Thiên Đạo Luân Hồi
Chương 14
Chương 14: Tiếng Chuông Cổ Vọng
Lăng Trần bước ra khỏi vòm hang động, hít một hơi thật sâu không khí trong lành của Dãy Núi Hoang Cổ. Khác với sự ẩm ướt, lạnh lẽo bên trong, bên ngoài là ánh nắng ban mai rực rỡ, chiếu rọi qua tán lá cổ thụ, tạo nên những vệt sáng lấp lánh trên con đường mòn. Nhưng thứ thay đổi lớn nhất không phải là cảnh vật, mà là chính bản thân y.
Dòng linh khí cổ xưa cuộn trào trong đan điền, không còn là những luồng năng lượng hỗn loạn mà y không thể kiểm soát. Giờ đây, chúng đã hòa nhập hoàn toàn vào kinh mạch, trở thành một phần của cơ thể y, mang theo sức mạnh nguyên thủy và một cảm giác quen thuộc đến lạ lùng. Luồng sáng trong ngực y đã ổn định, biến thành một viên linh châu lấp lánh, thỉnh thoảng lại rung động nhẹ, như một trái tim thứ hai đang đập.
Mỗi bước chân của Lăng Trần giờ đây đều vững vàng và mạnh mẽ. Ánh mắt y không còn sự hoang mang, mà thay vào đó là sự kiên định, pha lẫn một chút trầm tư của một người đã trải qua vô vàn thăng trầm. Thế giới phàm tục rộng lớn bên ngoài, từng có vẻ đáng sợ và bất an, giờ đây lại mang một ý nghĩa hoàn toàn khác. Y không còn là thiếu niên yếu ớt, cam chịu số phận bị coi là phế vật, mà là một người mang trong mình sứ mệnh, một hạt mầm của vận mệnh vĩ đại.
Y đi dọc theo con đường mòn, thỉnh thoảng lại dừng lại, nhắm mắt cảm nhận. Những ký ức chắp vá vẫn hiện lên như những mảnh vỡ của một tấm gương cổ. Y thấy những hình ảnh mơ hồ về một cung điện nguy nga trên mây, những trận chiến rung chuyển thiên địa, và một bóng hình cao lớn, uy nghi, mà y tin rằng chính là bản thân mình trong một kiếp sống đã qua. Nhưng mỗi khi cố gắng nắm bắt, chúng lại tan biến như sương khói.
“Luân Hồi… Thiên Đạo…” Y lẩm bẩm, cảm giác những từ ngữ này không chỉ là khái niệm, mà là những sợi dây vô hình đang ràng buộc y, đang thúc đẩy y tiến lên. “Chân tướng là gì? Tại sao ta lại quên đi tất cả?”
Khi y sắp sửa rời khỏi rìa Dãy Núi Hoang Cổ, một tiếng kêu thảm thiết vang lên, xé tan sự tĩnh lặng của khu rừng. Lăng Trần ngẩng đầu, ánh mắt sắc bén quét qua. Cách đó không xa, một đoàn xe ngựa nhỏ đang bị bao vây bởi một nhóm sơn tặc. Chúng là những tên cướp địa phương nổi tiếng tàn ác, thường xuyên phục kích những thương nhân đi qua vùng này. Nhưng điều khiến Lăng Trần chú ý không phải là bọn cướp, mà là một luồng linh khí yếu ớt tỏa ra từ giữa đám người bị bắt.
Một thiếu nữ khoảng mười sáu, mười bảy tuổi, mặc trang phục thanh nhã, đang cố gắng chống cự với một tên sơn tặc hung tợn. Nàng có vẻ ngoài yếu ớt, nhưng đôi mắt lại ánh lên sự kiên cường. Trên tay nàng cầm một chiếc trâm bạc, phát ra ánh sáng mờ nhạt, cố gắng đẩy lùi địch nhân. Đó là một tu sĩ, dù chỉ ở cảnh giới Luyện Khí Sơ Kỳ, nhưng việc một tu sĩ xuất hiện ở vùng phàm tục này đã là điều hiếm thấy.
Lăng Trần không do dự. Một luồng linh khí cuộn lại dưới chân, thân pháp của y nhanh như một cơn gió lướt qua tán cây. Y đã không còn là người có thể bỏ qua những bất công này. Sức mạnh mới trỗi dậy trong y mang theo một trách nhiệm vô hình.
“Dừng tay!” Lăng Trần quát lớn. Giọng nói của y mang theo một sự uy nghiêm lạ thường, khiến bọn sơn tặc giật mình, nhất thời chững lại.
Tên đầu lĩnh sơn tặc, một gã đàn ông vạm vỡ với bộ râu quai nón rậm rạp, quay đầu lại, đôi mắt tham lam quét qua Lăng Trần. “Ha! Lại thêm một con mồi tự dâng tới cửa sao? Nhìn bộ dạng thư sinh của ngươi, ta e rằng không đủ cho huynh đệ ta giải trí đâu!” Hắn cười phá lên, đồng bọn cũng hùa theo.
Lăng Trần không nói nhiều. Y vung tay, một luồng linh khí vô hình bắn ra, xuyên qua một tên sơn tặc đang định lao vào thiếu nữ. Tên cướp hét lên một tiếng thảm thiết, ngã vật xuống đất, tay ôm lấy vai, máu tươi tuôn ra xối xả. Mắt hắn trợn trừng vì kinh hãi, không thể tin được một đòn tấn công vô hình lại có thể gây ra vết thương như vậy.
Cả bọn sơn tặc đều sững sờ. Chúng chưa từng thấy thủ đoạn như vậy. Tên đầu lĩnh nheo mắt, nhận ra Lăng Trần không phải kẻ tầm thường. “Ngươi là tu sĩ?” Hắn gầm lên, rút ra một thanh đại đao to bản.
“Cút đi,” Lăng Trần lạnh lùng nói, “hoặc chết.”
Tên đầu lĩnh tức giận, nhưng cũng cảm thấy một luồng áp lực vô hình bao trùm. Hắn nhìn vết thương của đồng bọn, rồi nhìn ánh mắt không chút dao động của Lăng Trần. Hắn biết mình đã đụng phải một kẻ cứng đầu. “Rút! Rút lui!” Hắn nghiến răng, ra lệnh cho đồng bọn. Bọn sơn tặc vội vã cõng lấy tên bị thương, lảo đảo bỏ chạy vào sâu trong rừng.
Sau khi bọn cướp biến mất, sự căng thẳng trong không khí mới dần tan biến. Những người trong đoàn xe ngựa vẫn còn run rẩy vì sợ hãi. Thiếu nữ mà Lăng Trần đã cứu vội vàng chạy đến bên y, cúi mình hành lễ. “Thiếu hiệp ân cứu mạng, tiểu nữ vô cùng cảm kích! Tiểu nữ là Mộ Thanh Thanh, con gái của Mộ Gia ở Thanh Vân Thành.”
Lăng Trần khẽ gật đầu. “Không cần đa lễ. Nàng là tu sĩ?”
Mộ Thanh Thanh ngạc nhiên nhìn y. “Thiếu hiệp cũng là tu sĩ sao? Thần niệm của người thật mạnh, Thanh Thanh không thể nhìn thấu.” Nàng có chút ngượng ngùng. “Tiểu nữ chỉ vừa nhập môn Thanh Vân Tông, cảnh giới Luyện Khí sơ kỳ. Lần này cùng gia phụ đi làm ăn, không ngờ lại gặp phải chuyện này.”
Lăng Trần biết Thanh Vân Tông là một tông môn nhỏ ở Thanh Vân Thành, một thành trấn khá lớn cách Dãy Núi Hoang Cổ không xa. Đây có lẽ là nơi thích hợp để y tìm hiểu thêm về thế giới tu luyện hiện tại. “Ta đang trên đường tới Thanh Vân Thành. Nếu không phiền, ta xin đi cùng đoàn của nàng.”
“Đương nhiên không phiền!” Mộ Thanh Thanh mừng rỡ. “Có thiếu hiệp đi cùng, chúng ta sẽ an toàn hơn nhiều.”
Trong suốt hành trình về Thanh Vân Thành, Lăng Trần lặng lẽ quan sát Mộ Thanh Thanh và những người trong đoàn. Y cảm thấy bản thân mình đã thay đổi quá nhiều. Trước kia, y sẽ không bao giờ có thể cứu người, thậm chí còn khó bảo vệ được chính mình. Sức mạnh mới mang đến sự tự tin, nhưng cũng kèm theo một nỗi cô độc. Y đã không còn thuộc về thế giới phàm tục hoàn toàn, nhưng cũng chưa thực sự hòa nhập vào thế giới tu chân.
Đêm đó, khi đoàn xe dừng lại nghỉ ngơi, Lăng Trần tìm một góc khuất để tĩnh tọa. Y nhắm mắt, cố gắng sắp xếp lại những mảnh ký ức hỗn độn. Lần này, một hình ảnh rõ ràng hơn hiện lên trong tâm trí y. Y thấy một thế giới rộng lớn với vô vàn tinh cầu lấp lánh, một thực thể khổng lồ đang xoay chuyển những vòng tròn vô tận – đó là Vòng Luân Hồi. Nhưng trên đỉnh của nó, có một vết nứt lớn, từ đó rỉ ra những luồng khí đen kịt, ăn mòn dần sự cân bằng. Y thấy một bóng hình quen thuộc, dường như là chính y, đang đứng giữa hư vô, cố gắng hàn gắn vết nứt đó, nhưng cuối cùng lại bị một luồng sức mạnh khủng khiếp đánh bật, rơi vào vòng xoáy của thời gian và không gian.
Y tỉnh dậy, mồ hôi đầm đìa. Đây là một đoạn ký ức rõ ràng nhất từ trước đến nay. Vết nứt trên Vòng Luân Hồi… luồng khí đen kịt… một thế lực nào đó đã can thiệp vào Thiên Đạo? Cái cảm giác méo mó, không hoàn hảo của Thiên Đạo mà y cảm nhận được từ sâu thẳm linh hồn, có lẽ là từ đây mà ra.
“Thiên Đạo Luân Hồi…” Y lẩm bẩm, cảm thấy bí ẩn này còn sâu xa và đáng sợ hơn y tưởng. “Kẻ nào đã làm điều đó? Và ta là ai trong quá khứ mà lại có thể đối đầu với nó?”
Sáng hôm sau, đoàn xe tiến vào Thanh Vân Thành. Đó là một thành trấn sầm uất, với những bức tường đá cao ngất và dòng người tấp nập. Mộ Thanh Thanh nhiệt tình mời Lăng Trần về Mộ Gia làm khách, nhưng y khéo léo từ chối. Y cần thời gian để một mình sắp xếp lại mọi chuyện và tìm hiểu về thế giới tu chân.
“Thiếu hiệp, nếu có khó khăn gì, cứ đến Mộ Gia tìm Thanh Thanh,” Mộ Thanh Thanh nói, đưa cho y một miếng ngọc bội có khắc chữ “Mộ”. “Đây là tín vật của Mộ Gia, người cầm nó sẽ được chào đón.”
Lăng Trần nhận lấy ngọc bội, khẽ gật đầu. “Đa tạ.”
Y đi sâu vào thành trấn, cảm nhận linh khí trong không khí tuy mỏng manh nhưng cũng đã rõ ràng hơn ở Dãy Núi Hoang Cổ. Các cửa hàng bày bán linh dược, pháp khí thô sơ, và các loại công pháp cấp thấp. Y nhận ra, đây là cánh cửa đầu tiên dẫn đến thế giới tu chân rộng lớn hơn. Để khám phá chân tướng của Thiên Đạo và Luân Hồi, y cần phải mạnh hơn, và con đường này sẽ bắt đầu từ những bước chân đầu tiên trong thế giới phàm tục, nhưng không còn là một hạt mầm vô danh nữa. Y đã là một hạt mầm mang theo ký ức và sứ mệnh, sẵn sàng đâm chồi nảy lộc, hướng về bầu trời vô tận.
Khi y đang đi trên phố, một tấm bố cáo lớn trên tường thành thu hút sự chú ý của y. Đó là thông báo chiêu mộ đệ tử của Thanh Vân Tông, với dòng chữ lớn: “Tuyển chọn thiên tài, khám phá bí cảnh cổ xưa!”
Lăng Trần nhìn tấm bố cáo, ánh mắt lóe lên. Thanh Vân Tông, bí cảnh cổ xưa… Đây có lẽ là cơ hội tốt nhất để y bắt đầu hành trình của mình, tìm kiếm sức mạnh, và tiếp tục vén màn bí ẩn về Thiên Đạo và Luân Hồi. Y bước về phía nơi đăng ký, trong lòng tràn đầy quyết tâm. Con đường phía trước còn dài, nhưng Lăng Trần đã sẵn sàng. Thế giới tu chân rộng lớn đang chờ đợi, và y biết, đây chỉ là khởi đầu của một thiên sử thi.