Thiên Đạo Luân Hồi
Chương 28
CHƯƠNG 28: DƯỢC SƠN BIẾN ĐỘNG
Lăng Trần ngắm nhìn Dược Sơn dưới ánh hoàng hôn, trái tim y đập rộn ràng một nhịp điệu lạ lùng. Không phải vì lo sợ, mà là một sự háo hức khó tả, như thể một phần bản năng sâu thẳm đang kéo gọi y về với nơi này. Y hít một hơi thật sâu, cảm nhận luồng linh khí dồi dào và thuần khiết hơn bất cứ nơi nào y từng đặt chân đến. Đây không phải là linh khí của thế giới phàm tục, mà là hơi thở của một kỷ nguyên xa xưa, một dấu vết còn sót lại của quá khứ huy hoàng.
Khi màn đêm buông xuống, Dược Sơn chìm vào tĩnh mịch, nhưng đối với Lăng Trần, nó lại càng thêm sống động. Y không chần chừ, cất bước tiến sâu vào trong. Cây cối nơi đây cao lớn lạ thường, thân cây phủ đầy rêu phong cổ kính, tán lá rậm rạp che khuất ánh trăng, tạo thành những con đường mờ ảo, huyền bí. Tiếng côn trùng rả rích, tiếng gió thổi vi vu qua kẽ lá, tất cả hòa quyện thành một bản giao hưởng hoang sơ, hùng vĩ.
Trên đường đi, Lăng Trần cảm nhận được sự hiện diện của những linh thú cấp thấp, nhưng chúng dường như cũng cảm nhận được khí tức khác thường từ y, nên tránh né không quấy phá. Y vận dụng «Đoạn Trần Quyết», từng bước chân nhẹ nhàng, linh hoạt, lướt qua những tảng đá phủ đầy rêu và những gốc cây cổ thụ khổng lồ. Càng đi sâu, linh khí càng nồng đậm, thậm chí bắt đầu ngưng tụ thành những hạt sương li ti lấp lánh trong không khí. Lăng Trần nhận ra, Dược Sơn này không chỉ là một ngọn núi bình thường, mà là một linh mạch khổng lồ, một bảo địa hiếm có.
Mấy canh giờ sau, Lăng Trần dừng lại trước một vách đá dựng đứng, bị bao phủ bởi những dây leo chằng chịt. Phía sau lớp dây leo dày đặc đó, y cảm nhận được một luồng năng lượng dao động mạnh mẽ, nhưng lại bị phong tỏa một cách tinh vi. Ánh mắt y lóe lên tia sáng, đây chính là manh mối đầu tiên.
Y đưa tay gạt những dây leo sang một bên, để lộ ra một khe nứt nhỏ trên vách đá. Khe nứt này dẫn vào một hang động tối tăm. Không chút do dự, Lăng Trần rút ra một viên Dạ Minh Châu, chiếu sáng con đường phía trước. Hang động sâu hun hút, vách đá ẩm ướt, đôi khi lại có những tảng đá phát ra ánh sáng mờ nhạt, như những viên ngọc ẩn mình. Y tiến vào sâu hơn, cảm giác quen thuộc lại ùa về, một cảm giác rằng y đã từng ở nơi tương tự như thế này, trong một kiếp nào đó.
Sau khi đi qua một đoạn đường quanh co, hang động dần mở rộng ra thành một không gian lớn. Trước mắt Lăng Trần là một cảnh tượng khiến y phải nín thở. Nơi đây không phải là hang động tự nhiên, mà là một di tích cổ xưa, một phế tích được chạm khắc tinh xảo. Những cột đá khổng lồ đổ nát, những bức tường phủ đầy rêu xanh với những phù văn cổ xưa đã phai mờ, tất cả đều gợi lên một sự vĩ đại đã bị thời gian vùi lấp.
Ở trung tâm của phế tích là một bệ đá tròn, trên đó đặt một vật phẩm kỳ lạ. Đó là một khối đá hình cầu, lớn bằng đầu người, màu xám tro, nhưng lại phát ra một ánh sáng xanh nhạt yếu ớt, như hơi thở của một sinh linh đang ngủ say. Xung quanh khối đá, những phù văn cổ xưa khắc trên bệ đá vẫn còn nguyên vẹn, tỏa ra một luồng khí tức cổ kính, uy nghiêm.
Lăng Trần tiến lại gần, cẩn thận quan sát. Những phù văn này phức tạp và bí ẩn, y chưa từng thấy chúng ở bất kỳ điển tịch nào của thế giới phàm tục. Chúng dường như không thuộc về bất kỳ công pháp tu luyện nào mà y biết, mà mang một vẻ đẹp nguyên thủy, cổ xưa hơn. Khi y chạm tay vào bệ đá, một dòng năng lượng lạnh lẽo nhưng đầy sức sống truyền vào cơ thể y. Đồng thời, một mảnh ký ức chắp vá đột nhiên lóe lên trong đầu y.
Đó là một hình ảnh mơ hồ về một thế giới rộng lớn hơn, nơi những tòa thành lơ lửng giữa không trung, nơi những cường giả có thể di sơn đảo hải. Trong ký ức đó, y thấy một vật phẩm tương tự khối đá này, nhưng nó rực rỡ hơn gấp vạn lần, tỏa ra ánh sáng ngũ sắc, kết nối với vô số sợi chỉ ánh sáng khác, dường như đang điều khiển một thứ gì đó vĩ đại. Một giọng nói vang vọng trong tâm trí y, tuy không rõ ràng, nhưng mang theo sự cô độc và bi ai: “Luân Hồi… Thiên Đạo… bị phong tỏa…”
Ký ức chợt đứt đoạn, Lăng Trần lảo đảo lùi lại một bước, cảm thấy choáng váng. Khối đá hình cầu trước mặt y, tuy chỉ là một tàn dư, nhưng nó lại chứa đựng một phần năng lượng khổng lồ, đã bị phong ấn. Y nhận ra, đây chính là một trong những mảnh ghép của Thiên Đạo Luân Hồi, một vật phẩm có thể liên quan đến bản chất của Luân Hồi mà y đang tìm kiếm.
Y quyết định thử hấp thu năng lượng từ khối đá này. Y khoanh chân ngồi xuống trước bệ đá, vận chuyển «Đoạn Trần Quyết» đến cực hạn. Từng luồng linh khí từ xung quanh Dược Sơn như bị một lực hút vô hình kéo tới, hội tụ về phía Lăng Trần, đi qua cơ thể y rồi chảy vào khối đá. Khối đá màu xám tro dần phát sáng mạnh hơn, ánh sáng xanh nhạt của nó càng lúc càng rực rỡ. Đồng thời, một luồng năng lượng cổ xưa, tinh thuần từ khối đá cũng từ từ truyền ngược vào cơ thể Lăng Trần.
Cảm giác này thật kỳ lạ. Nó không giống như linh khí thông thường, mà là một loại năng lượng nguyên thủy, mang theo hơi thở của vạn vật sơ khai. Khi năng lượng này tràn vào kinh mạch, Lăng Trần cảm thấy toàn thân như được tẩy rửa, mọi tạp chất đều bị loại bỏ. Tu vi của y không tăng đột ngột, nhưng nền tảng lại trở nên vững chắc hơn bao giờ hết. Quan trọng hơn, khi năng lượng này đi qua đan điền, nó kích thích một luồng khí tức ẩn sâu bên trong y, chính là dị tượng khi y sinh ra, thứ mà y vẫn luôn cảm thấy bí ẩn.
Dưới sự kích thích của năng lượng cổ xưa, dị tượng trong đan điền của Lăng Trần bắt đầu biến đổi. Một luồng ánh sáng vàng nhạt từ đan điền lan tỏa khắp cơ thể y, khiến những ký ức mơ hồ kia trở nên rõ ràng hơn một chút. Y thấy mình đang đứng trên một đỉnh núi cao vời vợi, nhìn xuống một biển mây vô tận. Phía xa, một cánh cổng khổng lồ bằng đá, cổ kính và uy nghiêm, đang chậm rãi mở ra, hé lộ một thế giới khác, một thế giới tràn ngập linh khí và những sinh linh khổng lồ.
Đó là… Cổ Giới! Lăng Trần mở bừng mắt, trong lòng kinh ngạc. Những mảnh ký ức này không còn chắp vá nữa, mà đã hình thành một bức tranh tương đối hoàn chỉnh. Hóa ra, dị tượng trong cơ thể y chính là chìa khóa để mở ra những ký ức Luân Hồi, và khối đá cổ xưa này đã giúp y kích hoạt nó.
Y tiếp tục hấp thu. Khi năng lượng từ khối đá được hấp thu một phần, những phù văn trên bệ đá cũng bắt đầu biến hóa. Chúng dịch chuyển, xoay tròn, tạo thành một đồ hình phức tạp. Từ đồ hình đó, một cánh cửa ánh sáng mờ ảo dần hiện ra, lơ lửng giữa không trung. Cánh cửa này không lớn, chỉ đủ để một người đi qua, nhưng bên trong nó lại ẩn chứa một không gian vô tận, một luồng khí tức hỗn độn nhưng lại đầy sức sống.
Đây không phải là một cánh cổng dịch chuyển thông thường. Lăng Trần có thể cảm nhận được, nó là một lối đi đến một nơi đã bị phong ấn, một nơi tách biệt khỏi thế giới phàm tục. Có thể, đây chính là một lối vào Cổ Giới, hoặc ít nhất là một tiểu thế giới tu chân đã bị lãng quên.
Lăng Trần đứng dậy, ánh mắt kiên định. Dược Sơn đã mang đến cho y nhiều hơn những gì y mong đợi. Không chỉ là một mảnh ghép ký ức, mà còn là một con đường trực tiếp để y bước vào thế giới tu chân rộng lớn hơn, tìm kiếm những dấu tích thời gian khác. Y biết, đằng sau cánh cửa này là những thử thách mới, những bí ẩn sâu xa hơn về Thiên Đạo và Luân Hồi đang chờ đợi y.
Trước khi bước qua cánh cửa, Lăng Trần quay đầu nhìn lại khối đá hình cầu. Ánh sáng xanh nhạt từ nó đã dịu đi, nhưng nó vẫn tiếp tục tỏa ra một luồng năng lượng bền bỉ. Y không lấy khối đá đi, vì y hiểu rằng nó là một phần của Dược Sơn, là một mắt xích quan trọng duy trì sự cân bằng của nơi này. Y chỉ khắc sâu hình dáng và khí tức của nó vào tâm trí, như một lời nhắc nhở về khởi đầu của hành trình.
Một bước, Lăng Trần vượt qua cánh cửa ánh sáng. Cảnh vật xung quanh chợt biến đổi. Không còn là hang động tối tăm hay rừng núi rậm rạp của Dược Sơn, mà là một thế giới hoàn toàn mới. Không khí ở đây tràn ngập linh khí tinh thuần đến mức có thể nhìn thấy bằng mắt thường, ngưng tụ thành những làn sương mờ ảo. Cây cối cao vút tận trời, những loài hoa linh thảo rực rỡ khoe sắc, và xa xa, y có thể cảm nhận được những luồng khí tức mạnh mẽ của linh thú và thậm chí là của những cường giả tu chân. Đây chính là một tiểu thế giới tu chân, một Cổ Giới bị lãng quên!
Hành trình “Cổ Giới Vấn Đạo” đã chính thức bắt đầu, sớm hơn y dự kiến. Những dấu vết thời gian, những bí mật về Thiên Đạo bị che giấu, những cố nhân và kẻ thù từ kiếp trước… tất cả đang chờ đợi Lăng Trần ở phía trước. Y cảm nhận được một sự phấn khích tột độ, một cảm giác rằng y đang tiến gần hơn đến sự thật về bản thân mình và về vũ trụ này. Bước chân y vững vàng, ánh mắt rực sáng, sẵn sàng đối mặt với mọi thử thách mà thế giới mới này mang lại.