Thiên Đạo Luân Hồi
Chương 138

Cập nhật lúc: 2026-03-17 17:51:24 | Lượt xem: 4

Chương 138: BƯỚC CHÂN VÀO HƯ VÔ

Dưới sự bảo vệ cuối cùng của các Tiên Đế và Thần Chủ, một con đường ánh sáng mong manh đã mở ra, xuyên qua lớp màn hư vô dày đặc, đưa nhân vật chính vào một không gian mà ngay cả những tồn tại mạnh mẽ nhất cũng phải kính sợ. Hư Vô Chi Địa.

Ngay khi bước chân vào, một cảm giác choáng ngợp ập đến. Không phải là sự chấn động của pháp tắc hay áp lực của năng lượng, mà là một sự trống rỗng đến cực điểm, kết hợp với một luồng năng lượng hỗn độn đến mức khó tin. Đây là nơi mà thời gian và không gian dường như mất đi ý nghĩa, nơi mà các khái niệm về sự sống và cái chết hòa lẫn vào nhau trong một bản giao hưởng câm lặng của hủy diệt và khởi nguyên. NC cảm thấy mình như một hạt bụi nhỏ bé trôi dạt giữa một đại dương vô tận của những thứ đã từng tồn tại và những thứ chưa từng được hình thành.

Nhưng giữa sự hỗn độn đó, có một điều quen thuộc đến rợn người. Đó là luồng năng lượng Thái Cổ, một tiếng vọng từ thuở sơ khai của vũ trụ, từ chính cội nguồn của Thiên Đạo. Nó không còn thuần khiết, không còn vĩ đại như trong những ký ức chắp vá của NC, mà đã bị bóp méo, bị nhiễm bẩn bởi một sự biến chất kinh hoàng. Tuy nhiên, sợi dây liên kết bản nguyên vẫn còn đó, như một dòng máu chảy trong huyết quản của NC, khiến hắn cảm thấy đồng điệu một cách khó tả.

Trước mắt NC là một cảnh tượng không thể diễn tả bằng lời. Không có sao trời, không có mặt đất, chỉ có những mảnh vỡ khổng lồ của các vũ trụ đã sụp đổ trôi nổi lững lờ. Những mảnh vỡ đó không phải là đá tảng hay tinh tú, mà là những tàn tích của các pháp tắc, các quy luật, các nền văn minh đã bị nghiền nát thành từng hạt bụi ánh sáng. Đôi khi, một luồng ánh sáng kỳ dị lại xẹt qua, mang theo hình ảnh của một vị thần đang gào thét, một thế giới đang vỡ vụn, hoặc một dòng sông thời gian đang chảy ngược. Đó là những tiếng vọng của Thái Cổ, những bi kịch đã bị lãng quên, giờ đây hiện hữu như những bóng ma ám ảnh.

NC nhắm mắt lại, cố gắng hấp thụ và phân tích những luồng thông tin hỗn loạn này. Ký ức về kiếp trước, về thân phận đã từng là một phần của Thiên Đạo nguyên thủy, giờ đây trở nên rõ ràng hơn bao giờ hết. Hắn nhớ lại cảm giác của sự vĩnh cửu, sự vô hạn, và cả nỗi đau khi Thiên Đạo bị xé nát. Đó không phải là một sự kiện đơn thuần, mà là một vết thương chí tử, một vết sẹo hằn sâu vào bản chất của vạn vật.

Mở mắt ra, NC thấy mình đang đứng trên một mảnh đất vỡ, nó không có trọng lực, trôi nổi như một hòn đảo giữa biển Hư Vô. Dưới chân hắn, những hoa văn cổ xưa khắc sâu vào bề mặt đá, chúng không phải là chữ viết mà là những đồ hình phức tạp, dường như ghi lại một quá trình kiến tạo vĩ đại. Hắn đưa tay chạm vào, một làn sóng năng lượng Thái Cổ cuộn trào, xuyên thẳng vào thức hải. Một cảnh tượng hiện ra.

Đó là một Thiên Đạo nguyên thủy, rực rỡ và hoàn mỹ, bao trùm lên vô số vũ trụ. Vòng luân hồi vận hành trơn tru, công bằng, mang theo sinh linh từ cõi phàm tục lên cõi tiên, rồi lại trở về cát bụi, tái sinh trong một vòng tuần hoàn vĩnh cửu. Nhưng rồi, một bóng đen khổng lồ xuất hiện từ bên ngoài không gian, không có hình dạng cụ thể, chỉ là một ý chí hủy diệt thuần túy. Nó không phải là một sinh linh, mà là một thứ gì đó vượt trên mọi định nghĩa, một sự trống rỗng đầy ác ý. Đó chính là Vĩnh Hằng Chi Chủ, hoặc ít nhất là một phần của nó.

Bóng đen đó va chạm với Thiên Đạo nguyên thủy, gây ra một vụ nổ kinh thiên động địa. Ánh sáng và bóng tối giao tranh, sự sống và hủy diệt hòa quyện. Thiên Đạo không bị tiêu diệt hoàn toàn, nhưng nó đã bị xé toạc, bị phân liệt thành vô số mảnh, và quan trọng nhất, vòng luân hồi đã bị bẻ gãy, bị biến chất. Những linh hồn lẽ ra phải tái sinh lại bị giam cầm, bị thao túng, trở thành nguồn năng lượng cho một mục đích tà ác nào đó.

Cảnh tượng tan biến, NC thở hổn hển. Hắn hiểu ra. Vĩnh Hằng Chi Chủ không muốn phá hủy Thiên Đạo, mà là muốn chiếm đoạt, biến nó thành công cụ của riêng mình. Hư Vô Chi Địa này chính là chiến trường cuối cùng của cuộc chiến Thái Cổ, là nơi Thiên Đạo bị giam cầm và Luân Hồi bị bóp méo. Và những mảnh vỡ trôi nổi xung quanh chính là tàn tích của nó.

Một cảm giác lạnh lẽo chạy dọc sống lưng NC. Hắn không đơn độc ở đây.
Một luồng khí tức âm u, mang theo sự thối rữa và oán hận của vô số linh hồn bị giam cầm, đang cuộn tới từ phía xa. Chúng không có hình dạng rõ ràng, chỉ là những khối khí đen kịt, nhưng mỗi khối đều chứa đựng một ý thức tàn bạo và một khao khát nuốt chửng. Đó là những Thực Thể Hư Vô, những sinh vật được tạo ra từ sự biến chất của Thiên Đạo và sự oán hận của Luân Hồi, được Vĩnh Hằng Chi Chủ sử dụng để bảo vệ bí mật của nó.

NC siết chặt nắm tay. Hắn đã đến được đây, đã nhìn thấy một phần chân tướng. Không có đường lùi. Hắn phải tiến lên, phải đối mặt với những Thực Thể Hư Vô này, phải tìm kiếm những mảnh vỡ của Thiên Đạo nguyên thủy, và cuối cùng, phải đối đầu với Vĩnh Hằng Chi Chủ, kẻ đã gây ra tất cả bi kịch này. Cuộc hành trình vào sâu trong Hư Vô Chi Địa, vào cốt lõi của sự biến chất, vừa mới thực sự bắt đầu.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8