Thiên Đạo Luân Hồi
Chương 156

Cập nhật lúc: 2026-03-17 18:03:14 | Lượt xem: 3

Cánh cổng dịch chuyển rực rỡ từ từ khép lại phía sau Trần Phàm, để lại hắn một mình trong một không gian mà ngay cả từ “rộng lớn” cũng không đủ để miêu tả. Đây không phải là một cõi giới hay một tiểu thế giới như hắn từng biết. Thái Cổ Hư Vô, đúng như cái tên của nó, là một vực sâu của sự trống rỗng, một tấm màn đen vô tận trải dài đến vô cùng, được điểm xuyết bởi những ánh sao băng héo tàn và những tàn dư của những thiên hà đã chết.

Không khí ở đây đặc quánh một thứ năng lượng cổ xưa, nặng nề đến mức dường như có thể bóp nghẹt linh hồn. Đó là sự pha trộn giữa hỗn độn nguyên thủy và sự tĩnh lặng của cái chết vĩnh cửu. Không có gió, không có âm thanh, chỉ có sự im lặng đến điếc tai, thỉnh thoảng bị phá vỡ bởi tiếng rắc rắc khe khẽ của những hạt bụi vũ trụ va vào nhau, mang theo ký ức của hàng tỷ năm đã qua.

Trần Phàm hít một hơi thật sâu, cố gắng làm quen với áp lực vô hình đang đè nặng lên từng tế bào. Thân thể Tiên Đế của hắn, vốn đã tôi luyện qua vô số kiếp, vẫn cảm thấy một sự đè nén kỳ lạ. Những mảnh ký ức chắp vá trong linh hồn hắn bắt đầu rung lên dữ dội, như những mảnh kim loại được đặt gần một từ trường mạnh mẽ. Hắn cảm thấy mình đang đứng trên ngưỡng cửa của một sự thật kinh hoàng, một vực thẳm của tri thức mà bấy lâu nay vẫn bị che giấu.

“Thái Cổ Hư Vô… nơi Thiên Đạo nguyên thủy ngự trị, hay bị phong ấn?” hắn thì thầm, giọng nói lạc lõng trong không gian vô tận. Hắn nhắm mắt lại, cảm nhận. Từ sâu thẳm linh hồn, Tiên Lực cuồn cuộn chảy qua kinh mạch, nhưng ở đây, nó không còn thuần túy như trước. Nó mang theo một chút gì đó của sự mục nát, của sự vỡ vụn, như thể chính không gian này đã ăn mòn một phần năng lượng của hắn.

Hắn mở mắt ra, tầm nhìn của Tiên Đế quét qua bóng tối. Xa xa, hắn thấy những hình ảnh mờ ảo, những cấu trúc khổng lồ trôi nổi như những hòn đảo cô độc trong biển cả hư vô. Chúng không phải là hành tinh hay tinh vân, mà là những tàn tích của một thứ gì đó vĩ đại hơn, được tạo ra từ vật chất mà hắn chưa từng thấy. Chúng mang màu sắc u ám, xám xịt, nhưng đôi khi lại lóe lên những vệt sáng lấp lánh, như những giọt nước mắt cuối cùng của một nền văn minh đã sụp đổ.

Trần Phàm không chần chừ, triệu hồi Tiên Kiếm của mình. Kiếm khí sáng rực, xé tan bóng đêm một cách miễn cưỡng, tạo ra một đường hầm tạm thời trong không gian. Hắn bước đi, mỗi bước chân đều cẩn trọng, như sợ làm xáo trộn một giấc ngủ ngàn thu. Hắn bay về phía một trong những cấu trúc khổng lồ ấy, một khối kiến trúc dường như là một phần của một thành lũy cổ xưa, trôi nổi giữa hư không, to lớn hơn bất kỳ ngọn núi nào hắn từng thấy.

Khi đến gần, hắn nhận ra nó được làm từ một loại đá màu đen tuyền, cứng rắn đến mức ngay cả thời gian cũng không thể bào mòn hoàn toàn. Trên bề mặt đá, có những vết nứt khổng lồ, như những vết sẹo của một trận chiến thảm khốc. Và trên những vết nứt đó, có những ký tự cổ xưa, không thuộc về bất kỳ ngôn ngữ nào mà hắn biết, nhưng lại lay động sâu thẳm trong ký ức của hắn, như thể hắn đã từng đọc chúng ở một kiếp nào đó.

Hắn chạm tay vào một trong những ký tự. Ngay lập tức, một luồng thông tin khổng lồ ập vào tâm trí hắn, không phải là âm thanh hay hình ảnh rõ ràng, mà là một cảm giác, một sự rung động của quá khứ. Hắn thấy một vũ trụ rực rỡ, tràn đầy sinh khí, nơi các Thiên Đạo vận hành hài hòa, Luân Hồi luân chuyển tự nhiên, không có sự can thiệp. Hắn thấy những sinh linh vĩ đại, tồn tại ở cảnh giới mà ngay cả Tiên Đế cũng phải ngưỡng mộ, dạo bước giữa các tinh hà, kiến tạo thế giới, định hình vạn vật.

Nhưng rồi, một bóng tối khổng lồ bắt đầu bao trùm. Nó không phải là một thực thể vật lý, mà là một ý chí, một sự méo mó của bản chất. Nó bắt đầu nuốt chửng ánh sáng, bóp méo Thiên Đạo, làm cho vòng Luân Hồi trở nên hỗn loạn. Hắn cảm nhận được sự đau đớn của vạn vật, sự tuyệt vọng của những vị thần sáng thế khi họ chứng kiến sự hủy diệt mà họ không thể ngăn cản.

Trần Phàm giật mình lùi lại, hơi thở dồn dập. Đó không phải là một ký ức hoàn chỉnh, mà là một mảnh vỡ, một tiếng vọng đau đớn từ Thái Cổ. Hắn đã thấy, đã cảm nhận được sự khởi đầu của “sự kiện Thái Cổ” – một biến cố không phải là một cuộc chiến tranh thông thường, mà là một cuộc xung đột về bản chất của vũ trụ, về định nghĩa của Thiên Đạo và Luân Hồi.

Hắn nhận ra rằng, những vết nứt trên tảng đá không phải là do va chạm vật lý, mà là do sự chấn động của ý chí, của những quy tắc tối cao đã bị phá vỡ. Những ký tự cổ xưa không phải là một ngôn ngữ, mà là những lời nguyền, những lời cảnh báo, những lời cầu nguyện cuối cùng của những tồn tại đã bị nuốt chửng bởi bóng tối.

Cảm giác quen thuộc lại ập đến, một nỗi đau âm ỉ nơi sâu thẳm linh hồn. Hắn đã ở đó, đã chứng kiến, đã là một phần của thảm kịch ấy. Những mảnh ký ức này không chỉ là của người khác, mà là của chính hắn, từ một kiếp sống xa xưa, trước khi hắn bị phân tách, trước khi hắn lạc vào vòng Luân Hồi vô tận.

Vậy ra, Thiên Đạo không chỉ bị tổn thương, mà nó đã bị một thứ gì đó, một ý chí vĩ đại hơn cả Tiên Đế, cố tình biến chất, cố tình giam cầm vòng Luân Hồi để phục vụ một mục đích đen tối nào đó. Cái mà hắn gọi là “Thiên Đạo” hiện tại, chỉ là một cái bóng méo mó, một con rối bị điều khiển. Và cái “Luân Hồi” mà vạn vật tuân theo, chỉ là một nhà tù tinh vi.

Trần Phàm ngước nhìn lên, xuyên qua bóng đêm hư vô. Vẫn còn vô số những cấu trúc tương tự, những tàn tích trôi nổi, mỗi cái đều chứa đựng một mảnh ghép của sự thật. Hắn biết, đây chỉ là khởi đầu. Để hiểu rõ toàn bộ chân tướng, để tìm ra kẻ chủ mưu, hắn phải đi sâu hơn nữa, phải thu thập tất cả những tiếng vọng từ Thái Cổ.

Ngọn lửa quyết tâm bùng cháy trong đôi mắt hắn, xua tan đi sự hoang mang ban đầu. Hắn không còn là thiếu niên lạc lối của kiếp đầu, cũng không còn là Tiên Đế bị ám ảnh bởi quá khứ. Hắn là Trần Phàm, người mang theo gánh nặng của vô số kiếp Luân Hồi, người đang tìm kiếm công lý cho một vũ trụ bị lừa dối. Hắn sẽ vén màn chân tướng, dù phải đối mặt với bất cứ thứ gì, dù phải hy sinh tất cả.

Một làn sóng năng lượng yếu ớt, nhưng đầy ám ảnh, chợt lướt qua hắn. Đó là một sự kéo gọi, một lời mời gọi từ sâu thẳm của hư vô. Một con đường vô hình đang mở ra, dẫn đến một nơi còn cổ xưa hơn, còn bị lãng quên hơn cả những tàn tích này. Nơi mà có lẽ, bí mật cuối cùng đang chờ đợi.

Trần Phàm nắm chặt Tiên Kiếm. “Ta đến đây,” hắn tuyên bố, giọng nói vang vọng mạnh mẽ, xé tan sự im lặng vĩnh cửu của Thái Cổ Hư Vô. Hắn bước vào con đường vô hình, sẵn sàng đối mặt với tiếng vọng từ Thái Cổ, với những ký ức kinh hoàng và chân tướng bị che giấu, từng chút một.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8