Thiên Đạo Luân Hồi
Chương 24

Cập nhật lúc: 2026-03-17 16:32:41 | Lượt xem: 3

Chương 24

Đêm về khuya, ánh trăng bạc vắt vẻo trên đỉnh núi, soi rọi con đường mòn quen thuộc dẫn ra khỏi Thanh Phong Môn. Lăng Trần khoác trên mình bộ y phục đơn giản, lưng đeo một chiếc túi vải nhỏ chứa vài vật dụng thiết yếu cùng một ít đan dược do Trưởng lão ban tặng. Bước chân y nhẹ nhàng, không một tiếng động, tựa như một bóng ma lướt đi trong màn đêm.

Y không quay đầu lại. Thanh Phong Môn, nơi đã cưu mang y, nơi y đã tìm thấy một phần sức mạnh của mình, giờ đây chỉ còn là một ký ức đẹp đẽ. Cuộc chiến với Bạch Hổ Cốc đã kết thúc, nhưng nó cũng là lời khẳng định cho một sự thật: thế giới mà y biết chỉ là một góc nhỏ bé, và vận mệnh của y không thể bị trói buộc mãi ở đây.

“Trưởng lão, các sư huynh đệ…” Lăng Trần lẩm bẩm, một nụ cười thoáng qua trên môi. Y biết họ sẽ hiểu. Y không thuộc về nơi này, ít nhất là không phải mãi mãi. Bên trong y, một thứ gì đó đang kêu gọi, một tiếng vọng từ những kiếp xa xưa, thúc giục y đi về phía trước.

Đêm đó, Lăng Trần chính thức rời xa Thanh Phong Môn, bước vào một hành trình không định trước. Con đường trước mắt y trải dài hun hút, ẩn chứa vô vàn hiểm nguy và cả những kỳ ngộ. Y biết, đây mới chỉ là khởi đầu của sự khởi đầu.

Mấy ngày sau, Lăng Trần đi qua những cánh rừng rậm rạp, băng qua những con sông lớn, tiến sâu vào vùng đất phàm tục. Khác với sự yên bình của Thanh Phong Môn, thế giới bên ngoài ồn ào, phức tạp và khắc nghiệt hơn nhiều. Y chứng kiến cảnh dân chúng lầm than vì nạn đói, những cuộc cướp bóc hoành hành, và cả những quyền lực ngầm đang thao túng cuộc sống của người dân. Sự tu luyện, đối với họ, chỉ là những câu chuyện cổ tích xa vời, hoặc là thứ quyền lực mà chỉ những kẻ đứng trên đỉnh cao mới có thể chạm tới.

Trong một thị trấn nhỏ mang tên Lạc Dương, Lăng Trần dừng chân để bổ sung lương thực. Thị trấn này nằm trên con đường giao thương huyết mạch, nên khá sầm uất. Tuy nhiên, một không khí bất an bao trùm nơi đây. Những lời xì xào, bàn tán về một băng cướp khét tiếng tên Hắc Sa Bang đang hoành hành, khiến người dân không dám đi lại vào ban đêm.

Lăng Trần không định xen vào chuyện phàm tục, nhưng khi y chuẩn bị rời đi, y lại nghe được một tin tức khiến y phải dừng lại. Hắc Sa Bang không chỉ cướp bóc của cải mà còn bắt cóc những thiếu nữ có tư chất đặc biệt, đưa về một hang ổ bí mật trên Dị Thạch Sơn. Điều đáng nói là, những thiếu nữ này đều có chung một đặc điểm: trên trán họ có một vết bớt hình lưỡi liềm mờ nhạt, một dấu hiệu được cho là mang lại may mắn, nhưng cũng là lời nguyền chết chóc.

Vết bớt hình lưỡi liềm… Lăng Trần cảm thấy một sự quen thuộc kỳ lạ. Nó gợi cho y nhớ về một hình ảnh thoáng qua trong giấc mơ, một biểu tượng cổ xưa mà y không thể gọi tên. Có lẽ nào, đây lại là một mảnh ghép của những ký ức đang dần thức tỉnh?

Y quyết định hành động. Dị Thạch Sơn không xa Lạc Dương, là một ngọn núi đá trọc, hiểm trở, rất thích hợp làm nơi ẩn náu. Với tu vi hiện tại của Lăng Trần, việc đối phó với một băng cướp phàm tục không phải là vấn đề.

Dưới ánh trăng một lần nữa, Lăng Trần lặng lẽ tiến về Dị Thạch Sơn. Khi y đến nơi, một cảnh tượng tàn bạo đập vào mắt y. Hắc Sa Bang thực sự đang giam giữ hàng chục thiếu nữ trong một hang động sâu, chuẩn bị cho một nghi lễ quỷ dị. Bọn chúng không phải là những tên cướp thông thường. Lăng Trần cảm nhận được một luồng khí âm u, tà dị tỏa ra từ những tên thủ lĩnh, rõ ràng là những kẻ đã tu luyện một loại tà công nào đó, dù không mạnh mẽ nhưng đủ để gây họa cho người phàm.

“Hừ, những kẻ lợi dụng tà thuật để làm điều ác!” Lăng Trần khẽ nhíu mày. Sức mạnh của y đã vượt xa giới hạn phàm tục, nhưng những cảnh tượng này vẫn khiến y cảm thấy chướng mắt. Bản năng của y mách bảo rằng, việc những thiếu nữ có vết bớt lưỡi liềm bị bắt cóc không đơn thuần là sự trùng hợp.

Y không phí lời. Chỉ trong chớp mắt, Lăng Trần hóa thành một bóng ma, lao vào hang động. Thân pháp của y nhanh như chớp, kiếm pháp tinh diệu, mỗi nhát kiếm đều mang theo lực lượng của chân nguyên, nhẹ nhàng nhưng cực kỳ sắc bén. Những tên cướp, dù có chút tà công, cũng không phải là đối thủ của y. Chúng đổ gục xuống từng tên một, không kịp phát ra một tiếng kêu.

Tên thủ lĩnh Hắc Sa Bang, một lão già râu bạc phơ nhưng đôi mắt đỏ ngầu đầy vẻ độc ác, hoảng hốt khi thấy đồng bọn ngã xuống như rạ. Hắn điên cuồng gào thét, vung ra một thanh trường đao lớn, phát ra những luồng hắc khí. “Ngươi là ai? Dám phá hoại đại sự của lão phu!”

“Kẻ muốn lấy mạng ngươi,” Lăng Trần đáp, giọng lạnh lùng. Y không còn là thiếu niên non nớt của ngày nào. Những trải nghiệm, những cuộc chiến đã tôi luyện y thành một thanh kiếm sắc bén. Y vung kiếm, một luồng kiếm khí thuần khiết mang theo ánh sáng bạc lao thẳng về phía tên thủ lĩnh. Hắc khí của lão già lập tức bị xua tan, thanh trường đao bị chém làm đôi, và một vết kiếm sắc lẹm xẹt qua cổ họng hắn.

Tên thủ lĩnh Hắc Sa Bang ngã vật xuống, đôi mắt vẫn còn mở trừng trừng, không tin vào cái chết nhanh chóng của mình. Mọi việc diễn ra quá nhanh, chỉ trong vài hơi thở, cả băng cướp khét tiếng đã bị tiêu diệt.

Lăng Trần tiến đến gần những thiếu nữ đang run rẩy vì sợ hãi. Y dùng chân nguyên nhẹ nhàng giải phong ấn cho họ, rồi kiểm tra từng người. Đúng như y dự đoán, trên trán của một số thiếu nữ có một vết bớt hình lưỡi liềm mờ nhạt, gần như không thể nhận ra nếu không chú ý kỹ. Khi chạm vào vết bớt, Lăng Trần cảm thấy một luồng năng lượng kỳ lạ, rất yếu ớt nhưng lại mang theo một sự cổ xưa khó tả.

Đột nhiên, một cơn đau nhói xuyên qua đầu Lăng Trần. Một hình ảnh chớp nhoáng hiện lên trong tâm trí y: một bầu trời đêm đầy sao, một vầng trăng khuyết màu máu, và hàng ngàn sinh linh đang quỳ lạy dưới chân một bóng hình mờ ảo, trên trán cũng mang theo dấu ấn lưỡi liềm rực rỡ. Tiếng tụng niệm cổ xưa vang vọng, không rõ ngôn ngữ, nhưng lại khiến tâm hồn y rung động sâu sắc.

“Dấu ấn Luân Hồi…?” Lăng Trần thốt lên, giọng khẽ khàng. Y không hiểu rõ hình ảnh đó nghĩa là gì, nhưng y biết, nó chắc chắn có liên quan đến bản thân y, đến những bí mật mà y đang tìm kiếm.

Sau khi trấn an các thiếu nữ và chỉ cho họ con đường trở về Lạc Dương, Lăng Trần quay lại hang động. Y lục soát kỹ lưỡng, và cuối cùng, y tìm thấy một cuộn da dê cổ xưa được giấu kỹ trong một chiếc hộp đá dưới nền đất. Cuộn da dê đã ố vàng theo thời gian, trên đó vẽ những biểu tượng kỳ lạ và một vài dòng chữ bằng một thứ ngôn ngữ mà Lăng Trần chưa từng thấy bao giờ.

Tuy nhiên, khi y chạm vào cuộn da, vết bớt hình lưỡi liềm trên trán các thiếu nữ lại hiện lên rõ ràng hơn trong tâm trí y. Và một vài ký tự trong cuộn da như tự động bừng sáng, kết nối với những mảnh ký ức chắp vá của y.

“Dị Thạch Cổ Khắc… Cung điện… Luân Hồi…” Lăng Trần lẩm bẩm, cố gắng giải mã. Cuộn da không nói rõ ràng, nhưng nó miêu tả một nơi nào đó được gọi là “Dị Thạch Cổ Khắc”, một tàn tích cổ xưa được cho là chứa đựng những bí mật về “Thiên Đạo” và “Luân Hồi” từ một kỷ nguyên đã bị lãng quên. Nơi đó nằm sâu trong một khu rừng già phía tây, được bảo vệ bởi những trận pháp cổ xưa.

Đây rồi! Một manh mối cụ thể đầu tiên. Không còn là những giấc mơ mơ hồ hay cảm giác mơ hồ nữa. Lăng Trần nắm chặt cuộn da dê, ánh mắt kiên định. Dị Thạch Cổ Khắc, chính là điểm đến tiếp theo của y. Y cần phải đến đó, giải mã những ký tự cổ xưa này, và tìm hiểu thêm về “Thiên Đạo” và “Luân Hồi” mà y đang mang trong mình.

Hành trình này, y biết, sẽ còn dài và đầy chông gai. Nhưng mỗi bước đi, mỗi khám phá, đều là một mảnh ghép của bức tranh vận mệnh vĩ đại mà y đang dần tái tạo. Hạt mầm vô danh đang lớn lên từng ngày, hút lấy tinh hoa của đất trời, sẵn sàng đâm chồi nảy lộc, vươn mình phá vỡ giới hạn của vũ trụ.

Lăng Trần rời khỏi Dị Thạch Sơn, hướng về phía tây. Ánh bình minh dần hé rạng, xua tan màn đêm. Một kỷ nguyên mới, một hành trình mới, đang chờ đợi y.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8