Thiên Đạo Luân Hồi
Chương 133
Chương 133: Hồi Ức Vỡ Vụn và Vĩnh Hằng Chi Chủ
Bước chân của hắn, Thủ Hộ Giả Luân Hồi, vang vọng trong một không gian mà thời gian và không gian dường như đã mất đi ý nghĩa. Thần Đài Vĩnh Hằng không phải là một tòa kiến trúc hùng vĩ hay một cung điện tráng lệ như hắn từng tưởng tượng. Nó là một cõi hư vô vô tận, nơi những mảnh vỡ của các vũ trụ đã sụp đổ trôi nổi không trọng lực, lấp lánh như những vì sao chết. Từng mảnh vỡ mang theo tàn dư của sinh linh, của nền văn minh, của những dòng thời gian đã bị bẻ cong. Một cảm giác nặng nề, u uất bao trùm, như thể nơi đây là nấm mồ của vạn giới.
Trung tâm của cõi hư vô này là một Thần Đài thực sự, nhưng nó không phải là đài thờ, mà là một cỗ máy khổng lồ, phức tạp đến mức không thể nào hình dung nổi. Những đường vân sáng mờ ảo, được tạo nên từ vô số phù văn cổ xưa và những sợi xích năng lượng, quấn lấy nhau, kết nối vô số mảnh vỡ vũ trụ, hút cạn sinh cơ và vận mệnh từ chúng. Trên đỉnh của cỗ máy đó, một luồng sáng chói lòa đang cuộn xoáy, tạo thành một vòng xoáy âm dương khổng lồ, không ngừng nuốt chửng và nhả ra những hạt bụi thời gian. Đó chính là cốt lõi của Luân Hồi đã bị bẻ cong, bị biến thành một công cụ.
Hắn đứng trên một trong những mảnh vỡ vũ trụ lớn nhất, cảm nhận được vô số linh hồn bị giam cầm trong vòng xoáy giả tạo kia, không thể siêu thoát, không thể tái sinh một cách tự nhiên. Tiếng khóc thầm, tiếng rên rỉ của vạn vật vang vọng trong tâm thức hắn, một bản giao hưởng của đau khổ và tuyệt vọng.
“Ngươi đã đến.”
Một giọng nói vang lên, không đến từ bất kỳ hướng nào cụ thể, mà như từ chính hư vô, từ sâu thẳm tâm hồn hắn. Giọng nói mang theo sự cổ xưa vô tận, sự lạnh lùng của băng giá và sự uy nghiêm của một vị thần cai quản. Cùng lúc đó, luồng sáng trên Thần Đài cuộn xoáy dữ dội hơn, dần dần ngưng tụ thành một bóng hình. Đó là một tồn tại phi phàm, hình dáng mơ hồ, không thể định rõ là nam hay nữ, già hay trẻ. Hắn khoác lên mình một bộ trường bào được dệt từ những sợi ánh sáng và bóng tối đan xen, phía sau lưng là vô số cánh tay hư ảo, mỗi cánh tay đều nắm giữ một chuỗi xích Luân Hồi, kéo lê vô số sinh linh đang giãy dụa.
Ánh mắt của tồn tại đó, dù không có hình thù rõ ràng, vẫn xuyên thấu mọi thứ, nhìn thẳng vào linh hồn của hắn. Trong ánh mắt đó, hắn nhìn thấy sự mênh mông của vũ trụ, sự lạnh lẽo của vô tận và một sự khinh thường sâu sắc đối với sự sống nhỏ bé.
“Vĩnh Hằng Chi Chủ,” hắn thốt lên, tên của kẻ chủ mưu đã hiện rõ trong tâm trí hắn, không phải do ký ức mà là một sự nhận biết bản năng, một sự đối đầu đã định sẵn qua vô số kiếp. “Kẻ đã dám bóp méo Thiên Đạo, giam cầm Luân Hồi.”
Vĩnh Hằng Chi Chủ không đáp lời trực tiếp, mà chỉ giơ một cánh tay hư ảo lên, ngón tay điểm nhẹ vào không gian. Ngay lập tức, vô số hình ảnh vụt qua trước mắt hắn, như một dòng sông thời gian bị tua ngược. Hắn nhìn thấy sự hỗn độn sơ khai, sự hình thành của vạn giới, sự ra đời của Thiên Đạo nguyên thủy, một quy tắc tự nhiên, vô vi nhưng hài hòa.
Rồi, hình ảnh bắt đầu biến đổi. Hắn thấy một sự kiện kinh thiên động địa, một cuộc chiến tranh giữa các vị thần sáng thế, không phải vì quyền lực, mà vì những lý tưởng khác nhau về trật tự. Một bên muốn Thiên Đạo vận hành tự nhiên, cho phép vạn vật tự do phát triển và luân hồi. Bên còn lại, do Vĩnh Hằng Chi Chủ dẫn đầu, lại tin rằng sự tự do đó dẫn đến hỗn loạn, rằng Thiên Đạo cần một người cai quản, một ý chí tuyệt đối để duy trì trật tự vĩnh hằng.
Đó là “Sự kiện Thái Cổ”, một vết sẹo vĩnh viễn trên vũ trụ. Hắn thấy Thiên Đạo nguyên thủy bị xé nát, phân liệt thành vô số mảnh, sức mạnh của Luân Hồi bị bẻ gãy. Và trong khoảnh khắc đó, Vĩnh Hằng Chi Chủ đã chớp lấy thời cơ, nuốt chửng những mảnh vỡ ý chí của Thiên Đạo, xây dựng nên Thần Đài Vĩnh Hằng này, một vòng Luân Hồi giả tạo, nơi hắn có thể kiểm soát sinh tử của mọi linh hồn, định đoạt vận mệnh của mọi thế giới.
Hắn nhìn thấy chính mình trong những hình ảnh đó. Hắn không phải là một vị thần sáng thế, nhưng lại là một tồn tại đặc biệt, được sinh ra từ chính ý chí tự do của Thiên Đạo nguyên thủy, để bảo vệ sự cân bằng. Hắn đã chiến đấu, đã thất bại, đã chết đi sống lại vô số lần. Mỗi kiếp luân hồi của hắn, từ một phàm nhân phế vật đến một Tiên Đế tối cao, đều là một nỗ lực để sửa chữa vết nứt này, để tìm về cội nguồn, để chống lại sự thao túng của Vĩnh Hằng Chi Chủ.
Ký ức vỡ vụn từ vô số kiếp sống đột ngột ùa về, không còn là những mảnh ghép mơ hồ mà là một dòng chảy mạnh mẽ, hội tụ vào linh hồn hắn. Hắn nhớ lại những cái tên đã quên, những gương mặt đã phai mờ, những lời thề đã khắc sâu. Hắn là một phần của Thiên Đạo, một hạt mầm của tự do, được gieo vào vòng Luân Hồi để chờ đợi thời khắc thức tỉnh. Sức mạnh của hắn, không chỉ là tu vi, mà là tổng hòa của vô số kinh nghiệm sống, vô số đạo lý đã ngộ ra, vô số ý chí đã rèn luyện qua hàng tỷ năm.
Một luồng sáng bảy màu bùng nổ từ cơ thể hắn, không phải là ánh sáng của thần thông, mà là ánh sáng của Luân Hồi được thanh tẩy, ánh sáng của ý chí không thể bị bẻ gãy. Mỗi hạt bụi luân hồi trong cơ thể hắn đều đang thức tỉnh, mỗi sợi huyết mạch đều đang sôi trào. Ký ức về kiếp sống đầu tiên, khi hắn là một linh hồn vô danh, đến kiếp cuối cùng, khi hắn là một Tiên Tôn đỉnh phong, tất cả hòa làm một, tạo thành một ý chí bất diệt.
“Ngươi đã nhớ lại,” Vĩnh Hằng Chi Chủ cất tiếng, giọng nói vẫn lạnh lẽo nhưng ẩn chứa một chút ngạc nhiên. “Nhưng thì sao? Ngươi vẫn chỉ là một hạt bụi được Thiên Đạo nguyên thủy tạo ra. Ta đã sửa chữa nó, đã hoàn thiện nó. Cái gọi là ‘tự do’ của ngươi chỉ là một sự hỗn loạn vô nghĩa. Trật tự, vĩnh hằng, đó mới là chân lý.”
Những cánh tay hư ảo của Vĩnh Hằng Chi Chủ khẽ động. Vô số sợi xích Luân Hồi rung lên, kéo theo vô vàn linh hồn đang giằng xé, tạo thành một màn chắn giữa hắn và Vĩnh Hằng Chi Chủ. Những linh hồn đó, dù đã chết, vẫn bị Vĩnh Hằng Chi Chủ điều khiển, trở thành những binh lính vô tri, là bằng chứng cho sự bóp méo khủng khiếp của vòng Luân Hồi.
“Trật tự của ngươi là sự giam cầm, vĩnh hằng của ngươi là sự chết chóc!” Hắn gầm lên, giọng nói vang dội khắp cõi hư vô, xuyên qua những mảnh vỡ vũ trụ. “Thiên Đạo nguyên thủy không cần kẻ cai quản, Luân Hồi không cần kẻ thao túng. Mỗi sinh linh đều có quyền tự do lựa chọn, tự do siêu thoát. Ngươi đã cướp đi quyền đó của vạn vật!”
Một đạo kiếm quang bảy màu bùng nổ từ tay hắn, không phải là một thanh kiếm vật chất, mà là kiếm ý được ngưng tụ từ tất cả ký ức và sức mạnh của vô số kiếp Luân Hồi. Kiếm quang mang theo hơi thở của vạn vật, mang theo tiếng lòng của hàng tỷ sinh linh bị áp bức, mang theo ý chí của Thiên Đạo nguyên thủy. Nó xé toạc màn chắn linh hồn, thẳng tiến đến Vĩnh Hằng Chi Chủ.
Vĩnh Hằng Chi Chủ không hề né tránh. Hắn ta chỉ cười khẩy, một nụ cười không có cảm xúc, chỉ có sự lạnh lẽo và khinh miệt. Một luồng sáng đen kịt bùng phát từ cơ thể Vĩnh Hằng Chi Chủ, va chạm với kiếm quang bảy màu của hắn. Đó là sức mạnh của Luân Hồi bị bóp méo, sức mạnh của Thiên Đạo bị thao túng, một sức mạnh áp đảo, đen tối và đầy chết chóc.
Toàn bộ Thần Đài Vĩnh Hằng rung chuyển dữ dội. Các mảnh vỡ vũ trụ xung quanh nứt vỡ thành những hạt bụi nhỏ hơn. Hắn cảm thấy một áp lực khổng lồ đè nặng lên linh hồn, như thể toàn bộ ý chí của vũ trụ đang cố gắng nghiền nát hắn. Nhưng hắn không lùi bước.
Hắn biết, đây không chỉ là một trận chiến của sức mạnh. Đây là một cuộc đối đầu của ý chí, của lý tưởng. Hắn đại diện cho sự tự do, cho Luân Hồi chân chính. Vĩnh Hằng Chi Chủ đại diện cho sự giam cầm, cho trật tự giả tạo. Trận chiến này sẽ quyết định vận mệnh của vạn giới, của tất cả sinh linh đã và đang tồn tại. Không còn là tìm kiếm, không còn là giải mã. Đây là đối đầu trực diện, là cuộc chiến cuối cùng để trùng chỉnh Thiên Đạo.
Với ánh mắt kiên định, hắn lao thẳng vào luồng sáng đen kịt, dung hợp với kiếm quang bảy màu của chính mình. Vô số ký ức, vô số sức mạnh từ quá khứ, hiện tại và tương lai hội tụ, biến hắn thành một ngọn lửa bất diệt trong cõi hư vô. Vĩnh Hằng Chi Chủ, kẻ đã thao túng vũ trụ hàng tỷ năm, cuối cùng cũng phải đối mặt với ý chí không thể khuất phục của Luân Hồi.
Cõi hư vô rung chuyển, một tiếng nổ kinh thiên động địa vang vọng, báo hiệu cho sự khởi đầu của trận chiến định mệnh.