Thiên Đạo Luân Hồi
Chương 3

Cập nhật lúc: 2026-03-17 16:19:00 | Lượt xem: 3

Chương 3: Hạt Mầm Nảy Mầm

Sự im lặng bao trùm quảng trường Lăng Gia như một tấm màn nặng nề, chỉ còn tiếng gió khẽ rít qua những mái ngói cổ kính. Bàng Hổ đứng đó, thân hình to lớn run rẩy, ánh mắt ngập tràn sự hoang mang và sợ hãi. Hắn nhìn chằm chằm vào Lăng Trần, bàn tay phải vẫn còn tê dại, cảm giác đau đớn như xé toạc gân cốt lan tỏa. Làm sao có thể? Một kẻ phế vật, yếu ớt đến mức không thể ngưng tụ Linh Khí, lại có thể dễ dàng chặn đứng đòn tấn công của hắn, một cường giả Luyện Thể Cảnh tầng thứ ba?

Đám thủ hạ của Bàng Hổ cũng ngẩn người, lùi lại vài bước, không dám tin vào mắt mình. Lăng Trần, cái tên mà họ luôn dùng để chế giễu, bỗng chốc trở nên xa lạ và đáng sợ. Những Lăng gia trưởng lão và tộc nhân đang đứng chứng kiến cảnh này cũng không kém phần kinh ngạc. Từ sự tuyệt vọng ban đầu, ánh mắt họ giờ đây xen lẫn sự nghi ngờ, rồi đến một tia hy vọng mong manh. Có phải Lăng Trần đã… đột phá?

Lăng Trần không quan tâm đến những ánh mắt đó. Y chỉ khẽ siết chặt bàn tay, cảm nhận dòng năng lượng ấm áp đang luân chuyển trong kinh mạch. Đó không phải là Linh Khí mà y từng cố gắng ngưng tụ nhưng thất bại, mà là một loại lực lượng khác, cổ xưa hơn, hùng vĩ hơn, như thể nó đến từ sâu thẳm vũ trụ. Cuốn sách cổ trong tay y, thứ mà y vẫn luôn giữ chặt, dường như cũng đang cộng hưởng, phát ra một luồng khí tức nhẹ nhàng, chỉ y mới có thể cảm nhận.

“Bàng Hổ, cút đi.” Lăng Trần cất giọng, âm thanh không lớn nhưng lại mang theo một sự uy nghiêm kỳ lạ, khiến Bàng Hổ giật mình. “Ta nói rồi, Lăng Tương không phải là người ngươi có thể động vào.”

Khuôn mặt Bàng Hổ đỏ bừng, vừa vì tức giận, vừa vì nhục nhã. Hắn chưa bao giờ chịu khuất phục trước một thiếu niên non choẹt như vậy. Nhưng cảm giác đau nhức từ bàn tay, và ánh mắt bình tĩnh đến đáng sợ của Lăng Trần, khiến hắn không thể không lùi bước. “Được! Lăng Trần! Ngươi giỏi lắm! Hôm nay ta sẽ tạm tha cho các ngươi! Nhưng chuyện này chưa kết thúc đâu! Lăng Gia các ngươi sẽ phải trả giá!”

Nói rồi, Bàng Hổ nghiến răng, quay người vẫy tay ra hiệu cho đám thủ hạ. Chúng vội vã đỡ lấy những kẻ bị Lăng Trần đánh ngã, rồi chạy trối chết khỏi Lăng Gia, bỏ lại phía sau một bầu không khí hỗn loạn và đầy rẫy những câu hỏi chưa lời đáp.

Khi Bàng Hổ và đám người của hắn đã khuất dạng, sự căng thẳng trong Lăng Gia mới dần tan biến. Lăng Tương, từ nãy đến giờ vẫn đứng sau Lăng Trần, run rẩy bước tới ôm chầm lấy y. “Ca ca! Hu hu… Ca ca không sao chứ?”

Lăng Trần vỗ nhẹ lưng muội muội, ánh mắt dịu đi. “Ta không sao. Muội đừng sợ.” Y quay sang nhìn các trưởng lão. “Các vị trưởng lão, xin thứ lỗi vì sự mạo phạm của ta. Chuyện hôm nay, ta sẽ tự mình gánh chịu.”

Trưởng lão Lăng Viễn, người đứng đầu các trưởng lão, nhìn Lăng Trần với ánh mắt phức tạp. Ông ta đã chứng kiến toàn bộ sự việc. Lăng Trần, kẻ mà ông ta đã nhiều lần thở dài vì không thể tu luyện, nay lại thể hiện một sức mạnh đáng kinh ngạc. “Lăng Trần… ngươi… ngươi đã đột phá sao?”

Lăng Trần khẽ lắc đầu. “Không phải đột phá. Chỉ là… ta đã tìm thấy một con đường khác.” Y không thể giải thích về cuốn sách cổ hay cảm giác kỳ lạ về “Thiên Đạo bất toàn” và “Luân Hồi hữu khuyết” cho họ. Những điều đó quá xa vời, quá khó tin đối với những người phàm tục này.

Lăng Viễn nhíu mày, nhưng thấy Lăng Trần không muốn nói thêm, ông ta cũng không ép. Dù sao thì, Lăng Trần đã cứu Lăng Tương và bảo vệ danh dự Lăng Gia. “Được rồi, chuyện hôm nay cứ để đó. Ngươi đưa Tương nhi về nghỉ ngơi đi. Còn Bàng Hổ… lão phu sẽ tìm cách giải quyết.” Dù có phần nghi hoặc, nhưng sự kiện vừa rồi đã khiến Lăng Viễn và các trưởng lão khác nhìn Lăng Trần với ánh mắt khác hẳn. Ít nhất, Lăng Trần không còn là gánh nặng nữa.

Lăng Trần gật đầu, dẫn Lăng Tương trở về viện của mình. Dọc đường đi, Lăng Tương vẫn còn thút thít, nhưng trong lòng tràn ngập sự an tâm. Nàng biết, ca ca của nàng đã thay đổi. Nàng cảm nhận được sự mạnh mẽ và kiên định từ y.

Khi đã về đến phòng, Lăng Trần dỗ Lăng Tương ngủ, rồi mới khóa cửa lại. Y ngồi xuống giường, hít sâu một hơi. Cuộc đối đầu với Bàng Hổ tuy ngắn ngủi, nhưng đã tiêu hao không ít năng lượng của y. Y đưa cuốn sách cổ lên, chăm chú nhìn vào bìa sách đã bạc màu, nơi có những phù văn cổ xưa mà y không tài nào hiểu được. Chỉ có duy nhất bốn chữ “Thiên Đạo Luân Hồi” là y có thể đọc được, và chúng dường như đang thì thầm những bí mật cổ xưa vào tâm trí y.

“Thiên Đạo Luân Hồi…” Y lẩm bẩm. Cái tên này đã xuất hiện trong những mảnh ký ức chắp vá của y, trong những giấc mơ kỳ lạ. Y nhớ lại cảm giác khi chặn đòn của Bàng Hổ, một luồng sức mạnh cuồn cuộn không đến từ Linh Khí, mà như là sự cộng hưởng với một thứ gì đó vô hình, vĩ đại hơn.

Y mở cuốn sách ra. Các trang giấy đã ố vàng, nhưng những phù văn và đồ hình bên trong lại phát ra một vầng sáng mờ ảo, huyền bí. Y chạm tay vào một đồ hình, ngay lập tức, một dòng thông tin khổng lồ ùa vào tâm trí y, không phải bằng ngôn ngữ, mà bằng một sự thấu hiểu trực tiếp.

Đây là “Thiên Đạo Luân Hồi Quyết”, một công pháp tu luyện tối thượng, không thuộc về bất kỳ tông môn hay thế giới nào mà y từng biết. Nó không cần Linh Khí trời đất, mà cần cảm ngộ “Luân Hồi Chi Lực” – sức mạnh của sự tuần hoàn vạn vật, của sinh tử luân chuyển, của nhân quả báo ứng. Cuốn sách không chỉ là công pháp, mà còn là một “Thiên Đạo Khí”, chứa đựng những mảnh vỡ của “Thiên Đạo” nguyên thủy, đã bị tổn thương và biến chất. Những phù văn trên bìa sách, hóa ra là một trong những mảnh vỡ đó, một “Thiên Đạo Ấn” nhỏ bé.

“Luân Hồi Chi Lực…” Lăng Trần nhắm mắt lại, cố gắng cảm nhận. Y cảm thấy mình như một hạt cát nhỏ bé giữa dòng sông thời gian vô tận. Y hình dung về sự ra đời, sự tồn tại, và sự hủy diệt của vạn vật. Y cảm nhận sự luân chuyển của bốn mùa, sự sinh trưởng của cây cỏ, cái chết của loài vật, và vòng quay bất tận của các vì sao trên bầu trời.

Dần dần, một luồng khí tức kỳ lạ bắt đầu hội tụ trong cơ thể y, không phải Linh Khí thuần túy, mà là một sự kết tinh của ý niệm, của quy luật. Nó ấm áp, nhưng cũng hùng vĩ, mang theo một cảm giác cổ xưa và vĩnh hằng. Luồng khí tức này bắt đầu lưu chuyển trong kinh mạch của y, mở rộng và củng cố chúng, khác hẳn với cách Linh Khí hoạt động.

Y biết, đây chính là “Luân Hồi Chi Lực”.

Lăng Trần bắt đầu vận chuyển “Thiên Đạo Luân Hồi Quyết” theo những đồ hình và chỉ dẫn hiện lên trong đầu. Tốc độ hấp thu “Luân Hồi Chi Lực” của y nhanh đến kinh ngạc. Chỉ trong vài canh giờ, y đã cảm nhận được một sự thay đổi rõ rệt trong cơ thể. Gân cốt trở nên rắn chắc hơn, cơ bắp cuồn cuộn một sức mạnh tiềm ẩn, và đặc biệt, cảm giác về thế giới xung quanh trở nên rõ ràng hơn, như thể y có thể nghe thấy hơi thở của đất trời.

“Luyện Hồn Cảnh…” Một cái tên bỗng hiện lên trong tâm trí y. Đây không phải là cảnh giới tu luyện phàm tục, mà là cảnh giới đầu tiên của “Thiên Đạo Luân Hồi Quyết”. Nó chú trọng vào việc rèn luyện linh hồn và cảm ngộ quy luật, chứ không phải đơn thuần là hấp thu Linh Khí. Với sức mạnh vừa bộc phát chống lại Bàng Hổ, y đã vô tình đạt đến Luyện Hồn Cảnh tầng thứ nhất.

Sự tiến bộ này quá nhanh, quá phi lý. Nhưng Lăng Trần không có thời gian để nghi ngờ. Y cảm thấy một sự thôi thúc mạnh mẽ phải tiếp tục tu luyện. Nỗi sợ hãi khi không thể bảo vệ Lăng Tương, cùng với khát khao khám phá bí ẩn về nguồn gốc của mình, đã trở thành động lực to lớn.

Y tiếp tục chìm đắm vào tu luyện. Thời gian trôi qua, y không hề hay biết. Đến khi ánh nắng ban mai rọi qua khung cửa sổ, Lăng Trần mới giật mình thức tỉnh. Y đã tu luyện suốt một đêm. Nhưng y không hề mệt mỏi, ngược lại, tinh thần y sảng khoái hơn bao giờ hết.

Y kiểm tra lại nội thể. “Luyện Hồn Cảnh tầng thứ hai!” Y kinh ngạc thốt lên. Chỉ trong một đêm, y đã đột phá một tiểu cảnh giới. Tốc độ này nếu truyền ra ngoài, chắc chắn sẽ khiến toàn bộ tu sĩ ở Lạc Nhật Trấn phải phát điên.

Tuy nhiên, sự vui mừng của Lăng Trần nhanh chóng lắng xuống. Y biết, sức mạnh này không phải vô duyên vô cớ mà có. Cuốn sách cổ này, và những ký ức mơ hồ về “Thiên Đạo bất toàn”, “Luân Hồi hữu khuyết”, đều là những điều cần phải khám phá. Y cảm thấy một gánh nặng vô hình đè lên vai, một trách nhiệm mà y không thể chối bỏ.

Đúng lúc đó, một tiếng gõ cửa gấp gáp vang lên.

“Thiếu gia! Thiếu gia có ở trong không?” Giọng của Lăng Phúc, một hạ nhân trung thành của Lăng Gia, vang lên đầy vẻ lo lắng.

Lăng Trần vội vàng cất cuốn sách vào trong ngực áo, rồi mở cửa. “Có chuyện gì vậy, Lăng Phúc?”

Lăng Phúc thở hổn hển. “Thiếu gia! Không hay rồi! Bàng Hổ… Bàng Hổ đã kéo theo cả Bàng Gia đến đây! Hắn ta còn dẫn theo một vị khách lạ, nói là muốn Lăng Gia giao thiếu gia ra để xử lý chuyện hôm qua!”

Lăng Trần nhíu mày. Nhanh hơn y nghĩ. Bàng Hổ không chỉ là kẻ thù của y, mà còn là một phần của những thử thách đầu tiên trên con đường tu luyện. Nhưng một vị khách lạ?

Y bước ra khỏi phòng, theo Lăng Phúc đến quảng trường Lăng Gia. Quả nhiên, một đám đông người Bàng Gia đang đứng chật kín, thái độ hung hăng. Đứng đầu là Bàng Hổ, khuôn mặt sưng vù vì tức giận, và bên cạnh hắn là một lão già râu bạc, mặc áo bào màu xám tro, khí thế phi phàm, ánh mắt sắc bén như chim ưng.

Lão già đó không phải là người phàm. Lăng Trần cảm nhận được một luồng Linh Khí mạnh mẽ từ lão. Đây là một tu sĩ! Ở Lạc Nhật Trấn, tu sĩ là những tồn tại chỉ có trong truyền thuyết, nhưng rõ ràng lão già này là thật.

“Lăng Trần! Ngươi cuối cùng cũng chịu ra mặt!” Bàng Hổ gầm lên, chỉ tay vào Lăng Trần. “Đây là Triệu trưởng lão của Hắc Vân Môn! Ngài ấy là một cường giả Luyện Khí Cảnh tầng thứ năm! Ngươi dám đắc tội với ta, chính là đắc tội với Hắc Vân Môn!”

Trưởng lão Lăng Viễn và các trưởng lão khác của Lăng Gia đứng trước cửa đại sảnh, sắc mặt trắng bệch. Một cường giả Luyện Khí Cảnh tầng thứ năm! Đó là một tồn tại có thể dễ dàng hủy diệt toàn bộ Lăng Gia.

Lão già họ Triệu khẽ nhếch mép, ánh mắt dò xét Lăng Trần. “Ngươi chính là thiếu niên đã khiến Bàng Hổ chịu nhục? Hừm, có chút khí tức kỳ lạ. Xem ra ngươi không phải là phế vật như lời đồn. Nhưng dám gây sự với người của Hắc Vân Môn ta, ngươi thật sự chán sống rồi.”

Lăng Trần đứng thẳng, ánh mắt kiên định. Y biết, đây là thử thách đầu tiên mà y phải đối mặt với tư cách là một người tu luyện. Y không thể lùi bước. Y sẽ bảo vệ Lăng Gia, bảo vệ muội muội Lăng Tương. Cuốn sách trong ngực y khẽ rung lên, như muốn nói rằng y không đơn độc.

“Hắc Vân Môn?” Lăng Trần thản nhiên đáp. “Ta chưa từng nghe qua. Ta chỉ biết, kẻ nào dám động đến người thân của ta, ta sẽ không tha.”

Lời nói của Lăng Trần vừa dứt, toàn bộ quảng trường lại rơi vào im lặng chết chóc. Hắn ta dám nói chuyện như vậy với một tu sĩ Hắc Vân Môn? Bàng Hổ và các trưởng lão Lăng Gia đều kinh hãi tột độ.

Triệu trưởng lão nheo mắt. “Ngươi rất có khí phách, tiểu tử. Nhưng khí phách không thể cứu mạng ngươi. Để ta xem, cái ‘con đường khác’ mà ngươi nói, rốt cuộc là thứ gì!”

Nói rồi, Triệu trưởng lão vung tay áo. Một luồng Linh Khí hùng hậu lập tức bùng nổ, hóa thành một chưởng ấn màu xanh lam, lao thẳng về phía Lăng Trần với tốc độ kinh người. Đó là một đòn tấn công uy lực, đủ để đánh nát một tảng đá lớn.

Lăng Trần hít sâu một hơi. Y cảm nhận được áp lực khủng khiếp từ chưởng ấn, nhưng trong lòng y không hề có chút sợ hãi. Y vận chuyển “Thiên Đạo Luân Hồi Quyết”, Luân Hồi Chi Lực trong cơ thể bùng lên mạnh mẽ. Cuốn sách trong ngực áo nóng ran, truyền vào y một cảm giác bất khả chiến bại.

Y không né tránh. Y đưa hai tay lên, lòng bàn tay hướng ra ngoài, một luồng khí tức đen trắng đan xen, ẩn chứa sự tuần hoàn của sinh tử, từ từ hiện ra. Đó là Luân Hồi Chi Lực mà y vừa cảm ngộ, nay được y vận dụng để đối kháng.

“Thiên Đạo Luân Hồi, Sinh Tử Vô Thường!”

Lăng Trần hét lên, dồn toàn bộ Luân Hồi Chi Lực vào một đòn đánh. Hai luồng sức mạnh va chạm vào nhau với một tiếng nổ long trời lở đất. Khí kình cuồng bạo thổi tung bụi đất, khiến những người xung quanh phải nhắm mắt, lùi lại.

Khi bụi lắng xuống, một cảnh tượng kinh hoàng hiện ra trước mắt mọi người. Chưởng ấn màu xanh lam của Triệu trưởng lão đã hoàn toàn biến mất. Và Lăng Trần, vẫn đứng vững tại chỗ, nhưng khuôn mặt y tái nhợt, một dòng máu đỏ tươi từ khóe miệng chảy xuống.

Y đã chặn được đòn của một tu sĩ Luyện Khí Cảnh tầng thứ năm! Dù phải trả giá, nhưng y đã làm được!

Triệu trưởng lão nhìn Lăng Trần, ánh mắt từ khinh thường chuyển sang kinh ngạc, rồi đến sự nghi hoặc sâu sắc. Hắn không thể tin được rằng một thiếu niên phàm tục, vừa mới có chút khí tức tu luyện, lại có thể chặn được một đòn toàn lực của hắn. Và cái luồng khí tức đen trắng kia… nó là gì? Không phải Linh Khí! Nó mang theo một cảm giác cổ xưa, một chút gì đó khiến hắn, một tu sĩ đã sống hàng trăm năm, cũng phải rùng mình.

“Ngươi… ngươi rốt cuộc là ai?” Triệu trưởng lão cất giọng khàn khàn, không còn vẻ ngạo mạn ban đầu.

Lăng Trần lau vết máu trên miệng, ánh mắt kiên định. “Ta là Lăng Trần. Và ta sẽ là người định hình lại vận mệnh của chính mình, và của cả ‘Thiên Đạo’ này!”

Trong sâu thẳm linh hồn y, những mảnh ký ức về “Thiên Đạo bất toàn” và “Luân Hồi hữu khuyết” lại hiện lên rõ ràng hơn, như một lời nhắc nhở về sứ mệnh mà y phải gánh vác. Con đường tu luyện của y vừa mới bắt đầu, và y biết, nó sẽ còn đầy rẫy những kẻ thù mạnh mẽ hơn, những bí ẩn sâu sắc hơn. Nhưng với “Thiên Đạo Luân Hồi Quyết” trong tay, và ngọn lửa ý chí bất diệt trong lòng, y đã sẵn sàng đối mặt với tất cả.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8