Thiên Đạo Luân Hồi
Chương 144
Chương 144: Hư Vô Thán Ca
La Vân bước đi. Không phải là bước đi trên mặt đất, mà là lướt qua khoảng không bất tận của hư vô. Xung quanh hắn, không còn ánh sao lấp lánh của Tiên Vực, không còn các quy tắc không gian quen thuộc của tam giới. Chỉ là một màu đen thăm thẳm, đôi khi điểm xuyết bởi những xoáy năng lượng hỗn loạn, những luồng sáng mờ ảo của các quy tắc đã bị vặn vẹo, hoặc những tàn dư vô định hình của một thứ gì đó từng tồn tại.
Sự kết nối mới mẻ với dòng chảy Luân Hồi nguyên thủy không chỉ là một nguồn sức mạnh, mà còn là một la bàn tinh thần. Nó không chỉ dẫn lối hắn đi sâu vào những không gian bị lãng quên ngoài tam giới, mà còn giúp hắn cảm nhận được những “tiếng vọng” của quá khứ, những tàn dư năng lượng của một kỷ nguyên đã sụp đổ.
Mỗi hơi thở của La Vân đều mang theo sự tĩnh lặng của vạn kiếp, sự kiên định của ý chí không thể lay chuyển. Hắn không còn là thiếu niên ở thế giới phàm tục, cũng không phải là Tiên Quân từng chấn động Tiên Giới. Hắn là tập hợp của vô số kiếp, là người mang trên vai gánh nặng của chân lý và sự phục hồi. Những ký ức từ vô vàn kiếp sống không còn là những mảnh vỡ rời rạc, mà đã bắt đầu hòa quyện, tạo thành một dòng chảy tri thức và kinh nghiệm liên tục trong tâm hải hắn.
Trong hư vô tĩnh mịch, La Vân chợt cảm nhận được một sự xao động. Một luồng khí tức cổ xưa, nặng nề, dường như đã tồn tại từ trước khi các vũ trụ được hình thành. Hắn hướng ánh mắt về phía đó, thấy một khối kiến trúc khổng lồ trôi nổi trong không gian, tựa như một ngọn núi đá trơ trọi. Nó không phát ra ánh sáng, nhưng lại có một sức hút kỳ lạ. Khi lại gần hơn, La Vân nhận ra đó là một phần của một thành trì cổ xưa, được tạo thành từ những vật liệu mà hắn chưa từng thấy. Đá phiến của nó mang màu xám tro, nhưng lại lấp lánh những đường vân phức tạp, ẩn chứa sức mạnh của quy tắc đã bị phong ấn.
“Đây là… tàn tích của Thái Cổ?” La Vân lẩm bẩm. Hắn đưa tay chạm vào vách đá. Một luồng năng lượng lạnh lẽo nhưng đầy uy áp lập tức truyền vào cơ thể hắn. Cùng lúc đó, một đoạn ký ức như chớp xẹt qua tâm trí hắn.
Đó là hình ảnh một trận chiến kinh thiên động địa. Những thực thể khổng lồ, phát ra ánh sáng rực rỡ, đang đối đầu với những bóng đen u tối. Tiếng gầm thét, tiếng vỡ vụn của quy tắc, và một cảm giác tuyệt vọng bao trùm. Hắn thấy mình, trong một kiếp sống nào đó, đứng giữa chiến trường đó, cùng với những cố nhân quen thuộc, cố gắng chống lại một sức mạnh vô biên. Nhưng rồi, tất cả đều tan vỡ. Thiên Đạo như một tấm gương bị đập nát, Luân Hồi như một con sông bị chặn dòng.
Ký ức tan biến, La Vân rút tay về. Trán hắn lấm tấm mồ hôi. Hắn đã thấy, dù chỉ là một khoảnh khắc, sự tàn khốc của sự kiện Thái Cổ. Sự kiện đã khiến Thiên Đạo bị tổn thương, phân liệt, và Luân Hồi bị biến chất. Đoạn ký ức đó, dường như là một phần của ký ức nguyên thủy nhất của hắn, một vị trí vô cùng quan trọng trong trận chiến đó.
Hắn tiếp tục tiến sâu vào tàn tích. Những tàn đá đổ nát, những bức tường vỡ vụn, và những tượng đài bị ăn mòn bởi thời gian và hư vô. Hắn nhận ra những hoa văn khắc trên đá không phải là văn tự thông thường, mà là những phù văn cổ đại mang theo đạo lý sơ khai của vũ trụ. Mỗi phù văn đều là một mảnh ghép của chân lý, bị phong ấn hoặc bị quên lãng.
Khi La Vân đi qua một cổng vòm đổ nát, hắn cảm thấy một sự kháng cự vô hình. Một luồng ý chí lạnh lẽo, cao ngạo, dường như muốn đẩy hắn ra khỏi nơi này. Đó không phải là ý chí của một cá nhân, mà là một sự tồn tại tập hợp, một ý chí đến từ vô số kiếp Luân Hồi đã bị bóp méo, bị kiểm soát. Hắn biết, đây chính là “Vĩnh Hằng Chi Chủ” – kẻ đã thao túng Thiên Đạo và Luân Hồi.
Một giọng nói lạnh như băng, không mang theo bất kỳ cảm xúc nào, vang vọng trong tâm hải hắn, không phải bằng âm thanh, mà bằng ý niệm thuần túy:
“Kẻ phá vỡ trật tự. Ngươi đã đi quá xa.”
La Vân dừng lại. Hắn không nói gì, chỉ đứng đó, đối mặt với ý chí vô hình. Hắn cảm nhận được sự bao la của đối phương, một sự bao la không phải của sức mạnh thuần túy, mà là của sự tích lũy qua vô số thời đại, qua vô số sinh linh đã bị biến thành một phần của nó.
“Ngươi muốn phục hồi cái gọi là ‘Thiên Đạo nguyên thủy’? Ngươi muốn giải phóng cái gọi là ‘Luân Hồi chân chính’? Nực cười. Trật tự hiện tại là sự hoàn mỹ. Là sự vĩnh hằng. Mọi thứ đều có vị trí của nó. Mọi sinh linh đều có vai trò của nó. Ngươi không thể thay đổi.” Giọng nói tiếp tục, mang theo một sự chắc chắn đến mức gần như tuyệt đối.
La Vân hít sâu một hơi. “Sự vĩnh hằng của ngươi là sự giam cầm. Sự hoàn mỹ của ngươi là sự méo mó. Ngươi đã biến vạn vật thành những con rối trong vòng quay của ngươi. Mỗi linh hồn đều có ý chí, có quyền được sống, được chết, và được luân hồi theo bản chất của chính nó, chứ không phải theo kịch bản của ngươi.”
Giọng nói kia im lặng một lúc, rồi vang lên một tiếng “cười” khô khốc, không có chút vui vẻ nào. “Ý chí tự do? Đó là ngọn nguồn của hỗn loạn. Ta đã thấy nó. Ta đã chứng kiến sự sụp đổ khi mọi thứ không được kiểm soát. Cái giá phải trả là sự hủy diệt. Ta chỉ đang ngăn chặn điều đó tái diễn.”
“Ngươi ngăn chặn sự hủy diệt bằng cách hủy diệt ý chí của vạn vật?” La Vân phản bác. “Ngươi phong tỏa chân lý, giam cầm linh hồn, chỉ để duy trì cái ‘trật tự’ mà ngươi tự tạo ra. Ngươi không phải là người bảo vệ, ngươi là kẻ bạo chúa.”
Một luồng áp lực vô hình bỗng nhiên bùng nổ, ép chặt lấy La Vân. Không gian xung quanh hắn vặn vẹo, như muốn nghiền nát thân thể hắn. Nhưng La Vân không lùi bước. Ánh sáng của Luân Hồi nguyên thủy bùng cháy trong cơ thể hắn, đối kháng lại áp lực. Những ký ức về vô số kiếp sống, về những trận chiến, những mất mát, những lời thề, tất cả đều hội tụ, biến thành sức mạnh kiên cường bảo vệ hắn.
Hắn không chỉ chống đỡ, mà còn cảm nhận được sự yếu kém trong “hoàn mỹ” của đối phương. Vĩnh Hằng Chi Chủ, dù mạnh đến đâu, vẫn là một ý chí tập hợp, một thực thể đã bị biến chất. Nó có thể kiểm soát, nhưng không thể hoàn toàn hiểu được sự phức tạp, sự biến đổi không ngừng của chân lý và Luân Hồi.
“Ngươi là một sai sót. Một vết nứt trong sự vĩnh hằng. Ngươi sẽ bị xóa bỏ.” Giọng nói vang vọng, mang theo ý chí hủy diệt. Nhưng La Vân cảm thấy, trong sâu thẳm của ý chí đó, có một sự run rẩy rất nhỏ, một sự bất an không thể che giấu.
“Ngươi không thể xóa bỏ chân lý,” La Vân đáp lại, giọng nói trầm ổn, vang vọng trong hư vô. “Ngươi có thể che giấu nó, bóp méo nó, nhưng vĩnh viễn không thể hủy diệt nó. Ta không phải là sai sót, ta là sự thức tỉnh.”
Áp lực biến mất. Hư vô lại trở về sự tĩnh lặng đáng sợ. Có vẻ như Vĩnh Hằng Chi Chủ đã rút lui, hoặc ít nhất là tạm thời ngừng can thiệp trực tiếp. Nhưng La Vân biết, cuộc đối đầu thực sự đã bắt đầu, không phải bằng quyền năng, mà bằng ý chí và nhận thức.
Hắn tiếp tục hành trình, đi sâu hơn vào tàn tích Thái Cổ. Những gì hắn vừa trải qua không phải là một trận chiến, mà là một lời cảnh báo, một sự khẳng định về sự tồn tại của kẻ thù. Điều đó càng thôi thúc hắn phải nhanh chóng dung hợp tất cả ký ức và sức mạnh từ vô số kiếp Luân Hồi, để đạt đến cảnh giới tối cao, chuẩn bị cho cuộc đối đầu định mệnh.
Những tiếng vọng từ Thái Cổ càng lúc càng rõ ràng, không chỉ là ký ức, mà là những dấu vết, những mảnh ghép của Thiên Đạo nguyên thủy đang chờ hắn tập hợp. Hắn cảm nhận được một con đường phía trước, một cánh cổng ẩn giấu giữa những tàn tích, dẫn đến một không gian còn cổ xưa hơn, nơi cất giấu những bí mật sâu xa nhất về sự hình thành của Thiên Đạo và nguyên nhân của sự biến đổi Luân Hồi. Hắn không còn đơn độc, vì những kiếp sống đã trở thành một phần của hắn, cùng hắn đi về phía chân lý.