Thiên Đạo Luân Hồi
Chương 140
Chương 140: Khúc Ca Vô Hạn Trong Hư Vô
Bước chân La Vân vang vọng trong sự tĩnh mịch đến rợn người của Hư Vô Chi Địa. Ánh sáng ngũ sắc mờ ảo tỏa ra từ thân thể hắn không đủ xua đi bóng tối vĩnh cửu, chỉ đủ để soi rọi một con đường hẹp, như sợi chỉ mong manh giữa biển cả vô tận của hư không. Những kiến trúc cổ đại, đổ nát và khổng lồ, ẩn mình trong màn sương mù u ám, tựa như những bộ xương của các vị thần đã chết, chờ đợi sự mục nát vĩnh viễn. Thực Thể Hư Vô, những khối vật chất hỗn loạn không hình dạng, vẫn cuồn cuộn trôi nổi, thỉnh thoảng lại vặn vẹo thành những hình thù quái dị, ánh mắt trống rỗng và tham lam hướng về phía hắn.
La Vân không còn là thiếu niên ngây thơ từ thế giới phàm tục, cũng không còn là tu sĩ đầy hoài bão ở các tiểu thế giới, hay Tiên Tôn vang danh tại Tiên Vực. Giờ đây, hắn là một Luân Hồi Giả đã thức tỉnh hoàn toàn, mang trong mình vô số ký ức và sức mạnh của những kiếp sống trước, một thực thể đã chạm đến ngưỡng cửa của sự vĩnh hằng. Cuộc chiến ở Tiên Vực đã kết thúc, những Tiên Đế lợi dụng Thiên Đạo méo mó đã bị đánh bại hoặc khuất phục. Nhưng đó chỉ là một chiến thắng nhỏ, một bước đệm để La Vân tiến sâu hơn vào bí mật kinh hoàng đằng sau tất cả.
“Vĩnh Hằng Chi Chủ…” Hắn thì thầm, giọng nói tựa như hòa vào hư không, không tạo ra tiếng vọng. Cái tên này, cùng với vô số ký ức về thân phận thực sự của hắn – một mảnh vỡ của Thiên Đạo nguyên thủy, một vị Thần Chủ đã từng ngự trị Luân Hồi, đã hiện rõ trong tâm trí hắn. Hắn nhớ lại, vào thời Thái Cổ xa xôi, một sự kiện kinh thiên động địa đã xảy ra. Thiên Đạo không phải tự nhiên mà bị tổn thương hay phân liệt. Nó đã bị một thực thể, một ý chí siêu việt, một kẻ khao khát quyền năng tuyệt đối, thao túng và giam cầm. Kẻ đó chính là Vĩnh Hằng Chi Chủ.
Vĩnh Hằng Chi Chủ không phải là một sinh linh theo nghĩa thông thường. Nó là một sự tồn tại được sinh ra từ sự hỗn loạn nguyên thủy, nhưng lại có tham vọng kiểm soát trật tự. Nó đã nhìn thấy sức mạnh vô hạn của Thiên Đạo và Luân Hồi, và đã tìm cách chiếm đoạt, biến chúng thành công cụ của riêng mình. Bằng cách nào đó, nó đã thành công trong việc tạo ra một “Thiên Đạo giả”, một vòng luân hồi bị bóp méo, nơi các linh hồn không thể siêu thoát thực sự, mà chỉ là những con rối trong trò chơi của nó, tái sinh theo ý muốn của nó, để cung cấp năng lượng hoặc phục vụ một mục đích nào đó mà nó không tiết lộ.
La Vân, trong kiếp sống Thái Cổ của mình, đã là một phần của Thiên Đạo nguyên thủy, ý thức của vũ trụ, người cai quản Luân Hồi chân chính. Hắn đã phát hiện ra âm mưu của Vĩnh Hằng Chi Chủ và đã đứng lên chống lại. Một cuộc chiến đã nổ ra, không chỉ là xung đột giữa các vị thần, mà là cuộc chiến tranh giành định nghĩa của sự tồn tại, của vận mệnh. Trận chiến đó đã hủy diệt vô số thế giới, xé toạc không gian và thời gian, và cuối cùng, đã khiến Thiên Đạo nguyên thủy bị phân liệt thành vô số mảnh vỡ, rải rác khắp vũ trụ, ẩn mình trong các chiều không gian khác nhau, trong các dòng chảy thời gian bị phong ấn. Còn bản thân La Vân, ý thức của hắn cũng tan vỡ, hóa thành vô số kiếp luân hồi, mang theo sứ mệnh vô thức là thu thập lại những mảnh vỡ đó, thức tỉnh, và cuối cùng, đối mặt với Vĩnh Hằng Chi Chủ.
“Ta đã đi qua vô số kiếp, chịu đựng vô vàn đau khổ và mất mát, chỉ để đến được đây.” La Vân nắm chặt tay, ánh sáng ngũ sắc trên người hắn càng thêm rực rỡ, phản chiếu trong bóng tối. “Những mảnh vỡ của Thiên Đạo nguyên thủy. Chúng không chỉ là sức mạnh, mà là ký ức, là sự thật, là bản chất của vũ trụ chưa bị vẩn đục. Ta phải tìm thấy chúng, phải thu thập chúng. Cuộc hành trình này không chỉ là một cuộc chiến, mà còn là một cuộc truy tìm, một hành trình hàn gắn.”
Hắn biết rằng phía trước còn vô vàn nguy hiểm, và mỗi bước đi sẽ càng gần hơn đến chân tướng kinh hoàng. Nhưng trong lòng hắn, không còn sự sợ hãi, mà chỉ có một quyết tâm sắt đá. Hắn sẽ vén màn bí mật này, hắn sẽ định hình lại vận mệnh của vũ trụ. Cuộc đối đầu với Vĩnh Hằng Chi Chủ, kẻ thao túng Luân Hồi, chỉ còn là vấn đề thời gian.
La Vân bước đi, ánh sáng ngũ sắc mờ ảo vẫn bao quanh thân thể hắn, như một ngọn hải đăng duy nhất trong biển bóng tối vô tận của Hư Vô Chi Địa. Hắn không đi theo một hướng cụ thể, mà theo một sự dẫn dắt vô hình, một tiếng gọi từ sâu thẳm ký ức, từ những mảnh vỡ Thiên Đạo đang chờ được đoàn tụ.
Chợt, một luồng khí tức cổ xưa đến cực điểm ập đến, không phải là sự hung bạo hay ác độc, mà là một sự tĩnh mịch nặng nề, như thể đã tồn tại từ trước cả khi vũ trụ hình thành. La Vân dừng lại, nhìn về phía trước. Trong màn sương mù dày đặc, một kiến trúc khổng lồ dần hiện ra rõ nét hơn. Đó là một đền thờ, hay đúng hơn là một tàn tích của một đền thờ, được xây dựng từ những khối đá không gian không thể xác định, lơ lửng trong hư vô. Những hoa văn chạm khắc trên tường đã bị phong hóa đến mức gần như không thể nhận ra, nhưng La Vân vẫn cảm nhận được một luồng năng lượng quen thuộc, một dấu ấn từ thời Thái Cổ.
Đây rồi, mảnh ghép đầu tiên.
Hắn tiến vào bên trong. Cả không gian rộng lớn chìm trong im lặng, chỉ có tiếng bước chân của hắn vang vọng. Ở trung tâm đền thờ, một bệ đá cổ xưa hiện ra. Trên bệ đá, một viên ngọc màu đen tuyền, kích thước bằng nắm tay, đang lơ lửng. Viên ngọc không phát ra ánh sáng, nhưng lại hút lấy mọi nguồn sáng xung quanh, khiến nó trở nên đen kịt đến mức tuyệt đối, như một hố đen thu nhỏ. Tuy nhiên, La Vân có thể cảm nhận được, sâu bên trong viên ngọc, một luồng sinh mệnh nguyên thủy đang đập mạnh, một phần của Thiên Đạo chân chính.
Ngay khi La Vân đưa tay ra chạm vào viên ngọc, không gian xung quanh chợt vặn vẹo. Từ trong bóng tối của đền thờ, những Thực Thể Hư Vô khổng lồ, mang hình dáng của những chiến binh cổ đại không đầu, đột nhiên trỗi dậy. Chúng không có ý thức, chỉ là những tàn dư của quá khứ bị Vĩnh Hằng Chi Chủ điều khiển, hoặc bị sức mạnh hỗn loạn của Hư Vô Chi Địa biến chất, có nhiệm vụ bảo vệ viên ngọc.
La Vân không chút do dự. Hắn đã đối mặt với vô số kẻ thù hùng mạnh hơn thế này. Năng lượng ngũ sắc từ cơ thể hắn bùng nổ, hóa thành những dòng chảy sức mạnh vô biên. Hắn không còn là tu sĩ dựa vào phép thuật hay công pháp đơn thuần. Hắn là hiện thân của Thiên Đạo nguyên thủy, một Luân Hồi Giả với sức mạnh gần như vô hạn. Mỗi động tác của hắn đều chứa đựng quy luật của vũ trụ, mỗi đòn đánh đều mang theo sức nặng của vạn vật.
Trận chiến diễn ra nhanh chóng và dữ dội. Những Thực Thể Hư Vô khổng lồ bị đánh tan thành từng mảnh, hòa vào hư không như chưa từng tồn tại. La Vân không lãng phí một chút năng lượng nào, hắn chỉ sử dụng những gì cần thiết để dọn dẹp chướng ngại vật.
Cuối cùng, hắn đứng trước viên ngọc đen tuyền. Không còn chướng ngại. Hắn đưa tay chạm vào, và viên ngọc lập tức tan chảy thành một dòng năng lượng đen kịt, chảy thẳng vào lòng bàn tay hắn, rồi hòa vào cơ thể hắn. Một cảm giác quen thuộc đến tận cùng lan tỏa khắp cơ thể La Vân. Đó không chỉ là sức mạnh, mà là một đoạn ký ức cổ xưa được phục hồi, một phần của chân lý Thiên Đạo. Hắn thấy một phần hình ảnh về vũ trụ nguyên thủy, về sự hình thành của vạn vật, về một Luân Hồi trọn vẹn và công bằng. Hắn cũng thấy một phần về Vĩnh Hằng Chi Chủ, về cách nó từng bước xâm nhập và bóp méo Thiên Đạo. Kẻ đó, không phải là một sinh vật, mà là một “ký sinh trùng” vũ trụ, bám víu vào cốt lõi của sự tồn tại.
Đoạn ký ức này không chỉ làm tăng thêm sức mạnh cho La Vân, mà còn củng cố thêm ý chí của hắn. Hắn không đơn độc. Vô số mảnh vỡ Thiên Đạo vẫn còn nằm rải rác, chờ đợi hắn. Mỗi mảnh vỡ không chỉ là một phần sức mạnh, mà còn là một phần của linh hồn hắn, của Thiên Đạo nguyên thủy.
“Đây mới chỉ là khởi đầu.” La Vân ngước nhìn lên trần đền thờ đã mục nát, xuyên qua nó nhìn vào Hư Vô Chi Địa vô tận. “Ta sẽ tìm thấy tất cả. Ta sẽ vén màn chân tướng. Vĩnh Hằng Chi Chủ, ngươi sẽ phải trả giá cho sự thao túng của ngươi.”
Với mảnh vỡ Thiên Đạo đầu tiên đã được dung hợp, La Vân cảm thấy một sự kết nối rõ ràng hơn với những mảnh vỡ khác đang ẩn mình. Mục tiêu của hắn trở nên rõ ràng hơn, con đường phía trước dù vẫn hiểm nguy, nhưng không còn mù mịt. Hắn bước ra khỏi tàn tích đền thờ, hòa mình vào biển bóng tối của Hư Vô Chi Địa, vững vàng tiến bước vào cuộc hành trình tìm về cội nguồn, đối mặt với kẻ thù cuối cùng, và định hình lại vận mệnh của vũ trụ. Cuộc truy tìm những tiếng vọng từ Thái Cổ, đã chính thức bắt đầu.