Thiên Đạo Luân Hồi
Chương 35
Chương 35: Thanh Âm Cổ Xưa
Lăng Trần rảo bước, mỗi bước chân đều mang theo sự thận trọng và một niềm khao khát mãnh liệt. Cổ Giới không giống bất kỳ nơi nào y từng biết. Không khí ở đây đặc quánh hơi thở của thời gian, mang theo mùi của rêu phong, đất ẩm và một thứ năng lượng nguyên thủy, mạnh mẽ đến lạ thường. Những cây cổ thụ cao vút chạm trời, thân cây to lớn đến mức hàng chục người ôm không xuể, cành lá rậm rạp đan xen tạo thành một vòm trời xanh thẫm, chỉ lọt qua những tia nắng lấp lánh như dát vàng. Dưới chân y, lớp đất mục ẩm ướt, phủ đầy lá rụng và những loại thực vật kỳ lạ phát sáng lờ mờ trong bóng tối.
Viên đá trong đan điền y tiếp tục rung động, không còn là những nhịp đập rời rạc mà đã trở nên ổn định, mạnh mẽ hơn. Ánh sáng xanh nhạt từ nó xuyên qua lớp da thịt, tựa như một ngọn đèn lồng dẫn lối trong màn đêm vô tận. Lăng Trần cảm thấy một sự liên kết kỳ lạ giữa viên đá và nơi này. Mỗi khi y tiến sâu hơn, viên đá lại càng trở nên ấm áp, và một luồng năng lượng quen thuộc nhưng cũng đầy bí ẩn lan tỏa khắp cơ thể y.
Y đi qua những vách núi đá dựng đứng, trên đó khắc họa những phù văn cổ xưa đã phai mờ theo năm tháng. Chúng không phải là những văn tự của bất kỳ chủng tộc nào y từng biết, nhưng chỉ cần nhìn vào, Lăng Trần lại có cảm giác như một thanh âm trầm thấp đang vang vọng trong tâm trí, gợi lên hình ảnh về những nghi lễ xa xưa, những cuộc chiến tranh vĩ đại và sự sụp đổ của một nền văn minh đã bị lãng quên.
“Đây là… dấu vết của một kỷ nguyên khác sao?” Lăng Trần tự lẩm bẩm. Những ký ức chắp vá, những mảnh vụn hình ảnh đột ngột lóe lên trong đầu y: một bóng hình cao lớn đứng trên đỉnh núi, ánh mắt nhìn xa xăm vào hư không; một thanh kiếm rực lửa chém tan bầu trời; và một cảm giác mất mát, đau đớn đến xé lòng.
Càng đi sâu, không gian càng trở nên tĩnh lặng một cách đáng sợ. Tiếng chim hót, tiếng côn trùng đều biến mất, chỉ còn lại tiếng bước chân của Lăng Trần và nhịp đập của viên đá trong đan điền. Y biết, đây là dấu hiệu của một nơi ẩn chứa điều gì đó đặc biệt, hoặc một mối nguy hiểm khôn lường.
Đột nhiên, viên đá trong đan điền Lăng Trần phát sáng rực rỡ, một luồng xung lực mạnh mẽ đẩy y về phía trước. Y gần như bị nó kéo đi, lao vào một thung lũng sâu thẳm, được bao phủ bởi một màn sương mờ ảo, huyền ảo như cõi mộng. Khi y đặt chân vào thung lũng, sương mù dày đặc đến mức y không thể nhìn thấy quá ba bước chân. Nhưng viên đá vẫn phát sáng, chỉ dẫn y đi theo một con đường mòn cổ kính, được lát bằng những tảng đá đã bị phong hóa.
Con đường dẫn y đến một hồ nước trong vắt, nước hồ tĩnh lặng như gương, phản chiếu bầu trời xám xịt phía trên. Giữa hồ, một hòn đảo nhỏ nổi lên, trên đó có một tòa tháp đổ nát, chỉ còn lại phần móng và vài bức tường đá rêu phong. Viên đá trong đan điền Lăng Trần rung động dữ dội, như muốn thoát ra khỏi cơ thể y. Y có cảm giác rằng, nơi đây chính là điểm đến.
Lăng Trần không ngần ngại, y nhảy xuống hồ nước lạnh lẽo. Lạ thay, nước hồ không hề lạnh buốt như y tưởng tượng, mà ngược lại, nó mang theo một luồng năng lượng ấm áp, thanh lọc cơ thể y. Khi y bơi đến hòn đảo, một cảm giác quen thuộc ập đến, như thể y đã từng đến nơi này hàng vạn năm trước. Tòa tháp đổ nát không hề hoang tàn như vẻ bề ngoài. Khi y chạm vào những tảng đá, một luồng điện xẹt qua, và những hình ảnh vụn vặt lại hiện lên trong đầu y.
Lần này, chúng rõ ràng hơn. Y thấy mình đứng trên đỉnh tòa tháp này, khoác lên mình bộ trường bào trắng bạc, ánh mắt nhìn xuống một thế giới rộng lớn. Y thấy mình giảng đạo, truyền thụ kiến thức cho hàng vạn sinh linh quỳ bái dưới chân. Y thấy mình chiến đấu, tay cầm một thanh kiếm rực rỡ, đối đầu với một bóng đen khổng lồ che phủ cả bầu trời. Và y thấy mình gục ngã, thanh kiếm vỡ tan, máu nhuộm đỏ cả một vùng đất.
Cảm giác đau đớn tột cùng ập đến, khiến Lăng Trần quỳ sụp xuống. Đó không phải là nỗi đau thể xác, mà là nỗi đau của sự mất mát, của sự bất lực khi chứng kiến một điều gì đó vĩ đại sụp đổ. Những giọt nước mắt vô thức tuôn rơi, hòa vào lớp rêu phong trên đá.
“Thiên Đạo… Luân Hồi… tất cả đều bị bóp méo…” Một giọng nói cổ xưa, trầm thấp vang lên trong tâm trí Lăng Trần, không phải là tiếng nói của y, mà là một thanh âm từ rất xa xưa, như tiếng vọng của hàng vạn kiếp.
Khi y bình tâm lại, viên đá trong đan điền đã bay ra, lơ lửng trước mặt y. Nó không còn phát ra ánh sáng xanh nhạt nữa, mà thay vào đó là một luồng sáng vàng kim chói lọi, chiếu thẳng vào một bức tường đá lớn nhất còn sót lại của tòa tháp. Trên bức tường, những phù văn cổ xưa hiện lên, chúng không còn phai mờ mà trở nên rõ nét, như được khắc lại bằng ánh sáng.
Lăng Trần nhìn chằm chằm vào những phù văn đó. Mỗi phù văn là một biểu tượng, một khái niệm. Y không hiểu ý nghĩa của chúng, nhưng viên đá trong đan điền y lại rung động mạnh mẽ, truyền vào tâm trí y từng ý nghĩa, từng thông điệp. Đó là một bản ghi chép, một sự thật kinh hoàng về “Thiên Đạo” và “Luân Hồi”.
Theo những gì viên đá truyền tải, “Thiên Đạo” nguyên thủy không phải là một chuỗi quy luật cứng nhắc, mà là một ý chí sống động, một nguồn năng lượng cân bằng vạn vật. “Luân Hồi” cũng không phải là một vòng tuần hoàn đơn thuần của sinh tử, mà là một quá trình tiến hóa, một cơ hội để linh hồn tôi luyện và thăng hoa. Nhưng vào một thời điểm nào đó trong Thái Cổ, một sự kiện kinh thiên động địa đã xảy ra. Một “ý chí” khác, một “Thực Thể” vô danh đã can thiệp, bóp méo “Thiên Đạo”, biến “Luân Hồi” thành một vòng giam cầm, tước đoạt đi khả năng thức tỉnh và thăng hoa của vô số linh hồn.
Những ký ức của Lăng Trần càng trở nên rõ ràng hơn. Y không phải là một người bình thường, cũng không phải chỉ là một tu sĩ kiếp trước. Y chính là một phần của “Thiên Đạo” nguyên thủy, hay ít nhất, là một tồn tại được sinh ra từ nó, mang theo sứ mệnh duy trì sự cân bằng. Kiếp trước, y đã chiến đấu, đã cố gắng ngăn cản sự bóp méo đó, nhưng đã thất bại. Linh hồn y bị phân tách, bị ném vào vòng luân hồi không ngừng nghỉ, với ký ức bị phong ấn, chờ đợi một ngày được thức tỉnh.
Viên đá trước mặt y chính là một mảnh vỡ của “Thiên Đạo” nguyên thủy, một mảnh ký ức và sức mạnh của y từ kiếp xa xưa. Nó không chỉ là la bàn, mà còn là chìa khóa để y từng bước khám phá ra bản chất thật của mình và sứ mệnh của mình.
“Sửa chữa Thiên Đạo… giải phóng Luân Hồi…” Lăng Trần thì thầm, giọng nói y run rẩy, nhưng ánh mắt lại bùng lên một ngọn lửa quyết tâm. Gánh nặng của hàng vạn kiếp sống, của vận mệnh toàn bộ vũ trụ đột ngột đè lên vai y. Nhưng y không cảm thấy sợ hãi, chỉ có một cảm giác mạnh mẽ của trách nhiệm và sự thôi thúc phải hành động.
Viên đá từ từ hạ xuống, chìm vào lòng bàn tay Lăng Trần. Khi nó hòa vào cơ thể y, một luồng năng lượng khổng lồ bùng nổ, xuyên thẳng lên trời. Cả thung lũng sương mù rung chuyển, những phù văn trên bức tường đá phát sáng rực rỡ rồi tan biến vào hư không, để lại một cánh cổng đá cổ kính, ẩn hiện trong màn sương.
Cánh cổng không dẫn đến một nơi nào đó y có thể nhìn thấy, mà nó dường như dẫn đến một không gian khác, một thế giới khác. Lăng Trần biết, đây là con đường y phải đi. Nó không chỉ là lối ra khỏi Cổ Giới, mà còn là cánh cửa dẫn y đến một chương mới của vận mệnh, nơi những bí mật lớn hơn, những thử thách khắc nghiệt hơn đang chờ đợi.
Y đứng dậy, thân hình y không còn run rẩy. Mỗi tế bào trong cơ thể y đều đang reo vang, đón nhận sức mạnh và ký ức vừa được giải phóng. Y không còn là Lăng Trần của ngày hôm qua, một thiếu niên vô danh lạc lối. Y là Lăng Trần, người mang trong mình sứ mệnh của Thiên Đạo, người sẽ vén màn chân tướng và định hình lại vận mệnh của vạn vật.
Y bước về phía cánh cổng đá, không một chút do dự. Phía sau cánh cổng là một thế giới hoàn toàn mới, một con đường chông gai nhưng cũng đầy hứa hẹn. Y biết, hành trình thực sự, cuộc chiến vì Thiên Đạo và Luân Hồi, chỉ vừa mới bắt đầu.