Thiên Đạo Luân Hồi
Chương 15

Cập nhật lúc: 2026-03-17 16:26:30 | Lượt xem: 3

Chương 15: Thanh Vân Môn Khởi

Dòng người đổ về cổng thành phía Đông không ngớt, tất cả đều mang theo vẻ mặt hoặc hăm hở, hoặc lo lắng, hoặc tràn đầy hy vọng. Nơi đó, dưới chân một ngọn núi sừng sững ẩn hiện trong làn mây, là điểm tuyển chọn đệ tử của Thanh Vân Tông. Lăng Trần bước đến, hòa mình vào đám đông. Khác với sự hồi hộp của những thiếu niên đồng trang lứa, trong ánh mắt y là một sự bình tĩnh đến lạ, xen lẫn sự kiên định của một kẻ đã từng trải vô số kiếp.

Trước cổng thành, một tấm bia đá cổ kính sừng sững, bên trên khắc chìm ba chữ lớn: “Thanh Vân Tông”. Phía trước tấm bia là một khoảng sân rộng, nơi hàng trăm thiếu niên đang chen chúc chờ đợi. Vài vị trưởng lão Thanh Vân Tông, khí tức trầm ổn, đang giám sát quá trình tuyển chọn. Các đệ tử ngoại môn phụ trách ghi danh và hướng dẫn.

Lăng Trần xếp hàng. Khi đến lượt mình, y đưa tấm thẻ tre ghi tên tuổi cho một đệ tử ngoại môn. Người đệ tử đó liếc nhìn, rồi chỉ vào một tảng đá màu xám bạc đặt giữa sân. “Đặt tay lên Linh Thạch, kiểm tra căn cốt và linh căn.”

Nhiều người trước Lăng Trần đặt tay lên. Có người khiến Linh Thạch phát sáng rực rỡ, được trưởng lão gật đầu khen ngợi. Có người chỉ khiến nó lờ mờ, nhận lấy cái lắc đầu tiếc nuối. Khi Lăng Trần đặt bàn tay lên bề mặt lạnh lẽo của Linh Thạch, một luồng khí tức quen thuộc như điện giật xẹt qua. Đó là cảm giác của linh khí, của những pháp tắc nguyên thủy mà y đã từng chạm đến vô số lần trong kiếp trước.

Linh Thạch ban đầu chỉ hơi rung nhẹ, ánh sáng màu xám nhạt, khiến tên đệ tử ngoại môn nhíu mày. “Linh căn hạ phẩm… căn cốt bình thường.” Hắn chuẩn bị phán y không đạt, nhưng đột nhiên, một luồng khí tức cực kỳ vi diệu, không thể giải thích được, bỗng từ lòng bàn tay Lăng Trần truyền vào. Linh Thạch bắt đầu rung lên dữ dội, ánh sáng xám nhạt nhanh chóng biến thành màu xanh lam, rồi tím, rồi đột ngột vụt sáng chói lòa với một màu vàng kim óng ánh, kèm theo tiếng “ong ong” vang vọng khắp sân.

Tất cả mọi ánh mắt đều đổ dồn về phía Lăng Trần. Ngay cả các vị trưởng lão đang nhắm mắt dưỡng thần cũng phải mở bừng mắt, lộ vẻ kinh ngạc. Trưởng lão Tần, người có tu vi cao nhất trong số đó, bước đến, ánh mắt sắc bén như dao cạo quét qua Lăng Trần. “Kỳ lạ! Linh căn thoạt nhìn tầm thường, nhưng ẩn chứa một loại khí tức… cổ xưa và bá đạo. Linh Thạch gần như không chịu nổi.”

Lăng Trần thu tay về, vẻ mặt bình thản. Y biết, đó là tàn dư của ký ức và sức mạnh từ kiếp trước, dù chỉ là một phần nhỏ, nhưng cũng đủ để làm rung chuyển những pháp khí tầm thường. Y cố tình không bộc lộ toàn bộ, chỉ để lộ ra một chút để có thể gia nhập môn phái mà không gây ra quá nhiều sóng gió không cần thiết.

Trưởng lão Tần nhìn Lăng Trần hồi lâu, ánh mắt suy tư. “Ngươi tên gì?”

“Đệ tử Lăng Trần.”

“Được. Ngươi được nhận. Sáng mai tập trung tại đây để lên Thanh Vân Sơn.” Trưởng lão Tần phẩy tay, dù có chút nghi hoặc, nhưng linh căn đột biến và khí tức cổ xưa kia vẫn đủ để y nhận định Lăng Trần là một hạt giống tốt, có tiềm năng phát triển.

Lăng Trần gật đầu, trong lòng không khỏi thở phào. Một bước đầu tiên đã thành công. Y rời khỏi khu vực tuyển chọn, cảm nhận những ánh mắt ghen tị và tò mò từ những người xung quanh. Trong số đó, y chú ý đến một thiếu niên dáng vẻ cao ngạo, vận y phục lụa là, ánh mắt đầy vẻ khinh thường. Hắn ta tên là Lý Thiên Vũ, con trai của một gia tộc nhỏ trong vùng, cũng vừa được nhận vào Thanh Vân Tông với tư chất thượng phẩm. Hắn dường như không cam lòng khi thấy một kẻ “linh căn hạ phẩm” như Lăng Trần lại gây ra chấn động lớn hơn mình.

Sáng hôm sau, Lăng Trần cùng hàng trăm thiếu niên khác tập trung dưới chân núi. Một con thuyền bay khổng lồ bằng ngọc thạch lấp lánh hạ xuống, chở họ lên Thanh Vân Sơn. Từ trên thuyền nhìn xuống, thế giới phàm tục thu nhỏ lại dưới chân, những ngôi làng, con sông biến thành những nét vẽ nhỏ bé. Thanh Vân Sơn hùng vĩ hiện ra, những đỉnh núi đâm thẳng trời xanh, được bao phủ bởi mây mù và linh khí nồng đậm. Các kiến trúc cổ kính, uy nghi nằm rải rác trên sườn núi, tạo nên một cảnh tượng tráng lệ, đầy khí chất tiên gia.

Khi đặt chân xuống quảng trường chính của Thanh Vân Tông, Lăng Trần cảm nhận được sự khác biệt rõ rệt. Linh khí ở đây nồng đậm hơn gấp chục lần so với phàm tục, khiến cho việc tu luyện trở nên hiệu quả hơn rất nhiều. Các tân đệ tử được đưa đến khu vực ngoại môn, nơi họ sẽ bắt đầu cuộc sống tu luyện của mình.

Cuộc sống ở Thanh Vân Tông nhanh chóng bắt đầu với những bài giảng cơ bản về tu luyện, các công pháp nhập môn và quy tắc của môn phái. Lăng Trần, với kiến thức từ kiếp trước, dễ dàng nắm bắt mọi thứ. Những công pháp cơ bản này đối với y chẳng khác nào những bài học vỡ lòng, nhưng y vẫn chăm chú lắng nghe, củng cố lại nền tảng của mình. Y biết, một nền tảng vững chắc là điều quan trọng nhất để tiến xa trên con đường tu tiên.

Trong quá trình tu luyện, Lăng Trần thường xuyên ngồi thiền, thả lỏng tâm trí để những ký ức từ kiếp trước tự nhiên ùa về. Những mảnh ký ức chắp vá, mơ hồ về một vị Tiên Tôn đứng trên đỉnh thiên hạ, về những trận chiến long trời lở đất, về những pháp tắc tối cao của vũ trụ, dần dần hiện rõ hơn. Y cảm nhận được sự tồn tại của “Luân Hồi” không chỉ là một khái niệm trừu tượng, mà là một vòng xoáy định mệnh mà y đang phải trải qua.

Một đêm nọ, khi đang ngồi tĩnh tọa, Lăng Trần bỗng chìm vào một giấc mơ kỳ lạ. Y thấy mình đứng giữa một không gian hư vô, nơi vô số vòng tròn ánh sáng khổng lồ quay cuồng, đó chính là những vòng Luân Hồi của vạn vật. Nhưng có một điều bất thường: một trong những vòng Luân Hồi đó, thay vì vận hành trơn tru, lại bị một sợi xích đen kịt khổng lồ siết chặt, khiến nó méo mó và phát ra những tiếng kêu đau đớn. Phía trên sợi xích là một cái bóng khổng lồ, mờ ảo, giống như một bàn tay vô hình đang thao túng. Đó có phải là “Thiên Đạo” mà y vẫn cảm nhận được sự bất toàn? Giấc mơ kết thúc khi sợi xích siết chặt hơn, và Lăng Trần giật mình tỉnh dậy, mồ hôi đầm đìa.

Giấc mơ đó càng củng cố thêm niềm tin của Lăng Trần rằng có điều gì đó không ổn với Luân Hồi và Thiên Đạo. Y cần phải mạnh mẽ hơn nữa để khám phá sự thật.

Trong số các đệ tử ngoại môn, Lý Thiên Vũ vẫn giữ thái độ khinh thường Lăng Trần. Hắn ta thường xuyên tìm cách gây khó dễ, dù chỉ là những trò vặt vãnh như tranh giành linh địa tu luyện hay buông lời châm chọc. “Kẻ có linh căn hạ phẩm như ngươi, dù có làm ra vẻ thần bí cũng không thể thay đổi được vận mệnh. Rồi ngươi sẽ biết, thiên phú mới là tất cả!” hắn nói với vẻ mặt tự mãn.

Lăng Trần chỉ cười nhạt. “Thiên phú là một phần, nhưng ý chí và sự kiên trì mới là thứ định đoạt đường xa.” Y không muốn gây sự, nhưng cũng không phải là kẻ dễ bị bắt nạt. Mỗi lần Lý Thiên Vũ khiêu khích, Lăng Trần đều dùng trí tuệ và kinh nghiệm từ kiếp trước để hóa giải, đôi khi còn khiến Lý Thiên Vũ mất mặt trước mặt các đệ tử khác.

Sau ba tháng tu luyện, Lăng Trần đã đạt đến Trúc Cơ kỳ tầng thứ ba, tốc độ này vượt xa hầu hết các đệ tử cùng lứa, thậm chí cả Lý Thiên Vũ với linh căn thượng phẩm cũng chỉ mới đạt đến tầng thứ hai. Điều này khiến các trưởng lão ngạc nhiên, và Lý Thiên Vũ càng thêm ghen ghét. Lăng Trần giải thích rằng y chỉ là có sự ngộ tính tốt hơn một chút, nhưng trong lòng y biết, đó là nhờ nền tảng vững chắc và sự hiểu biết sâu sắc về tu luyện mà y đã tích lũy qua vô số kiếp.

Một ngày nọ, trong buổi giảng pháp của trưởng lão Hứa, ông nhắc đến một điều làm Lăng Trần chú ý đặc biệt. “Mỗi ba năm, Thanh Vân Tông sẽ mở ra một bí cảnh nhỏ trên Thanh Vân Sơn, gọi là ‘Thanh Phong Bí Cảnh’. Bí cảnh này là tàn tích của một chiến trường cổ xưa, chứa đựng vô số cơ duyên và thử thách. Nó là cơ hội để các đệ tử trẻ tuổi rèn luyện và tìm kiếm bảo vật. Lần mở bí cảnh sắp tới sẽ là sau sáu tháng nữa, và chỉ những đệ tử ngoại môn xuất sắc nhất, có tu vi từ Trúc Cơ tầng thứ ba trở lên mới đủ tư cách tham gia.”

Lăng Trần nghe vậy, ánh mắt lóe lên. “Bí cảnh cổ xưa!” Từ khóa này lập tức gợi lại dòng chữ trên tấm bố cáo tuyển chọn đệ tử, và cả những mảnh ký ức mơ hồ về những vùng đất cấm, những nơi ẩn chứa bí mật của Thiên Đạo. Đây chính là cơ hội mà y đang tìm kiếm, một cánh cửa để bước vào thế giới tu chân rộng lớn hơn, để khám phá sâu hơn về bản chất của Luân Hồi và những bí ẩn đang che giấu.

Sáu tháng. Y cần phải tăng cường tu vi hơn nữa, đạt đến cảnh giới đủ mạnh để đối mặt với những thử thách trong bí cảnh. Và quan trọng hơn, y cảm nhận được một luồng khí tức quen thuộc, mờ nhạt, dường như đang ẩn chứa bên trong Thanh Phong Bí Cảnh – đó là một phần của những ký ức, hay một mảnh ghép của Thiên Đạo nguyên thủy đã bị phân tách? Lăng Trần không biết, nhưng y biết mình phải đi.

Dưới ánh trăng rằm chiếu rọi qua khung cửa sổ phòng tu luyện, Lăng Trần ngồi xếp bằng, linh khí trong cơ thể vận chuyển không ngừng. Con đường đến Thanh Phong Bí Cảnh đã mở ra. Y không còn là một hạt mầm vô danh, mà là một cây non đang vươn mình mạnh mẽ, mang theo ký ức của những đại thụ cổ xưa, sẵn sàng đâm chồi nảy lộc, khám phá những bí mật của vũ trụ.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8