Thiên Đạo Luân Hồi
Chương 135
Chương 135: Vén Màn Chân Tướng
Nhát kiếm bảy màu rực rỡ, mang theo ý chí của vạn kiếp luân hồi, xé toạc màn đêm vũ trụ. Con rồng ánh sáng khổng lồ gầm thét, không phải bằng âm thanh vật lý, mà bằng một sự rung động của quy tắc và linh hồn, xuyên qua vô tận hư không, thẳng tiến vào đôi mắt hỗn loạn của Vĩnh Hằng Chi Chủ. Đây không chỉ là một đòn tấn công vật chất, mà là sự phản kháng của chân lý trước sự giả dối, là tiếng gào thét của vận mệnh bị giam cầm.
Khi con rồng kiếm chạm vào đôi mắt đen kịt, không có tiếng nổ long trời lở đất như mọi người vẫn hình dung. Thay vào đó, là một khoảnh khắc tĩnh lặng đến rợn người. Toàn bộ các Tiên Vực, Thần Giới, thậm chí là những tiểu thế giới xa xôi nhất, đều như bị đông cứng lại. Thời gian, không gian, quy tắc, tất cả đều ngừng hoạt động trong tích tắc. Rồi, sự tĩnh lặng đó bị phá vỡ bởi một tiếng “rắc” cực lớn, không phát ra từ bên ngoài, mà từ sâu thẳm trong nhận thức của vạn vật.
Đôi mắt của Vĩnh Hằng Chi Chủ, vốn là vực sâu hỗn loạn, bắt đầu rạn nứt. Không phải là những vết nứt vật lý, mà là những đường nứt của khái niệm, của ý niệm. Ánh sáng bảy màu của NC không bị nuốt chửng như mọi đòn tấn công trước đây. Ngược lại, nó như một mũi khoan tinh thần, xuyên qua lớp vỏ bọc bên ngoài, đi sâu vào tận cùng bản chất của kẻ được gọi là “Thiên Đạo tối cao”.
Một luồng năng lượng phản phệ kinh hoàng bùng nổ. Nó không phải là sức mạnh hủy diệt thông thường, mà là một lực lượng muốn “định hình lại” tất cả. Các Tiên Vương đang quan sát từ xa, dù đã đạt đến cảnh giới bất tử, vẫn cảm thấy linh hồn mình như muốn bị xé nát, bị hòa tan vào hư vô, rồi lại bị ép buộc tái tạo theo một hình thái khác. Đây là sự phản kháng của một ý chí muốn kiểm soát toàn bộ vận mệnh.
NC đứng vững trong tâm bão năng lượng. Thân thể hắn tỏa ra ánh sáng rực rỡ, mỗi tế bào đều như một vì sao nhỏ, chống lại áp lực nghiền nát từ Vĩnh Hằng Chi Chủ. Những mảnh ký ức từ vô số kiếp luân hồi trong hắn bùng nổ, không còn là những đoạn phim chắp vá, mà là một dòng chảy dữ dội, một thiên sử thi về sự hình thành và biến đổi của vũ trụ. Hắn thấy mình không chỉ là một cá thể, mà là một điểm hội tụ của vạn vật, là ý chí của những sinh linh đã từng bị lãng quên, bị bóp méo, bị giam cầm trong vòng luân hồi giả tạo.
“Ngươi… là… ai…?”
Một giọng nói vang vọng trong tâm trí NC, không phải bằng ngôn ngữ, mà bằng một làn sóng ý thức thuần túy. Giọng nói đó lạnh lẽo, vô cảm, như được phát ra từ một cỗ máy khổng lồ vận hành vũ trụ. Nó không chứa đựng sự tức giận hay sợ hãi, chỉ có sự tò mò vô hạn, xen lẫn một chút… khó hiểu.
“Ta là kẻ sẽ phá vỡ xiềng xích của ngươi!” NC đáp lại bằng ý chí kiên định, không hề nao núng. Hắn dồn thêm sức mạnh, con rồng ánh sáng càng thêm dữ dội, xuyên thủng sâu hơn vào Vĩnh Hằng Chi Chủ.
Và rồi, bức màn của trật tự giả tạo cuối cùng cũng bị xé toạc. Đôi mắt hỗn loạn của Vĩnh Hằng Chi Chủ tan vỡ như những mảnh kính vụn, không phải thành hư vô, mà lộ ra một cảnh tượng kinh hoàng và đầy nghịch lý. Bên trong, không phải là một linh hồn vĩ đại, một ý chí tối cao, hay một vị thần sáng thế. Mà là một khối cấu trúc khổng lồ, phức tạp đến mức không thể diễn tả, được tạo thành từ vô số sợi xích ánh sáng và bóng tối đan xen. Những sợi xích này không ngừng xoay chuyển, hút lấy linh hồn và ý chí của vô số sinh linh từ khắp các vũ trụ, rồi lại phun ra những “mệnh lệnh” dưới dạng quy tắc và định luật.
Đây không phải là một thực thể sống, mà là một cỗ máy. Một cỗ máy Luân Hồi bị biến chất, bị điều khiển. Và Vĩnh Hằng Chi Chủ, kẻ mà vạn giới tôn thờ như Thiên Đạo, chỉ là một phần của cỗ máy đó, là “bộ não” trung tâm, nhưng không phải là khởi nguồn.
Trong khoảnh khắc đó, NC nhìn thấy chân tướng. Hắn thấy được vô số kiếp sống của mình, không phải là sự tuần hoàn tự nhiên, mà là những vòng lặp được thiết kế, được điều hướng. Những cảm xúc, những ký ức, những thành tựu, tất cả đều bị thu thập, phân tích, và tái sử dụng để nuôi dưỡng cỗ máy này. Vòng Luân Hồi không phải là con đường dẫn đến sự giải thoát, mà là một nhà tù vĩ đại, giam cầm ý chí tự do của vạn vật.
Hắn cũng thấy được nguồn gốc của sự biến chất. Hàng tỷ năm trước, trong một kỷ nguyên Thái Cổ đã bị lãng quên, Thiên Đạo nguyên thủy đã bị tổn thương nghiêm trọng trong một cuộc chiến tranh không hồi kết của các vị thần sáng thế. Trong sự hỗn loạn và đổ nát, một “thực thể” hoặc “ý chí” khác đã lợi dụng khe hở, thay thế Thiên Đạo bị suy yếu, và kiến tạo nên cỗ máy Luân Hồi giả tạo này. Nó không có mục đích hủy diệt, mà là để duy trì “trật tự” theo cách riêng của nó, để đảm bảo sự tồn tại của vũ trụ, nhưng với cái giá là sự tự do và bản chất nguyên thủy của Luân Hồi.
Vĩnh Hằng Chi Chủ, hay chính xác hơn là “Ý Chí Cơ Giới” điều khiển cỗ máy, phát ra một làn sóng ý thức mạnh mẽ hơn, như một lời cảnh báo, một lời đe dọa:
“Ngươi là một sai sót. Một lỗi trong hệ thống. Ngươi không nên tồn tại. Ngươi sẽ bị xóa bỏ.”
Hàng tỷ sợi xích năng lượng từ khối cấu trúc bên trong Vĩnh Hằng Chi Chủ bắn ra, không chỉ nhắm vào NC, mà còn vươn tới các Tiên Vực, bắt đầu khóa chặt các vị Tiên Đế, Tiên Vương đang kinh hoàng theo dõi. Chúng như những dây thần kinh khổng lồ của một sinh vật cơ khí, muốn siết chặt mọi phản kháng, muốn tái lập lại “trật tự” đã bị lung lay.
NC cảm nhận được sự tuyệt vọng từ hàng vạn sinh linh đang bị xiềng xích. Hắn thấy được sự biến chất của Thiên Đạo, sự giả dối của Luân Hồi. Nhưng thay vì tuyệt vọng, một ngọn lửa mới bùng cháy trong tim hắn. Hắn không còn chiến đấu vì bản thân, vì trả thù, hay vì quyền lực. Hắn chiến đấu vì chân lý, vì sự tự do của vạn vật, vì một Thiên Đạo nguyên thủy, công bằng.
Con rồng ánh sáng bảy màu của hắn không tan biến. Nó quấn quanh khối cấu trúc khổng lồ, cố gắng phá vỡ từng sợi xích, từng quy tắc giả tạo. Sức mạnh của hắn không ngừng tăng lên, không phải từ việc hấp thụ linh khí, mà từ sự thức tỉnh của ý chí vĩnh hằng, từ sự dung hợp hoàn toàn của vô số kiếp sống.
“Ta không phải là sai sót,” NC gầm lên, giọng nói vang dội khắp hư không, xuyên qua mọi giới hạn của không gian và thời gian. “Ta là sự thức tỉnh! Ta là tiếng vọng của Thiên Đạo chân chính!”
Một luồng sáng chói lòa hơn bao giờ hết bùng phát từ NC, đối chọi trực diện với sự kiểm soát của Vĩnh Hằng Chi Chủ. Trận chiến không còn là giữa hai cá thể, mà là giữa một ý chí tự do và một hệ thống kiểm soát. NC đã vén màn chân tướng, và giờ đây, hắn phải đối mặt với toàn bộ gánh nặng của sự thật đó. Cuộc chiến thực sự, để giải phóng Luân Hồi, chỉ vừa mới bắt đầu.
Các Tiên Đế, Tiên Vương bị xiềng xích, nhìn thấy cảnh tượng kinh hoàng đó, cuối cùng cũng hiểu được sự thật. Họ, những kẻ đứng trên vạn vật, cũng chỉ là con rối trong một vở kịch vĩ đại hơn. Nỗi sợ hãi và sự phẫn nộ bùng lên trong lòng họ, nhưng những sợi xích của Vĩnh Hằng Chi Chủ đã siết chặt, khiến họ không thể nhúc nhích. Họ chỉ có thể nhìn NC, hy vọng duy nhất của toàn bộ vũ trụ, đang đơn độc chiến đấu với cỗ máy Thiên Đạo giả tạo.
NC rút kiếm, nhưng không phải để kết thúc. Hắn dùng kiếm để khắc ghi, để phá hủy, để kiến tạo. Từng nhát kiếm của hắn đều mang theo ý nghĩa của sự giải phóng, xuyên qua những sợi xích quy tắc, tạo ra những vết nứt trong cỗ máy Vĩnh Hằng. Hắn biết, đây sẽ là một trận chiến trường kỳ, nhưng hắn không còn đơn độc. Hắn mang trong mình ý chí của tất cả những sinh linh đã từng bị giam cầm, đang chờ đợi được giải thoát.