Thiên Đạo Luân Hồi
Chương 30
Chương 30: Hắc Viêm Hổ và Khúc Khải Hoàn Đầu Tiên
Tiếng gầm rống của Hắc Viêm Hổ xé tan sự tĩnh lặng của Cổ Giới, mang theo luồng khí tức hung bạo và nhiệt độ cao ngút. Nó không hề do dự, thân hình khổng lồ phủ đầy lông đen kịt bốc khói, lao thẳng tới Lăng Trần như một tảng đá lửa khổng lồ. Móng vuốt sắc bén như lưỡi đao, phát ra ánh sáng đỏ rực của hắc viêm, vung lên tạo thành những vết cắt không gian ảo ảnh.
Lăng Trần không lùi bước. Đôi mắt y tập trung cao độ, toàn bộ tinh thần dồn vào Thanh Phong Kiếm. Cảm giác nguy hiểm tột độ kích thích bản năng chiến đấu sâu thẳm trong y. Đây không phải là những trận chiến nhỏ nhặt ở thế giới phàm tục nữa, đây là sinh tử, là thử thách thực sự đầu tiên kể từ khi y bước chân vào nơi được gọi là “Cổ Giới” này.
“Hô!”
Một luồng hắc viêm cuồn cuộn bắn ra từ miệng Hắc Viêm Hổ, tạo thành một cột lửa đen rực, mang theo sức nóng khủng khiếp, thiêu đốt cả không khí. Lăng Trần phản ứng cực nhanh, thân pháp như một làn khói, lướt ngang tránh thoát. Y cảm nhận rõ ràng sức nóng tàn phá sượt qua bên cạnh, da thịt như muốn bốc cháy. Nếu chậm một khắc, y đã biến thành tro tàn.
Thanh Phong Kiếm trong tay y run lên nhè nhẹ, như cộng hưởng với ý chí chiến đấu của chủ nhân. Lăng Trần không thể tiếp tục né tránh. Với kích thước và sức mạnh của Hắc Viêm Hổ, một đòn trực diện sẽ đủ để kết liễu y. Y cần phải tìm ra điểm yếu, hoặc ít nhất là tạo ra một cơ hội phản công.
Hắc Viêm Hổ tiếp tục tấn công, móng vuốt vung xuống. Lăng Trần nghiêng người, Thanh Phong Kiếm vẽ một đường cong sắc bén, chặn đứng. “Keng!” Tiếng kim loại va chạm chói tai vang vọng. Lực phản chấn cực lớn truyền đến, khiến cánh tay y tê dại, suýt nữa đánh rơi kiếm. Y cảm thấy ngũ tạng như bị chấn động, một dòng máu tươi trào lên đến cổ họng nhưng y cố gắng nuốt xuống. Sức mạnh thuần túy của yêu thú này vượt xa tưởng tượng.
“Không thể đối đầu trực diện!” Ý nghĩ này lóe lên trong đầu Lăng Trần.
Y bắt đầu di chuyển linh hoạt hơn, lợi dụng tốc độ và sự nhanh nhẹn của mình để né tránh những đòn tấn công uy lực của Hắc Viêm Hổ. Mỗi lần tránh thoát, y đều cố gắng tìm một khe hở. Hắc Viêm Hổ tuy mạnh mẽ nhưng cũng có sự chậm chạp nhất định trong những đòn tấn công liên tục. Hơn nữa, luồng hắc viêm nó phun ra có vẻ tiêu hao không ít linh lực.
Trong lúc chiến đấu căng thẳng, một cảm giác kỳ lạ chợt dâng lên trong tâm trí Lăng Trần. Y cảm thấy như mình đã từng trải qua những trận chiến tương tự, những hiểm cảnh còn lớn hơn thế này rất nhiều. Những mảnh ký ức vụn vặt, như những tia chớp xẹt qua bóng tối, cho y thấy những hình ảnh về một chiến trường cổ xưa, một thanh kiếm uy mãnh hơn Thanh Phong Kiếm hiện tại, và một ý chí kiên cường không gì lay chuyển được.
Những ký ức ấy không rõ ràng, nhưng chúng mang đến cho Lăng Trần một sự bình tĩnh đáng kinh ngạc, một sự thấu hiểu bản năng về cách chiến đấu. Y bắt đầu nhìn thấy những luồng linh lực ẩn chứa trong cơ thể Hắc Viêm Hổ, cảm nhận được sự dao động của nó khi tung đòn. Đặc biệt, y nhận ra rằng giữa trán con hổ, nơi có một vết sẹo mờ nhạt, dường như có một điểm yếu, một nơi mà linh lực hắc viêm tập trung nhưng cũng dễ bị phá vỡ nhất.
“Đây là… năng lực của ‘Thiên Nhãn’ sao?” Lăng Trần thầm nghĩ. Kể từ khi thức tỉnh, đôi mắt y đôi khi có thể nhìn thấu một vài điều mà người thường không thấy, đặc biệt là liên quan đến linh lực hoặc kết cấu của vạn vật. Nó không phải là một thuật pháp tấn công, nhưng lại là một trợ lực cực kỳ hữu ích trong chiến đấu.
Nắm bắt được điểm yếu, Lăng Trần thay đổi chiến thuật. Y không còn chỉ né tránh, mà bắt đầu chủ động di chuyển, dụ dỗ Hắc Viêm Hổ. Y liên tục lướt qua bên sườn, khiến con hổ phải xoay trở thân mình. Mỗi lần Hắc Viêm Hổ xoay người, nó lại để lộ phần trán yếu ớt trong một khoảnh khắc ngắn ngủi.
“Cơ hội!”
Sau khi Hắc Viêm Hổ vừa phun ra một cột lửa lớn, nó hơi khựng lại. Ngay lập tức, Lăng Trần như một mũi tên rời cung, thân pháp nhanh hơn thường lệ gấp đôi, lao vút tới. Linh lực trong cơ thể y bùng nổ, dồn hết vào Thanh Phong Kiếm. Kiếm khí màu xanh lam nhạt bao phủ lưỡi kiếm, phát ra tiếng kiếm reo vang vọng.
“Thanh Phong Quyết – Đoạn Lưu!”
Chiêu kiếm này là một trong những chiêu thức cơ bản nhất của Thanh Phong Kiếm Pháp, nhưng dưới sự thôi thúc của bản năng và linh lực mạnh mẽ của Lăng Trần, nó trở nên sắc bén và chuẩn xác đến kinh người. Thanh Phong Kiếm hóa thành một tia sáng xanh, nhắm thẳng vào vết sẹo trên trán Hắc Viêm Hổ.
Hắc Viêm Hổ cảm nhận được nguy hiểm, vội vàng rống lên, cố gắng ngẩng đầu né tránh và vung móng vuốt. Nhưng đã quá muộn. Tốc độ của Lăng Trần đã đạt đến cực hạn, kiếm chiêu của y đã được tính toán tỉ mỉ.
“Phập!”
Thanh Phong Kiếm không chút trở ngại, xuyên thẳng vào vết sẹo trên trán Hắc Viêm Hổ. Một tiếng rống thê lương vang lên, không còn là sự hung bạo nữa, mà là sự đau đớn tột cùng. Luồng hắc viêm trên người Hắc Viêm Hổ lập tức dao động dữ dội, rồi tắt lịm. Đôi mắt đỏ rực của nó dần mất đi sinh khí, cơ thể khổng lồ loạng choạng vài bước rồi đổ sập xuống đất, tạo ra một tiếng động lớn, bụi đất bay mù mịt.
Lăng Trần thở hổn hển, rút Thanh Phong Kiếm ra. Máu đen kịt của Hắc Viêm Hổ chảy ra, mang theo mùi tanh nồng và khí tức nóng bỏng. Y lùi lại vài bước, cảnh giác quan sát, cho đến khi xác con hổ hoàn toàn bất động. Chỉ lúc này, y mới cảm thấy toàn thân rã rời, linh lực cạn kiệt, cánh tay cầm kiếm run rẩy không ngừng.
Mồ hôi lạnh chảy dài trên trán Lăng Trần. Trận chiến này đã rút cạn sức lực của y, nhưng đồng thời cũng khiến y cảm nhận được sự tiến bộ rõ rệt. Không chỉ là kỹ năng chiến đấu, mà còn là sự tin tưởng vào trực giác và những khả năng tiềm ẩn của bản thân. Những mảnh ký ức mơ hồ kia, dường như đã dẫn dắt y.
Y ngồi bệt xuống đất, vội vàng vận chuyển linh lực trong cơ thể, hấp thu linh khí xung quanh để hồi phục. Linh khí ở Cổ Giới này nồng đậm hơn hẳn thế giới bên ngoài, khiến tốc độ hồi phục của y cũng nhanh hơn. Trong lúc tĩnh tọa, y lại cảm nhận được một luồng năng lượng kỳ lạ tỏa ra từ xác Hắc Viêm Hổ, không phải là linh khí bình thường, mà là một thứ gì đó nguyên thủy và cổ xưa hơn.
“Yêu hạch…”
Lăng Trần chợt nhớ ra. Những yêu thú mạnh mẽ thường có yêu hạch, chứa đựng tinh hoa linh lực của chúng. Y đứng dậy, dùng Thanh Phong Kiếm khéo léo mổ bụng Hắc Viêm Hổ. Bên trong, một viên hắc thạch lấp lánh, phát ra ánh sáng đỏ sẫm mờ ảo, ấm nóng nằm im lìm. Đây chính là Hắc Viêm Yêu Hạch, vật liệu quý giá đối với tu sĩ.
Y cẩn thận thu yêu hạch vào nhẫn trữ vật. Ngoài ra, da và gân cốt của Hắc Viêm Hổ cũng là những vật liệu tốt, nhưng y không có thời gian và công cụ để thu thập hết. Điều quan trọng hơn lúc này là phải cảnh giác với môi trường xung quanh.
Y ngẩng đầu nhìn xung quanh. Cổ Giới này không chỉ có yêu thú hung mãnh, mà còn có những thảm thực vật kỳ lạ, những loại cây cối cổ thụ vươn cao tận trời, tán lá rậm rạp che khuất ánh sáng mặt trời. Không khí mang theo mùi của đất ẩm và sự hoang dã. Phía xa, những ngọn núi đá vôi dựng đứng, ẩn chứa vô vàn hang động và bí ẩn.
Lăng Trần nhìn lại cánh cổng đá phía sau mình, nơi dòng chữ “Cổ Giới Chi Môn – Nơi Luân Hồi Bị Phong Ấn” vẫn sừng sững. Trận chiến với Hắc Viêm Hổ đã chứng minh rằng y không hề yếu đuối, nhưng cũng nhắc nhở y về sự nguy hiểm tột cùng của Cổ Giới. Cái khái niệm “Thiên Đạo bất toàn, Luân Hồi chi khuyết” lại hiện lên trong tâm trí y. Liệu Cổ Giới này có phải là chìa khóa để giải mã những bí ẩn đó không?
Y cảm thấy một sự thôi thúc mạnh mẽ từ sâu thẳm linh hồn, một tiếng gọi vô hình kéo y tiến sâu hơn vào vùng đất cổ xưa này. Mỗi mảnh ký ức vụn vặt, mỗi lần thức tỉnh năng lực mới, đều như một mảnh ghép, dần dần hoàn thiện bức tranh về thân phận thực sự của y.
“Hành trình ‘Cổ Giới Vấn Đạo’…” Lăng Trần thì thầm, nắm chặt Thanh Phong Kiếm. “Ta sẽ không dừng lại cho đến khi vén màn được tất cả.”
Với quyết tâm sắt đá, Lăng Trần điều chỉnh lại hơi thở, bước chân vững vàng, tiến sâu hơn vào khu rừng nguyên sinh của Cổ Giới. Nơi đây, có thể có những nguy hiểm chết người khác, nhưng cũng có thể ẩn chứa những cơ duyên, những manh mối mà y đang tìm kiếm. Y cần sức mạnh, không chỉ để sống sót, mà còn để đối mặt với vận mệnh mà Luân Hồi và Thiên Đạo đã đặt ra cho y, hay đúng hơn, là để định hình lại nó.
Một con đường mòn mờ nhạt hiện ra trước mắt y, dẫn vào sâu thẳm khu rừng cổ thụ. Lăng Trần không do dự, bước vào, hòa mình vào không gian u tối và bí ẩn của Cổ Giới, sẵn sàng đón nhận những thử thách tiếp theo.