Thiên Đạo Luân Hồi
Chương 2
Chương 2: Hạt Mầm Nảy Mầm
Dưới ánh trăng mờ nhạt, Lăng Trần băng qua con đường mòn quen thuộc, nhưng mỗi bước chân của y lại mang theo một cảm giác hoàn toàn khác lạ. Rừng Lạc Nhật không còn là nơi ẩn chứa sự sợ hãi tột cùng, mà đã biến thành khởi điểm của một hành trình bí ẩn. Tiếng gió xào xạc trong tán lá như thì thầm những lời cổ xưa, và mùi đất ẩm ướt mang theo hương vị của sự sống, của những điều chưa biết đang chờ đợi được khám phá.
Cảm giác ấm áp lan tỏa từ đan điền, nơi mà trước kia chỉ là một khoảng trống rỗng, giờ đây lại như chứa đựng một ngọn lửa nhỏ, âm ỉ nhưng kiên định. Nó không thiêu đốt, mà ngược lại, mang đến một sự thanh tịnh, một luồng sinh khí kỳ lạ. Lăng Trần thử tập trung vào cảm giác đó, và y ngạc nhiên nhận ra, khi y làm vậy, những âm thanh nhỏ nhất trong rừng – tiếng côn trùng rỉ rả, tiếng lá khô rụng, thậm chí là nhịp đập của trái tim mình – đều trở nên rõ ràng hơn bao giờ hết. Đó là một sự nhạy cảm chưa từng có, như thể lớp màn che phủ giác quan của y đã bị xé toạc.
“Thiên Đạo… Luân Hồi…” Y lẩm bẩm lần nữa, những từ ngữ này không còn là những khái niệm mơ hồ mà đã trở thành những chiếc chìa khóa dẫn lối vào một thế giới mới. Y cảm thấy một sự thôi thúc mạnh mẽ, một khao khát cháy bỏng muốn tìm hiểu, muốn khám phá. Cái vận mệnh trầm lặng của một thiếu niên phàm tục, sống ở một trấn nhỏ bé, đã bị phá vỡ. Hạt mầm vô danh đã nảy mầm, tuy yếu ớt, nhưng đã mang trong mình một bí ẩn kinh thiên động địa, chờ ngày thức tỉnh và lay chuyển cả Phàm Trần Giới.
Khi Lăng Trần về đến Lạc Nhật Trấn, màn đêm đã buông xuống. Ngôi nhà nhỏ của y nằm nép mình ở cuối trấn, ánh đèn dầu leo lét hắt ra từ ô cửa sổ, mang theo hơi ấm quen thuộc của gia đình. Bước qua cánh cửa gỗ cũ kỹ, mùi thức ăn quen thuộc xộc vào mũi, làm dịu đi một phần sự hỗn loạn trong lòng y.
“Huynh về rồi!” Một giọng nói trong trẻo vang lên. Lăng Nguyệt, em gái y, chạy đến ôm chầm lấy y. Đôi mắt to tròn của cô bé ánh lên vẻ lo lắng. “Huynh đi đâu mà lâu thế? Mẫu thân và muội lo cho huynh lắm.”
Mẫu thân y, Lạc Uyển, một người phụ nữ với mái tóc đã điểm bạc và đôi mắt hằn sâu những vết chân chim của năm tháng vất vả, cũng thở phào nhẹ nhõm. “Trần nhi, con làm ta lo quá. Về muộn như vậy, lại còn bộ dạng thất thần. Có chuyện gì sao?”
Lăng Trần cố gắng mỉm cười, giấu đi những biến động kinh hoàng trong lòng. “Con không sao, mẫu thân. Chỉ là… con đi sâu vào rừng hơn một chút, nên về muộn thôi. Con bắt được kha khá cá, chúng ta có thể ăn no rồi.” Y giơ giỏ cá lên, cố gắng chuyển hướng sự chú ý của họ.
Lạc Uyển nhìn Lăng Trần đầy nghi hoặc. Bà cảm thấy con trai mình có gì đó khác lạ, một sự tĩnh lặng và sâu sắc hơn hẳn thường ngày. Nhưng thấy y bình an trở về, bà cũng không hỏi thêm. “Được rồi, mau vào ăn cơm đi. Món canh cá con thích ta vừa nấu xong.”
Trong bữa ăn, Lăng Trần vẫn giữ im lặng, thi thoảng mới đáp lời. Y ăn một cách chậm rãi, cảm nhận từng vị giác, từng hơi thở. Ngọn lửa ấm áp trong đan điền vẫn còn đó, và y nhận ra, nó dường như đang dần hòa nhập vào cơ thể mình, biến thành một phần của y. Khi nhìn Lăng Nguyệt hồn nhiên cười đùa, và mẫu thân y tận tụy chăm sóc, một cảm giác bảo vệ mạnh mẽ trỗi dậy trong lòng Lăng Trần. “Sức mạnh… mình cần sức mạnh để bảo vệ họ. Và để tìm ra sự thật.”
Đêm đó, Lăng Trần nằm trên giường, không tài nào chợp mắt được. Y cố gắng triệu hồi lại cảm giác kỳ lạ trong rừng, giọng nói vang vọng và luồng khí ấm áp. Y nhắm mắt lại, tập trung vào đan điền. Dần dần, luồng khí ấm áp lại xuất hiện, nó bắt đầu di chuyển theo một quỹ đạo tự nhiên, len lỏi qua các kinh mạch của y. Mỗi khi luồng khí đi qua, Lăng Trần lại cảm thấy một cơn tê dại nhẹ, sau đó là một sự sảng khoái, như thể cơ thể y đang được thanh lọc. Điều kỳ lạ là, y không hề có bất kỳ công pháp tu luyện nào, nhưng luồng khí này lại tự động vận hành, như một bản năng nguyên thủy.
Sáng hôm sau, Lăng Trần thức dậy sớm hơn bình thường. Y cảm thấy tràn đầy năng lượng, cơ thể nhẹ nhõm hơn hẳn. Bước ra ngoài sân, y thử nhấc một tảng đá nhỏ mà trước đây y phải dùng cả hai tay mới di chuyển được. Lần này, y chỉ cần một tay, và nó nhấc lên dễ dàng như không. Đôi mắt y cũng trở nên sắc bén hơn, có thể nhìn thấy rõ những chi tiết nhỏ nhất của từng chiếc lá, từng sợi tơ nhện giăng mắc trên cành cây.
“Đây chính là sức mạnh sao?” Lăng Trần thầm nghĩ. Y biết, đây chỉ là khởi đầu, một sự thay đổi nhỏ nhoi, nhưng nó đủ để xác nhận những gì đã xảy ra đêm qua không phải là mơ. Y cần tìm hiểu thêm, nhưng ở Lạc Nhật Trấn nhỏ bé này, nơi tu tiên chỉ là những câu chuyện cổ tích được kể vào đêm đông lạnh giá, y biết mình không thể tìm thấy câu trả lời.
Lăng Trần nhớ lại một truyền thuyết cũ về Thư Các của Lạc Nhật Trấn. Đó là một thư viện nhỏ, được xây dựng từ hàng trăm năm trước bởi một vị thư sinh lạc bước, sau đó bị bỏ hoang và dần bị lãng quên. Người ta nói rằng nó chứa đựng những cuốn sách cũ kỹ, đầy bụi bặm, và không ai còn quan tâm đến chúng nữa. Nhưng Lăng Trần bỗng có một linh cảm mạnh mẽ, rằng nơi đó có thể cất giấu điều gì đó.
Sau khi giúp mẫu thân và em gái xong công việc nhà, Lăng Trần xin phép đi ra ngoài. Y đi thẳng đến Thư Các, nằm khuất sau một ngôi đền cổ mục nát. Cánh cửa gỗ đã mục nát, bản lề kêu cót két thảm thiết khi y đẩy vào. Bên trong, không khí ẩm thấp và nồng mùi giấy cũ. Hàng trăm giá sách cao ngất, phủ đầy bụi và mạng nhện, chứa đựng vô số cuốn sách đã ngả màu ố vàng.
Lăng Trần bắt đầu tìm kiếm. Y không biết mình đang tìm gì, nhưng y cảm thấy có một lực hút vô hình dẫn dắt y. Y lướt qua những cuốn sách về lịch sử địa phương, về cách trồng trọt, về những câu chuyện dân gian. Mãi cho đến khi y đi sâu vào một góc tối, nơi những cuốn sách dường như còn cũ hơn cả những cuốn khác, y mới dừng lại.
Một cuốn sách không bìa, chỉ còn lại những trang giấy rời rạc, nằm khuất sau một chồng sách đổ. Tựa đề đã mờ, nhưng Lăng Trần vẫn có thể đọc được vài chữ: “…Cổ Giới Bí Văn…”
Y cẩn thận nhặt cuốn sách lên. Những trang giấy mỏng manh như sắp tan rữa. Khi y lật giở, một làn khói bụi bốc lên, nhưng bên trong, những dòng chữ viết tay cổ xưa lại hiện ra rõ nét. Y bắt đầu đọc, từng chữ, từng câu, dường như đang mở ra một thế giới hoàn toàn khác.
Cuốn sách nói về “Linh khí”, “Kinh mạch”, “Đan điền” – những khái niệm mà y đã vô thức cảm nhận được. Nó mô tả về “Phàm nhân” và “Tu sĩ”, về “Cảnh giới” tu luyện từ Luyện Khí, Trúc Cơ, Kết Đan… Và đặc biệt, nó có nhắc đến “Thiên Mệnh Chi Thể”, một loại thể chất hiếm có, được cho là mang theo dấu ấn của Thiên Đạo, có khả năng cảm nhận và hấp thụ linh khí một cách tự nhiên, ngay cả khi không có công pháp.
“Thiên Mệnh Chi Thể… không phải là phế vật sao?” Lăng Trần lẩm bẩm. Những gì cuốn sách viết hoàn toàn khớp với những gì y đang trải qua. Y cảm thấy một sự phấn khích tột độ, nhưng cũng xen lẫn sự hoài nghi. Liệu đây có phải là con đường mà giọng nói kia đã chỉ dẫn?
Nhưng điều khiến Lăng Trần rùng mình nhất là một đoạn văn sau cùng, được viết bằng một nét chữ khác, như thể được thêm vào sau này, đầy vẻ lo lắng:
“…Thiên Đạo bất toàn, Luân Hồi hữu khuyết. Phàm nhân an phận, tu sĩ cầu sinh. Duyệt giả thân mang mệnh cách, cẩn trọng tu hành. Chân tướng ẩn sâu, cấm kỵ chớ dò. Kẻ nghịch thiên, tất bị thiên phạt…”
“Thiên Đạo bất toàn, Luân Hồi hữu khuyết…” Những lời này vang vọng trong tâm trí Lăng Trần, giống hệt những gì giọng nói bí ẩn kia đã nói. Y không còn nghi ngờ gì nữa. Cuốn sách này, không phải là một sự trùng hợp ngẫu nhiên. Nó là một manh mối, một lời dẫn đường. Nó khẳng định rằng y không hề điên, và những gì y trải qua là có thật.
Tuy nhiên, cuốn sách cũng đưa ra lời cảnh báo: “Kẻ nghịch thiên, tất bị thiên phạt.” Điều này khiến Lăng Trần phải suy nghĩ. Y không biết “Thiên Đạo bất toàn” có nghĩa là gì, hay tại sao “Luân Hồi” lại có khuyết điểm. Nhưng y biết, mình không thể dừng lại. Cái khao khát tìm kiếm sự thật, tìm kiếm sức mạnh đã quá mãnh liệt.
Khi Lăng Trần đang chìm đắm trong suy nghĩ, một bóng người cao lớn bất ngờ xuất hiện ở cửa Thư Các. Đó là Trương Hổ, con trai của Trương Bá, tên cường hào khét tiếng nhất Lạc Nhật Trấn. Trương Hổ nổi tiếng là kẻ hung hãn, ỷ thế gia đình mà chuyên đi bắt nạt người khác.
“Ồ, ai đây? Chẳng phải là Lăng Trần sao? Kẻ phế vật chuyên đi câu cá thuê cho nhà ta sao?” Trương Hổ nhếch mép cười khinh bỉ, ánh mắt hắn lướt qua cuốn sách cũ trên tay Lăng Trần. “Ngươi làm gì trong cái nơi mục nát này? Lại còn đọc ba cái thứ vớ vẩn này nữa à? Hay là ngươi định tìm cách làm giàu bằng cách đọc sách cổ?”
Lăng Trần cau mày. Y đã quen với những lời sỉ vả của Trương Hổ, nhưng hôm nay, y không muốn nhẫn nhịn nữa. “Đây không liên quan đến ngươi.”
“Ồ? Thật sao?” Trương Hổ cười khẩy. “Ta nghe nói dạo này cá ở Lạc Nhật Trấn không còn nhiều nữa, xem ra ngươi không còn giá trị lợi dụng nữa rồi. Có lẽ ta nên dạy cho ngươi một bài học, để ngươi biết ai mới là chủ ở cái trấn này.”
Trương Hổ vung tay, một nắm đấm thô bạo lao thẳng vào mặt Lăng Trần. Trước đây, Lăng Trần chắc chắn sẽ bị đánh trúng và ngã lăn ra đất. Nhưng lần này, một cảm giác kỳ lạ chợt lóe lên trong đầu y. Thời gian dường như chậm lại. Y nhìn rõ quỹ đạo nắm đấm của Trương Hổ, từng thớ cơ bắp của hắn co giật. Bằng một phản xạ tự nhiên, Lăng Trần nghiêng người, né tránh đòn tấn công một cách nhẹ nhàng. Nắm đấm của Trương Hổ lướt qua mặt y, sượt vào không khí.
Trương Hổ ngạc nhiên. Hắn chưa bao giờ thấy Lăng Trần nhanh nhẹn như vậy. “Ngươi…!”
Lăng Trần không nói gì. Y chỉ nhìn Trương Hổ, ánh mắt y đã thay đổi, không còn sự sợ hãi mà thay vào đó là một sự bình tĩnh đến đáng sợ. Cảm giác ấm áp trong đan điền lại cuộn trào, mang theo một luồng sức mạnh mới. Y biết, đây là cơ hội để y kiểm chứng những gì mình đã khám phá.
Trương Hổ lấy lại bình tĩnh, hắn vung chân đá vào bụng Lăng Trần. Lần này, Lăng Trần không né, y giơ tay chặn lại. Một âm thanh “bộp” vang lên. Lăng Trần cảm thấy một lực va đập mạnh, nhưng không hề đau đớn như y tưởng tượng. Ngược lại, y cảm thấy một dòng năng lượng phản chấn lại, khiến Trương Hổ lảo đảo lùi lại vài bước, vẻ mặt đầy kinh ngạc.
“Ngươi… ngươi làm cái quái gì vậy?” Trương Hổ hét lên, hắn không thể tin được rằng Lăng Trần, kẻ mà hắn luôn coi là phế vật, lại có thể đỡ đòn của hắn dễ dàng như vậy.
Lăng Trần không trả lời. Y chỉ nhìn vào bàn tay mình, cảm nhận sức mạnh đang chảy cuồn cuộn. Y biết, đây chỉ là khởi đầu. Hạt mầm đã nảy mầm, và y sẽ không bao giờ để nó chết yểu. Y sẽ bảo vệ những người thân yêu của mình, và y sẽ khám phá bí ẩn về “Thiên Đạo bất toàn” và “Luân Hồi hữu khuyết”, dù phải đối mặt với bất kỳ sự trừng phạt nào từ trời đất.
Với cuốn sách cổ trong tay, và ngọn lửa ý chí bùng cháy trong lòng, Lăng Trần đã sẵn sàng bước những bước đầu tiên trên con đường tu luyện. Con đường đó có thể đầy chông gai, đầy rẫy nguy hiểm, nhưng y biết, vận mệnh của y đã thay đổi. Y không còn là Lăng Trần của Lạc Nhật Trấn nữa. Y là Lăng Trần của Thiên Đạo Luân Hồi.