Thiên Đạo Luân Hồi
Chương 147
Chương 147: Tiếng Vọng Thái Cổ
Bước chân của Trần Phàm không hề tạo ra một gợn sóng nào trong không gian hư vô vô tận. Nơi hắn đặt chân tới không phải là một cõi giới hữu hình với đất đá, tinh vân hay sông núi. Đây là Thái Cổ, một vùng không gian nguyên thủy, nơi vạn vật chưa thành hình, nơi thời gian và không gian chỉ là những khái niệm mờ nhạt, bị nuốt chửng bởi sự hỗn độn vĩnh cửu.
Xung quanh hắn là một màu xám tro u ám, không có ánh sáng, không có âm thanh, chỉ có sự trống rỗng đến cùng cực. Nhưng đối với Trần Phàm, người đã hòa mình vào vũ trụ, trở thành hiện thân của Thiên Đạo nguyên thủy, Thái Cổ này không hề trống rỗng. Từng hạt bụi không gian, từng luồng năng lượng hỗn loạn đều là những mảnh vỡ của ký ức, những tiếng vọng từ buổi sơ khai.
Hắn hít thở, không phải bằng phổi, mà bằng toàn bộ sự tồn tại của mình, hấp thu lấy khí tức Thái Cổ cổ xưa, cảm nhận dòng chảy của quy luật nguyên thủy đang hỗn loạn và méo mó. Trong hư vô mịt mờ, hắn thấy những vết sẹo khổng lồ, những đường nứt không gian vĩnh viễn, không phải do va chạm thiên thạch, mà là di chứng của những cuộc chiến tranh Thần Ma đã bị lãng quên từ vô số kỷ nguyên.
“Thái Cổ… nơi bắt đầu và kết thúc của mọi thứ,” Trần Phàm lẩm bẩm, giọng nói của hắn không còn là âm thanh, mà là một ý niệm thuần túy, xuyên qua vô số tầng không gian. Hắn nâng tay, không gian trước mặt hắn khẽ rung động, vô số mảnh ghép ký ức Thái Cổ bắt đầu tụ lại, như những hạt bụi vàng óng ánh kết tinh thành hình ảnh.
Một thị kiến hiện ra. Hắn thấy một vũ trụ non trẻ, tràn đầy sức sống nguyên thủy, với một Thiên Đạo thanh khiết, vận hành Luân Hồi một cách hoàn hảo. Vạn vật sinh sôi, chuyển kiếp không ngừng, mọi linh hồn đều tìm thấy ý nghĩa trong vòng tuần hoàn bất tận. Các vị Thần Sáng Thế, những tồn tại đầu tiên, sống trong hòa bình, kiến tạo các cõi giới, ban phát phúc lành.
Nhưng rồi, một điều gì đó đã xảy ra. Một vết nứt nhỏ xuất hiện trên Thiên Đạo nguyên thủy. Không ai biết nguyên nhân ban đầu, liệu đó là một sự biến dị tự nhiên, một ý niệm hắc ám nảy sinh từ sự cân bằng, hay một thực thể bên ngoài đã can thiệp. Vết nứt ấy lớn dần, biến thành một hố đen nuốt chửng ánh sáng và sự thuần khiết.
Từ vết nứt đó, một ý chí mới trỗi dậy. Đó không phải là Thiên Đạo nguyên thủy, mà là một phiên bản méo mó, tự xưng là “Thiên Đạo Chân Chủ”. Ý chí này không muốn sự tuần hoàn, không muốn sự cân bằng, mà muốn sự kiểm soát tuyệt đối. Nó muốn giam cầm Luân Hồi, biến vạn vật thành những con rối trong bàn tay nó, để duy trì quyền năng vĩnh viễn.
Một cuộc đại chiến kinh thiên động địa bùng nổ. Các vị Thần Sáng Thế, những người muốn bảo vệ Thiên Đạo nguyên thủy và Luân Hồi chân chính, đã đứng lên chống lại “Thiên Đạo Chân Chủ” và những kẻ bị nó thao túng. Đó là một cuộc chiến không có hồi kết, kéo dài qua vô số kỷ nguyên, xé nát Thái Cổ, phá hủy vô số cõi giới, khiến cho vũ trụ bị tổn thương nặng nề.
Trần Phàm thấy mình, trong một kiếp sống xa xưa, là một trong những tồn tại mạnh mẽ nhất, một phần của Thiên Đạo nguyên thủy, đã tham gia vào cuộc chiến đó. Hắn không phải là một cá thể, mà là một ý niệm, một quy tắc, một sức mạnh bảo vệ sự cân bằng. Hắn đã chiến đấu đến cùng, nhưng cuối cùng, “Thiên Đạo Chân Chủ” quá mạnh, hoặc quá xảo quyệt. Nó đã không thể bị tiêu diệt hoàn toàn, mà chỉ có thể bị phong ấn, bị phân tách, và quan trọng nhất, nó đã thành công trong việc làm tổn thương Thiên Đạo nguyên thủy, khiến vòng Luân Hồi bị biến chất.
Để chống lại sự thao túng của “Thiên Đạo Chân Chủ”, một phần của Thiên Đạo nguyên thủy đã tự nguyện phân tán, hóa thành vô số mảnh linh hồn, giáng xuống các cõi giới, xuyên qua vô số vòng luân hồi. Mục đích là để tìm kiếm một con đường, một cơ hội để thức tỉnh, để tái hợp, và cuối cùng là để sửa chữa những gì đã bị phá vỡ.
Và Trần Phàm chính là mảnh ghép cuối cùng, là sự tái hợp của tất cả những kiếp sống đó, mang trong mình ký ức của hàng tỷ năm, sức mạnh của vô số vũ trụ, và ý chí của Thiên Đạo nguyên thủy.
“Ngươi đã thất bại, Thiên Đạo Chân Chủ,” Trần Phàm nói, không gian xung quanh hắn rung động dữ dội. “Ngươi nghĩ rằng việc chia cắt ta sẽ khiến ta biến mất. Ngươi nghĩ rằng giam cầm Luân Hồi sẽ khiến ngươi trở thành chúa tể vĩnh hằng. Nhưng ngươi đã quên mất, Thiên Đạo không thể bị tiêu diệt, nó chỉ có thể được tái tạo.”
Trong hư không vô tận, một luồng ý niệm hắc ám lại trỗi dậy, mạnh mẽ hơn, rõ ràng hơn. Lần này, nó không còn là một tiếng cười khẩy mờ nhạt, mà là một giọng nói khàn đặc, xuyên thấu tâm trí, mang theo sự cổ xưa và tàn độc không thể tưởng tượng nổi.
“Ngươi đã thức tỉnh, tồn tại bị lãng quên,” giọng nói vang vọng, “nhưng ngươi nghĩ ngươi có thể làm gì? Thiên Đạo đã vỡ nát, Luân Hồi đã bị ta biến đổi. Ngươi chỉ là một mảnh vỡ cố gắng vá lại một thứ đã không còn toàn vẹn. Ngươi không thể thay đổi được gì. Ngươi chỉ là một phần của quá khứ, còn ta là tương lai.”
Trần Phàm cảm nhận được sự hiện diện của “Thiên Đạo Chân Chủ” đang ẩn mình đâu đó trong không gian Thái Cổ này. Nó không có hình hài cụ thể, mà là một ý chí, một thực thể sống bằng cách hấp thụ và bóp méo Thiên Đạo nguyên thủy. Nó là một ký sinh trùng vũ trụ, một khối u ác tính đã phát triển đến mức không thể kiểm soát.
“Ngươi không phải tương lai, ngươi là sự mục rữa,” Trần Phàm đáp lại, giọng hắn đầy uy nghiêm. Hắn không cần phải tìm kiếm, bởi vì với sự thức tỉnh hoàn toàn của Thiên Đạo nguyên thủy trong mình, hắn có thể cảm nhận được mọi ngóc ngách của Thái Cổ, mọi sợi dây liên kết với “Thiên Đạo Chân Chủ”.
“Thái Cổ Đại Chiến đã thất bại trong việc tiêu diệt ngươi, nhưng nó đã cho ta một bài học. Thiên Đạo không thể bị ép buộc, cũng không thể bị giam cầm. Nó phải được tái tạo từ bên trong, với sự hiểu biết và ý chí tự do của vạn vật.”
Một luồng năng lượng hắc ám khổng lồ từ đâu đó trong Thái Cổ lao tới, cố gắng nuốt chửng Trần Phàm, cố gắng hòa tan hắn vào sự hỗn độn của “Thiên Đạo Chân Chủ”. Đây là một đòn thử nghiệm, một nỗ lực để kiểm tra sức mạnh của đối thủ đã trở lại.
Nhưng Trần Phàm đứng yên, không hề nhúc nhích. Luồng năng lượng hắc ám va vào hắn, nhưng không thể xuyên qua. Thay vào đó, nó tan rã, biến thành những hạt ánh sáng li ti, bị hấp thụ vào cơ thể hắn. Hắn không còn là một cá nhân, hắn là một vũ trụ sống, là trung tâm của mọi quy luật.
“Ngươi không thể nuốt chửng ta, Thiên Đạo Chân Chủ,” Trần Phàm khẳng định. “Bởi vì ta chính là Thiên Đạo, là Luân Hồi. Ngươi chỉ là một vết sẹo, một ký ức đau buồn. Giờ đây, đã đến lúc ta phải chữa lành vết sẹo đó, và xóa bỏ ký ức về sự mục nát của ngươi.”
Với một ý niệm, vô số luồng ánh sáng chói lòa bùng phát từ Trần Phàm, xuyên thủng màn đêm u tối của Thái Cổ. Đó là ánh sáng của sự sống, của sự sáng tạo, của những quy luật nguyên thủy đang được phục hồi. Những vết nứt không gian khổng lồ bắt đầu khép lại, những tiếng vọng chiến tranh cổ xưa dần tan biến. Thái Cổ, lần đầu tiên sau vô số kỷ nguyên, bắt đầu được thanh tẩy.
“Không thể nào!” Giọng nói của “Thiên Đạo Chân Chủ” vang lên, lần này mang theo sự kinh hãi và tức giận tột độ. Nó nhận ra rằng đối thủ của nó đã không còn là tồn tại của quá khứ, mà đã trở thành một thứ gì đó vượt xa mọi sự tưởng tượng.
Trần Phàm nhắm mắt lại. Hắn cảm nhận được sâu thẳm trong Thái Cổ, tại cốt lõi của sự hỗn loạn, chính là nơi “Thiên Đạo Chân Chủ” đang ẩn náu, nơi nó đã bóp méo và giam cầm Thiên Đạo nguyên thủy. Cuộc đối đầu cuối cùng đã không thể tránh khỏi. Hắn đã hiểu rõ chân tướng, đã tái hợp sức mạnh, và giờ là lúc để định hình lại vận mệnh.
“Hãy đối mặt với ta, Thiên Đạo Chân Chủ,” Trần Phàm nói, khi hắn bắt đầu di chuyển, không gian Thái Cổ vô tận dần dần thu nhỏ lại dưới chân hắn, tiến về phía một điểm sáng duy nhất trong màn đêm hỗn độn, nơi mọi thứ sẽ được định đoạt.