Thiên Đạo Luân Hồi
Chương 16
Chương 16: Mở Cửa Thanh Phong
Dưới ánh trăng rằm chiếu rọi qua khung cửa sổ phòng tu luyện, Lăng Trần ngồi xếp bằng, linh khí trong cơ thể vận chuyển không ngừng. Thời gian trôi qua, từng ngày từng đêm, y chìm đắm trong trạng thái nhập định sâu sắc. Sáu tháng, một khoảng thời gian đủ dài để một phàm nhân lột xác, nhưng đối với một tu sĩ, đó lại là một chớp mắt. Tuy nhiên, đối với Lăng Trần, sáu tháng này lại mang ý nghĩa đặc biệt. Y không chỉ tu luyện, mà còn tìm kiếm, khai phá những bí ẩn sâu thẳm trong huyết mạch và linh hồn mình.
Công pháp Vô Danh mà y vô tình lĩnh ngộ dường như không thuộc về bất kỳ tông môn nào trên thế giới này. Nó cổ xưa, huyền ảo, mỗi khi vận chuyển đều mang theo một luồng khí tức nguyên thủy, làm thức tỉnh những mảnh ký ức chắp vá tưởng chừng đã vĩnh viễn ngủ yên. Lúc mới bắt đầu, Lăng Trần cảm thấy như có một bức tường vô hình ngăn cản y tiến xa hơn. Những cơn đau nhức từ cơ thể, sự kiệt quệ của linh hồn khi cố gắng dung hợp với khí tức lạ lẫm, tất cả đều là thử thách. Nhưng ý chí của y, tôi luyện qua những kiếp luân hồi, kiên cố đến mức không gì có thể lay chuyển.
Y nhớ lại những giấc mơ kỳ lạ, những hình ảnh thoáng qua về một thế giới rộng lớn hơn, những sinh linh mạnh mẽ đến mức không thể tưởng tượng nổi, và cảm giác cô đơn tột cùng khi đứng trên đỉnh cao. Những ký ức đó, dù chỉ là những mảnh vụn, đã trở thành ngọn lửa bùng cháy trong tim y, thúc đẩy y không ngừng tiến lên. Mỗi khi linh khí trong cơ thể va chạm với những nút thắt tu vi, y lại cảm nhận được một luồng sức mạnh cổ xưa từ sâu thẳm linh hồn mình trỗi dậy, dần dần phá vỡ mọi gông cùm.
Sau ba tháng đầu tiên, Lăng Trần đã thành công đột phá từ Luyện Khí tầng bảy lên Luyện Khí tầng chín, đỉnh phong của cảnh giới này. Linh khí trong cơ thể y không còn là những dòng chảy đơn thuần, mà đã ngưng tụ thành một tiểu xoáy nước nhỏ nơi đan điền, phát ra ánh sáng mờ ảo. Đó là dấu hiệu của việc sắp đột phá Trúc Cơ, một rào cản lớn đối với vô số tu sĩ. Đối với Lăng Trần, rào cản này dường như không quá khó khăn. Với sự dẫn dắt của công pháp Vô Danh và nguồn sức mạnh tiềm ẩn, y cảm thấy mình chỉ còn cách Trúc Cơ một bước chân. Tuy nhiên, y không vội vàng. Y muốn củng cố nền tảng một cách vững chắc nhất, để khi đột phá, y có thể đạt được Trúc Cơ viên mãn, thậm chí là một loại Trúc Cơ đặc biệt mà những tu sĩ khác không thể có được.
Bốn tháng, năm tháng, rồi sáu tháng trôi qua. Tối nay là đêm cuối cùng trước khi Thanh Phong Bí Cảnh chính thức mở cửa. Lăng Trần ngồi trong phòng tu luyện, toàn thân phát ra ánh sáng nhàn nhạt, tựa như một viên ngọc thô đang dần được mài giũa. Linh khí trong cơ thể y sôi trào như nước lũ, không ngừng va đập vào cánh cửa Trúc Cơ. Những mảnh ký ức về Luân Hồi, về Thiên Đạo, về những thế giới đã bị lãng quên liên tục hiện ra trong tâm trí y, khiến linh hồn y chấn động. Khí tức từ Thanh Phong Bí Cảnh, thứ y cảm nhận được từ sáu tháng trước, giờ đây đã trở nên rõ ràng hơn bao giờ hết, tựa như một tiếng gọi vang vọng từ ngàn xưa, kéo gọi y về nguồn cội.
“Phá!”
Lăng Trần khẽ quát một tiếng trong lòng. Linh khí đột nhiên bùng nổ, phá tan mọi gông cùm. Một luồng sức mạnh cuồn cuộn lan tỏa khắp cơ thể y, rửa sạch mọi tạp chất, tái tạo lại kinh mạch và xương cốt. Ánh sáng vàng nhạt bao phủ lấy y, rồi dần dần hội tụ vào đan điền, hóa thành một viên Kim Đan mini, lấp lánh như một ngôi sao nhỏ. Không, không phải Kim Đan. Đó là một viên Trúc Cơ Đan hoàn mỹ, mang theo khí tức cổ xưa, khác hẳn với Trúc Cơ Đan thông thường của các tu sĩ khác. Y đã thành công đột phá Trúc Cơ kỳ, và không chỉ là Trúc Cơ kỳ bình thường, mà là Trúc Cơ kỳ với nền tảng vững chắc đến mức khó tin, tựa như đã từng tu luyện qua vô số kiếp.
Mở mắt ra, đôi mắt Lăng Trần lóe lên tinh quang. Y cảm thấy toàn thân tràn đầy sức mạnh, mỗi tế bào đều như được tái sinh. Ngũ quan trở nên nhạy bén hơn, khả năng cảm nhận linh khí xung quanh cũng tăng lên gấp bội. Y có thể nghe thấy tiếng gió lướt qua kẽ lá ở xa, cảm nhận được sự dao động nhỏ nhất của linh khí trong không khí. Nắm chặt bàn tay, Lăng Trần cảm thấy mình có thể phá vỡ cả một ngọn núi chỉ bằng một quyền.
“Trúc Cơ kỳ… Đây mới chỉ là khởi đầu.” Lăng Trần lẩm bẩm, nụ cười nhẹ nở trên môi. Y đứng dậy, bước ra khỏi phòng tu luyện. Bên ngoài, ánh bình minh đã bắt đầu hé rạng, xua tan màn đêm. Một ngày mới đã đến, mang theo những khởi đầu mới, và những thử thách mới.
Lăng Trần rời khỏi tông môn mà y đã tạm trú trong sáu tháng qua. Với tu vi Trúc Cơ kỳ, y không còn cần phải lo lắng về những nguy hiểm trên đường đi. Y chỉ mang theo một thanh kiếm đơn giản, vài viên đan dược cơ bản và một chiếc túi trữ vật. Mục tiêu duy nhất của y là Thanh Phong Bí Cảnh.
Hành trình đến Thanh Phong Bí Cảnh không quá xa, nhưng lại ẩn chứa nhiều hiểm nguy. Vùng đất xung quanh bí cảnh là một khu rừng cổ thụ rậm rạp, nơi sinh sống của vô số yêu thú. Trước đây, với tu vi Luyện Khí, Lăng Trần sẽ phải vô cùng cẩn trọng, nhưng giờ đây, y tự tin hơn rất nhiều. Y bước đi giữa những thân cây cổ kính, cảm nhận linh khí dồi dào trong khu rừng. Những yêu thú cấp thấp không dám đến gần y, mà các yêu thú mạnh hơn cũng chỉ dám lén lút quan sát từ xa, không dám manh động trước khí tức mạnh mẽ của một tu sĩ Trúc Cơ.
Trên đường đi, Lăng Trần gặp một nhóm tu sĩ Luyện Khí đang bị một bầy Hồ Lang vây công. Mặc dù y không muốn gây chuyện, nhưng nhìn thấy cảnh tượng đó, những mảnh ký ức về việc bảo vệ yếu thế từ kiếp trước lại trỗi dậy trong lòng y. Y khẽ thở dài, rút kiếm, chỉ với một chiêu kiếm đơn giản, một luồng kiếm khí sắc bén đã quét sạch bầy Hồ Lang, giải cứu nhóm tu sĩ.
“Đa tạ tiền bối ra tay cứu giúp!” Nhóm tu sĩ trẻ run rẩy cảm ơn, ánh mắt đầy kính sợ nhìn Lăng Trần. Y chỉ gật đầu nhẹ, không nói gì, rồi tiếp tục hành trình của mình. Những sự kiện nhỏ như vậy không làm y xao nhãng khỏi mục tiêu chính.
Càng tiến sâu vào khu rừng, khí tức quen thuộc từ Thanh Phong Bí Cảnh càng trở nên mạnh mẽ và rõ ràng hơn. Nó không còn là một luồng khí tức mờ nhạt, mà đã là một dòng chảy linh hồn mạnh mẽ, tựa như một nam châm vô hình đang kéo gọi y. Ký ức trong đầu Lăng Trần cũng trở nên sống động hơn. Y nhìn thấy những hình ảnh về một vùng đất cổ xưa, nơi những sinh vật khổng lồ bay lượn trên bầu trời, nơi những vị thần chiến đấu để định đoạt vận mệnh. Những hình ảnh đó, dù chỉ là thoáng qua, lại khiến y cảm thấy một nỗi đau đớn khó tả, như thể y đã từng trải qua tất cả.
Đó có phải là một mảnh ghép của Thiên Đạo nguyên thủy đã bị phân tách, như y từng linh cảm? Hay đó là ký ức về một kiếp sống huy hoàng nhưng cũng đầy bi kịch của chính y? Lăng Trần không biết. Y chỉ biết rằng, mọi thứ đang dần rõ ràng hơn, và Thanh Phong Bí Cảnh chính là cánh cửa đầu tiên để y vén màn những bí ẩn này.
Cuối cùng, sau hai ngày di chuyển không ngừng nghỉ, Lăng Trần cũng đến được nơi tọa lạc của Thanh Phong Bí Cảnh. Trước mắt y là một thung lũng rộng lớn được bao phủ bởi sương mù dày đặc, bốn phía là những ngọn núi cao chót vót, cây cối xanh tốt đến lạ thường. Ở trung tâm thung lũng, một cánh cổng đá khổng lồ sừng sững đứng đó, rêu phong phủ kín, tỏa ra một luồng khí tức cổ kính và huyền bí. Xung quanh cánh cổng, đã có không ít tu sĩ tụ tập, phần lớn là tu sĩ Trúc Cơ kỳ, thậm chí có cả một vài tu sĩ Kim Đan kỳ đang lẳng lặng quan sát.
Khí tức quen thuộc mà Lăng Trần cảm nhận được giờ đây đã mạnh mẽ đến cực điểm, tựa như đang phát ra từ chính cánh cổng đá kia. Nó không chỉ là một luồng năng lượng, mà còn là một loại ý chí, một tiếng vọng của thời gian. Lăng Trần cảm thấy linh hồn mình đang rung động dữ dội, như muốn thoát ra khỏi thể xác để hòa nhập vào nó.
Thanh Phong Bí Cảnh, cánh cửa đầu tiên dẫn đến bí mật của Luân Hồi và Thiên Đạo, đã mở ra trước mắt y. Lăng Trần hít một hơi thật sâu, ánh mắt kiên định. Y không còn là một hạt mầm vô danh, mà là một cây non đang vươn mình mạnh mẽ, mang theo ký ức của những đại thụ cổ xưa, sẵn sàng đâm chồi nảy lộc, khám phá những bí mật của vũ trụ.
Chính tại nơi này, hành trình khám phá bản chất của Luân Hồi và những bí ẩn đang che giấu, sẽ thật sự bắt đầu.