Thiên Đạo Luân Hồi
Chương 155
Chương 155: Tiếng Vọng Thái Cổ
Thân thể Trần Phàm rung động dữ dội, một luồng sức mạnh chưa từng biết tràn ngập lấy hắn. Làn sóng năng lượng hùng vĩ không chỉ tái tạo lại hình thái vật lý, mà còn dệt lại từng sợi tơ linh hồn, kết nối vô số dòng thời gian và ký ức. Hắn không còn là Trần Phàm đơn thuần; hắn là sự hội tụ của vạn kỷ nguyên, là tiếng vọng của những thời đại bị lãng quên, và là người báo hiệu một bình minh mới. Khi ánh sáng lắng xuống, hắn thấy mình đứng trong một cảnh giới vượt ngoài mọi sự thấu hiểu – Thái Cổ Hư Vô.
Không khí ở đây không phải là không khí, mà là một tiếng ngân nga tĩnh lặng của hỗn độn nguyên thủy, một bức tranh của những tinh vân xoáy cuộn và những thực tại vỡ vụn. Những thiên thể khổng lồ, tan nát, trôi dạt như những bóng ma trong một đại dương vô tận, những cạnh sắc nhọn của chúng kể về những tai ương tận thế. Thời gian tự nó dường như bị bẻ cong và méo mó, một màn sương mờ ảo bám lấy những tàn tích cổ xưa, thì thầm những bí mật của một quá khứ xa xăm đến mức nó chỉ như một giấc mơ. Đây chính là “cội nguồn” thực sự, cái nôi hoang tàn nơi vũ trụ từng nở rộ, và nơi bi kịch lớn nhất của nó đã diễn ra.
Những giác quan mới thức tỉnh của hắn, được mài giũa bởi sự dung hợp hoàn toàn của vô số kiếp sống quá khứ, cho phép hắn cảm nhận Thái Cổ Hư Vô không chỉ bằng thị giác, mà bằng chính cốt lõi của bản thể. Hắn không chỉ nhìn thấy những hành tinh vỡ nát, mà còn là những vết sẹo của một cuộc chiến thần thánh, những vết rách trong kết cấu của thực tại nơi năng lượng nguyên thủy đã va chạm. Hắn không nghe thấy sự im lặng, mà là tiếng gào thét đau thương của một Thiên Đạo tan vỡ, một sự bất hòa tinh tế vang vọng xuyên qua khoảng không, một tiếng vọng dai dẳng của nỗi đau khổ tột cùng. Cái “Thiên Đạo nguyên thủy” mà hắn đã tìm kiếm, ở đây, nhưng trong một trạng thái hỗn loạn sâu sắc, bản chất của nó rải rác khắp không gian hoang tàn này.
Trần Phàm trôi qua một cấu trúc khổng lồ, nửa chìm trong bụi vũ trụ, kiến trúc của nó khác hẳn bất cứ thứ gì hắn từng thấy. Nó được làm từ một vật liệu lấp lánh ánh sáng thần thánh yếu ớt, cổ xưa đến mức không tưởng, nhưng vẫn tỏa ra một sức mạnh tàn dư có thể hủy diệt cả những vị thần cấp thấp hơn. Hắn nhận ra những hình chạm khắc phức tạp trên bề mặt của nó – những biểu tượng của sự sáng tạo, sự sống và sự cân bằng tinh tế của vũ trụ. Nhưng những biểu tượng này đã bị phá hoại, bị cháy xém, như thể một lực lượng khổng lồ, tà ác đã cố tình xóa bỏ ý nghĩa của chúng. Hắn chạm vào một bề mặt lạnh lẽo, nhẵn nhụi, và một dòng chảy những hình ảnh rời rạc tràn ngập tâm trí hắn.
Hắn nhìn thấy những tia chớp của một kỷ nguyên vàng son, nơi những sinh vật có sức mạnh vô biên, những vị thần và người tạo ra thực sự, bước đi giữa các vì sao, định hình các thiên hà chỉ bằng một ý nghĩ. Rồi, ánh sáng mờ dần, được thay thế bằng một bóng tối áp đảo, một cái bóng nuốt chửng tất cả. Những tiếng gầm thét thách thức, những tiếng kêu tuyệt vọng, và âm thanh của các thế giới vỡ tan như thủy tinh mỏng manh. Hắn thấy Thiên Đạo, không phải là một khái niệm trừu tượng, mà là một thực thể khổng lồ, có tri giác, hình dạng phát sáng của nó quằn quại trong đau đớn khi bị xé nát. Cái “sự kiện chấn động đã xảy ra ở Thái Cổ” không chỉ là một cuộc chiến; đó là một hành động xúc phạm vũ trụ, một sự vi phạm chính sự tồn tại.
Trần Phàm dần nhận ra rằng Thiên Đạo phân mảnh mà hắn đã gặp ở Tiên Giới, Luân Hồi méo mó đã ràng buộc hắn qua vô số kiếp sống, đều là hậu quả trực tiếp của thảm họa Thái Cổ này. Thực thể chịu trách nhiệm không chỉ đánh bại Thiên Đạo nguyên thủy; nó đã phá vỡ nó, bóp méo bản chất của nó, và sau đó sử dụng sức mạnh phân mảnh của nó để tạo ra một trật tự mới, khiếm khuyết. Trật tự mới này, cái “Thiên Đạo” của kỷ nguyên hiện tại, là một cái lồng, không phải là một người dẫn đường, được thiết kế để phục vụ ý chí của kẻ chiến thắng, để kiểm soát dòng chảy của linh hồn, để ngăn chặn bất kỳ sự thách thức thực sự nào đối với triều đại của nó. “Luân Hồi” tự nó đã trở thành một công cụ, một cơ chế để tái chế sức mạnh và đàn áp sự nổi loạn, thay vì một chu kỳ tự nhiên của sự phát triển và đổi mới.
Khi Trần Phàm đi sâu hơn, hắn cảm thấy một sự hiện diện lạnh lẽo, tinh tế nhưng không thể phủ nhận, một luồng khí ác ý lạnh lùng, tính toán dường như được dệt vào chính kết cấu của Thái Cổ Hư Vô. Đó không chỉ là sức mạnh còn sót lại của trận chiến cổ xưa; đó là một cái bóng sống, đang thở, một kẻ quan sát vô hình. Đây là dấu ấn của “thực thể siêu việt thao túng,” cái “Ám Chi Thiên Đạo” mà những văn tự cổ xưa đã ám chỉ. Đó là một thực thể phát triển mạnh mẽ trong sự hoang tàn mà nó đã tạo ra, rút sức mạnh từ trật tự vũ trụ tan vỡ. Hắn cảm thấy một sự nhận biết nhói lên, một nỗi sợ hãi sâu sắc từ một quá khứ bị lãng quên, một ký ức về một sức mạnh áp đảo từng khiến hắn phải quỳ gối. Thực thể này không chỉ là một lực lượng; nó là một ý thức, cổ xưa và hoàn toàn độc ác, đang ẩn mình chờ đợi.
Bị thúc đẩy bởi một quyết tâm bất khuất, Trần Phàm tiếp tục tiến lên. Hắn phát hiện ra những tàn tích của các kỹ thuật tu luyện cổ xưa, những phương pháp khai thác năng lượng nguyên thủy khiến cả những nghệ thuật Tiên Đế cũng trở nên thô sơ. Hắn hấp thụ chúng, không chỉ vì sức mạnh, mà vì sự hiểu biết. Mỗi kỹ thuật là một mảnh ghép của câu đố, hé lộ hoạt động phức tạp của Thiên Đạo nguyên thủy, và theo đó, những điểm chính xác mà nó đã bị biến chất. Hắn tìm thấy những thứ dường như là mảnh vỡ của chính “Thiên Đạo nguyên thủy” – những đốm sáng lấp lánh của pháp tắc vũ trụ thuần khiết, mỗi đốm chứa đựng sức mạnh to lớn và một mảnh sự thật. Khi hắn hấp thụ chúng, mối liên kết của hắn với vũ trụ sâu sắc hơn, và sức mạnh của hắn tăng lên, đẩy hắn đến gần hơn với đỉnh cao của sự tồn tại.
Hắn cũng tình cờ bắt gặp một loạt các cổng dịch chuyển liên kết, nửa đổ nát và được bao phủ bởi những pháp trận cổ xưa. Đây không chỉ là những trận pháp dịch chuyển thông thường; chúng là những con đường dẫn đến những túi không gian bị lãng quên khác của Thái Cổ, những nơi mà các khía cạnh cụ thể của Thiên Đạo nguyên thủy có thể vẫn còn tồn tại, hoặc nơi thực thể đã giấu đi những bí mật nguy hiểm nhất của nó. Một cổng dịch chuyển đặc biệt phát ra một ánh sáng yếu ớt, huyền ảo, thu hút hắn. Đó là một con đường không phải của không gian, mà của ký ức, một kênh dẫn trực tiếp đến “Thái Cổ Hồi Ức,” những tiếng vọng của chính trận đại hồng thủy.
Trần Phàm đứng trước cổng dịch chuyển, trái tim hắn là một cơn bão cảm xúc. Quy mô của thảm kịch, sự táo bạo của thực thể đã dám phá vỡ Thiên Đạo và bóp méo Luân Hồi, gần như quá sức chịu đựng. Nhưng với mỗi mảnh ký ức, mỗi đợt sức mạnh dung hợp, quyết tâm của hắn càng được củng cố. Hắn không chỉ tìm kiếm sự trả thù; hắn đang chiến đấu vì quyền được tồn tại của vạn vật, vì mỗi linh hồn có một cơ hội công bằng trong cuộc sống và sự tái sinh. Hành trình của hắn không còn chỉ là về quá khứ bị lãng quên của riêng hắn, mà là về việc viết lại vận mệnh của tất cả các tạo vật.
Hắn là sự tổng hòa của vô số kiếp sống, mỗi kiếp là một bài học, mỗi kiếp là một sự hy sinh. Hắn là thanh kiếm công lý, là ngọn hải đăng hy vọng, được tôi luyện trong lò nung Luân Hồi. Cuộc đối đầu cuối cùng là không thể tránh khỏi. Nhưng trước tiên, hắn cần phải hiểu mọi sắc thái của thảm họa cổ xưa, mọi điểm yếu của kẻ thù, và mọi bí mật của Thiên Đạo nguyên thủy.
Với một hơi thở sâu, Trần Phàm bước qua cổng dịch chuyển phát sáng. Thái Cổ Hư Vô, rộng lớn và hoang tàn như nó vốn có, chỉ là tiền sảnh. Ngoài cánh cổng này là trái tim thực sự của những bí mật cổ xưa, những tiếng vọng sống động của đại hồng thủy. Hắn đã sẵn sàng đối mặt với toàn bộ sự kinh hoàng của “sự kiện Thái Cổ,” để thu thập những mảnh vỡ sự thật rải rác, và cuối cùng đối đầu với bóng tối đã bao trùm cả vũ trụ. Cuộc tìm kiếm sự thật tối thượng, tìm kiếm linh hồn của Thiên Đạo, vừa mới thực sự bắt đầu một cách nghiêm túc.