Thiên Đạo Luân Hồi
Chương 17
Chương 17: Tiếng Vọng Của Luân Hồi
Lăng Trần hít một hơi thật sâu, cảm nhận luồng khí tức cổ xưa cuồn cuộn từ cánh cổng đá đang vỗ về linh hồn y. Đó không phải là một sự đe dọa, mà là một lời mời gọi, một tiếng vọng quen thuộc mà y đã vô thức tìm kiếm bấy lâu. Ánh mắt y sắc như dao, quyết tâm không gì lay chuyển. Thanh Phong Bí Cảnh, nơi từng là truyền thuyết xa vời, giờ đây đã mở ra trước mắt y, và y biết, đây chính là khởi đầu cho một hành trình vĩ đại.
Y không ngần ngại bước tới, bàn tay nhẹ nhàng chạm vào bề mặt cánh cổng đá. Ngay lập tức, một luồng năng lượng lạnh lẽo nhưng đầy sức sống ập vào, xuyên qua lớp da thịt, thẳng tới linh hải. Các đường vân cổ xưa trên cánh cổng bỗng nhiên phát sáng rực rỡ, những ký tự như sống dậy, nhảy múa xung quanh Lăng Trần. Một cảm giác choáng váng ập đến, không gian xung quanh y bắt đầu xoắn vặn, mọi thứ mờ đi, tựa như y đang bị ném vào một dòng chảy hỗn loạn của thời gian và không gian.
Chỉ trong chớp mắt, cảm giác đó tan biến. Lăng Trần mở mắt ra. Khung cảnh trước mặt y hoàn toàn khác biệt. Không còn là hang động u ám, mà là một thế giới ngập tràn sức sống và sự bí ẩn. Những cây cổ thụ cao vút, thân cây to lớn đến mức phải hàng chục người ôm mới xuể, vươn mình lên tận tầng mây, tán lá xum xuê che phủ cả bầu trời, khiến ánh sáng mặt trời chỉ có thể lọt qua từng khe hở, tạo nên những vệt sáng lung linh huyền ảo. Không khí trong lành đến mức y cảm thấy mỗi hơi thở đều như đang gột rửa linh hồn, mang theo mùi của đất ẩm, của rêu phong và của những loài hoa dại không tên đang âm thầm khoe sắc.
Linh khí ở đây đặc quánh đến mức gần như hóa lỏng, tựa như những dòng suối vô hình đang chảy tràn khắp nơi. Lăng Trần cảm thấy toàn bộ kinh mạch của mình đang reo vang, tham lam hấp thụ từng chút linh khí tinh thuần. Tốc độ tu luyện của y ở đây chắc chắn sẽ nhanh hơn gấp bội so với bên ngoài. Nhưng điều khiến y kinh ngạc hơn cả, chính là thứ khí tức quen thuộc kia. Nó không chỉ mạnh mẽ hơn, mà còn bao trùm khắp nơi, hòa quyện vào từng ngọn cây, từng tảng đá, từng dòng nước. Nó giống như nhịp đập của chính mảnh đất này, một nhịp đập cổ xưa, sâu thẳm, mang theo dấu ấn của vô vàn kiếp luân hồi.
“Đây chính là Thanh Phong Bí Cảnh sao?” Lăng Trần lẩm bẩm, ánh mắt quét qua một lượt. Bí Cảnh này rộng lớn hơn nhiều so với tưởng tượng của y. Cảm giác cô độc nhanh chóng ập đến, nhưng không phải sự sợ hãi, mà là một sự tĩnh lặng đến khó tả. Y biết, y không phải là người đầu tiên đặt chân đến đây, nhưng có lẽ y là người duy nhất cảm nhận được sự cộng hưởng sâu sắc như vậy với nơi này.
Y bắt đầu di chuyển, bước chân nhẹ nhàng lướt qua những thảm cỏ xanh mướt. Thỉnh thoảng, y nghe thấy tiếng chim hót líu lo, hoặc tiếng suối chảy róc rách từ xa vọng lại. Mọi thứ đều mang một vẻ đẹp hoang sơ, nguyên thủy, tựa như chưa từng bị bàn tay con người chạm tới. Nhưng Lăng Trần biết, vẻ ngoài tĩnh lặng này có thể che giấu vô vàn hiểm nguy.
Quả nhiên, chưa đi được bao xa, một tiếng gầm vang vọng cắt ngang sự yên bình. Từ trong bụi rậm khổng lồ, một con Hắc Báo Linh Hồn lao ra. Nó có kích thước của một con trâu mộng, toàn thân phủ lông đen nhánh như mực, đôi mắt đỏ rực tóe ra sát khí. Đặc biệt, trên trán nó có một cái sừng nhỏ, phát ra ánh sáng mờ ảo, cho thấy nó là một linh thú đã đạt đến cấp độ Luyện Khí Kỳ hậu kỳ, thậm chí có thể sánh ngang với tu sĩ Trúc Cơ Kỳ sơ kỳ.
Lăng Trần nhíu mày. Hắc Báo Linh Hồn là loài linh thú cực kỳ hung tợn và nhanh nhẹn. Đối với một tu sĩ Luyện Khí Kỳ tầng thứ tám như y, đây là một đối thủ đáng gờm. Tuy nhiên, y không hề lùi bước. Ký ức mơ hồ về những trận chiến đã qua, về những lần đối mặt với hiểm nguy sinh tử, bỗng nhiên trỗi dậy trong tâm trí y, khiến cho huyết dịch trong người y sôi trào.
Y vận chuyển “Thiên Đạo Trúc Cơ Quyết”, linh lực trong cơ thể cuồn cuộn chảy. Một luồng hào quang nhàn nhạt bao quanh y. Lăng Trần không dùng kiếm, mà trực tiếp lao vào. Bàn tay y kết ấn, sử dụng “Cửu Chuyển Phá Thiên Thủ” – một công pháp cận chiến mà y đã bắt đầu lĩnh ngộ từ những mảnh ký ức vụn vỡ. Nhất thời, những luồng chưởng lực mạnh mẽ mang theo khí tức cổ xưa va chạm trực diện với móng vuốt sắc bén của Hắc Báo Linh Hồn.
“Ầm!”
Một tiếng nổ vang vọng, Hắc Báo Linh Hồn bị đẩy lùi vài bước, đôi mắt đỏ rực hiện lên vẻ kinh ngạc. Nó không ngờ một tu sĩ Luyện Khí Kỳ lại có thể chặn đứng công kích của nó bằng tay không. Lăng Trần cũng cảm thấy cánh tay hơi tê dại, nhưng y nhanh chóng ổn định lại hơi thở. Công pháp “Thiên Đạo Trúc Cơ Quyết” không chỉ giúp y có linh lực tinh thuần hơn mà còn tăng cường sức mạnh thể chất một cách đáng kể.
Hắc Báo Linh Hồn gầm lên một tiếng giận dữ, thân hình nó hóa thành một bóng đen, tốc độ nhanh hơn trước gấp bội, lao tới tấn công Lăng Trần từ nhiều hướng. Nhưng Lăng Trần đã sẵn sàng. Y nhắm mắt lại trong tích tắc, linh hồn y cảm nhận được từng luồng gió, từng dao động của linh lực trong không khí, dự đoán được quỹ đạo tấn công của con báo. Đây là một khả năng mới mà y vô thức phát hiện ra gần đây, một loại trực giác nhạy bén đến khó tin, dường như đến từ những kinh nghiệm chiến đấu của vô số kiếp trước.
Y né tránh một cách khéo léo, đồng thời tung ra những đòn phản công chớp nhoáng, nhắm vào những điểm yếu của Hắc Báo. Mỗi cú đánh của y đều mang theo một sức mạnh kỳ lạ, không chỉ là linh lực đơn thuần, mà còn là một loại ý chí, một sự ngưng tụ của “khí” mà y vẫn chưa hoàn toàn hiểu rõ. Cuối cùng, y nắm lấy cơ hội, một chưởng ấn mạnh mẽ giáng thẳng vào đầu Hắc Báo Linh Hồn. Con linh thú rên rỉ một tiếng thảm thiết, thân hình khổng lồ đổ rầm xuống đất, tắt thở.
Lăng Trần thở phào nhẹ nhõm, thu hồi linh lực. Y tiến lại gần con Hắc Báo, lấy ra một viên linh hạch màu đen từ đầu nó. Đây là vật phẩm quý giá, có thể dùng để luyện đan hoặc củng cố tu vi. Nhưng điều khiến y chú ý hơn cả, là một luồng khí tức mờ nhạt vừa thoát ra từ linh hạch khi con Hắc Báo chết đi, rồi hòa tan vào không khí. Đó là một phần của khí tức quen thuộc mà y cảm nhận được từ cánh cổng đá, nhưng yếu ớt hơn nhiều.
“Nguyên lai, ngay cả linh thú ở đây cũng mang theo một phần khí tức của Luân Hồi sao?” Lăng Trần suy đoán. Điều này càng khẳng định rằng Thanh Phong Bí Cảnh không chỉ là một bí cảnh tu luyện thông thường, mà còn là một nơi ẩn chứa những bí mật sâu xa về Luân Hồi và Thiên Đạo.
Y không dừng lại lâu, tiếp tục tiến sâu hơn vào Bí Cảnh, theo sự dẫn dắt của luồng khí tức cổ xưa. Luồng khí tức đó ngày càng mạnh mẽ, tựa như một sợi chỉ vô hình đang kéo linh hồn y về phía trước. Sau khoảng nửa ngày đi bộ, y cuối cùng cũng đến một khu vực đặc biệt.
Đó là một thung lũng nhỏ, được bao phủ bởi một làn sương mù dày đặc màu xanh ngọc bích. Ở trung tâm thung lũng, có một hồ nước trong vắt, nước hồ không hề gợn sóng, phản chiếu bầu trời như một tấm gương phẳng lặng. Xung quanh hồ là những tảng đá cổ kính, phủ đầy rêu phong, hình dáng kỳ dị, tựa như những bức tượng được điêu khắc bởi thời gian. Và ở giữa hồ, một cây cổ thụ khô héo, thân cây xù xì, không còn một chiếc lá nào, nhưng lại toát ra một sinh cơ mãnh liệt đến khó tin.
Chính từ cây cổ thụ đó, luồng khí tức quen thuộc bỗng trở nên vô cùng rõ ràng, mạnh mẽ đến mức khiến linh hồn Lăng Trần rung động dữ dội. Y cảm thấy một sự thôi thúc không thể cưỡng lại, muốn đến gần cây cổ thụ đó.
Y bước vào làn sương mù. Lạ lùng thay, làn sương không hề cản trở tầm nhìn hay hô hấp của y, mà ngược lại, nó mang đến một cảm giác mát mẻ, dễ chịu. Khi y đến gần hồ nước, y nhìn thấy rõ hơn. Cây cổ thụ khô héo đó, trên thân cây, có những đường vân xoắn ốc phức tạp, tựa như những dòng chảy của thời gian. Và trên một cành cây gãy, treo lơ lửng một chiếc chuông đồng cổ xưa, đã ngả màu xanh rêu, nhưng lại phát ra một ánh sáng vàng nhạt mơ hồ.
“Chuông đồng?” Lăng Trần kinh ngạc. Y có cảm giác chiếc chuông này không phải là một vật phẩm bình thường. Khí tức của Luân Hồi, của thời gian, của những ký ức cổ xưa, tất cả đều tập trung vào chiếc chuông đó.
Y đưa tay ra, muốn chạm vào chiếc chuông. Nhưng ngay khi ngón tay y còn cách chiếc chuông một tấc, một luồng ánh sáng chói lòa bùng phát từ chiếc chuông. Đồng thời, một dòng thông tin khổng lồ, những hình ảnh chớp nhoáng, những âm thanh hỗn loạn bỗng nhiên ập thẳng vào linh hồn Lăng Trần, mạnh mẽ đến mức y phải ôm đầu quỳ xuống.
Đó là những mảnh ghép của ký ức. Y nhìn thấy một thế giới rộng lớn hơn, những vị Tiên nhân bay lượn trên mây, những Thần thú gầm thét, những trận chiến kinh thiên động địa. Y nhìn thấy một bóng người cao lớn, đứng sừng sững giữa trời đất, ánh mắt xa xăm nhìn về một vòng xoáy khổng lồ màu đen trắng – đó là Luân Hồi. Rồi y nghe thấy một giọng nói cổ xưa, trầm hùng, vang vọng khắp vũ trụ:
“Ta là người gác cổng Luân Hồi. Nhưng Thiên Đạo đã vỡ nát, Luân Hồi đã bị vấy bẩn. Sinh linh bị giam cầm, không thể siêu thoát…”
Những hình ảnh và âm thanh đó chỉ kéo dài trong vài giây, nhưng lại khắc sâu vào tâm trí Lăng Trần. Y cảm thấy đầu óc mình quay cuồng, nhưng đồng thời, một phần nào đó trong linh hồn y như vừa được thức tỉnh. Chiếc chuông đồng kia, không phải là một vật phẩm bình thường, mà là một “Thiên Đạo Chuông” – một pháp bảo cổ xưa dùng để trấn giữ Luân Hồi, hay ít nhất là một mảnh vỡ của nó. Và giọng nói kia, là của ai? Có phải là của chính y trong một kiếp nào đó?
Khi ánh sáng từ chiếc chuông dịu đi, Lăng Trần đứng dậy. Mặc dù vẫn còn choáng váng, nhưng ánh mắt y giờ đây đã trở nên sâu thẳm hơn, mang theo một sự phức tạp mà trước đây chưa từng có. Y nhìn chằm chằm vào chiếc chuông đồng. Nó không còn phát sáng, nhưng khí tức cổ xưa từ nó vẫn không ngừng tuôn trào.
Lăng Trần vươn tay ra một lần nữa, lần này, y không còn cảm thấy sự phản kháng nào. Ngón tay y chạm vào bề mặt chiếc chuông lạnh lẽo. Ngay lập tức, chiếc chuông khẽ rung lên, phát ra một tiếng vang nhỏ, không lớn, nhưng lại vang vọng khắp thung lũng, xuyên thẳng vào linh hồn y, tựa như một lời chào hỏi, một lời đáp lại từ quá khứ xa xăm.
Cùng lúc đó, một dòng linh lực khổng lồ, tinh thuần và cổ xưa từ chiếc chuông tuôn vào cơ thể Lăng Trần, không hề có chút kháng cự nào. Đây không phải là linh lực thông thường, mà nó còn mang theo một loại “ý cảnh” của thời gian và luân hồi. Lăng Trần cảm thấy tu vi của mình đang tăng vọt, kinh mạch được mở rộng, linh hải càng thêm vững chắc. Y biết, y đã tìm thấy một cơ duyên to lớn, một manh mối quan trọng về nguồn gốc của mình và về bí mật của Thiên Đạo Luân Hồi.
Lăng Trần nắm chặt chiếc chuông đồng, cảm nhận sức mạnh và những mảnh ghép ký ức đang dần dung hợp vào mình. Thanh Phong Bí Cảnh, nơi đây không chỉ là một khởi đầu, mà còn là một cánh cửa hé mở về một quá khứ huy hoàng nhưng cũng đầy bi kịch. Y không còn là một hạt mầm vô danh nữa, y đang trên đà trở thành một cây non vươn mình mạnh mẽ, mang theo ký ức của những đại thụ cổ xưa, sẵn sàng đâm chồi nảy lộc, khám phá những bí mật của vũ trụ và định hình lại vận mệnh của chính mình.
Với Thiên Đạo Chuông trong tay, Lăng Trần hiểu rằng hành trình của y sẽ không còn đơn giản. Y đã chạm vào một phần của bí mật vĩ đại nhất, và từ giờ phút này, y sẽ phải đối mặt với những thử thách lớn lao hơn, những kẻ thù mạnh mẽ hơn, và những chân tướng kinh hoàng hơn. Nhưng y đã sẵn sàng.
Chính tại nơi này, hành trình khám phá bản chất của Luân Hồi và những bí ẩn đang che giấu, đã thật sự bắt đầu, với tiếng chuông đồng cổ xưa làm kim chỉ nam.