Thiên Đạo Luân Hồi
Chương 132
Chương 132: Tiếng Vọng Thần Đài
Hắn hóa thành một vệt sáng, không ngừng xuyên phá tầng tầng không gian hỗn độn, tiến sâu vào vùng đất được mệnh danh là Thái Cổ Hồi Hưởng. Nơi đây không phải Tiên Vực, cũng chẳng phải bất kỳ tiểu thế giới nào từng được biết đến. Đây là một vùng hư vô vô tận, nơi thời gian dường như đã ngừng đọng từ thuở hồng hoang, nơi mà vạn vật đều mang theo dấu ấn của sự tàn lụi và một quá khứ bi tráng.
Những gì đập vào mắt hắn là cảnh tượng chưa từng thấy. Khắp nơi là di cốt của những tinh cầu khổng lồ, vỡ vụn thành từng mảnh trôi nổi như những hòn đảo hoang tàn trong biển sao đã chết. Những dòng sông năng lượng hỗn loạn cuồn cuộn chảy qua, đôi khi ngưng tụ thành những cơn bão vũ trụ đủ sức xé nát cả Tiên Vương. Hắn nhìn thấy những bóng hình khổng lồ hóa đá, có lẽ là tàn tích của những vị thần sáng thế đã ngã xuống, hay những quái vật viễn cổ đã bị thời gian biến thành tượng đài vĩnh cửu của sự tuyệt vọng. Khí tức cổ xưa, nặng nề đến nghẹt thở, không ngừng ép xuống, thử thách giới hạn của cả một vị Thủ Hộ Giả Luân Hồi như hắn.
Nhưng hắn không lùi bước. Mỗi bước tiến vào vùng hư vô này, linh hồn hắn lại như được tắm gội trong dòng suối của nguyên thủy, những mảnh vỡ ký ức tưởng chừng đã hoàn thiện nay lại tiếp tục dung hợp, bùng nổ những hình ảnh mới mẻ và kinh thiên động địa hơn. Hắn cảm nhận được sự cộng hưởng mạnh mẽ với nơi đây, như thể chính hắn cũng từng là một phần của kỷ nguyên Thái Cổ đã bị lãng quên này. Dòng máu trong huyết quản hắn sôi trào, không phải vì sợ hãi, mà vì một sự thôi thúc mạnh mẽ từ sâu thẳm bản nguyên.
Thần Đài Vĩnh Hằng, đó là mục tiêu duy nhất của hắn. Một điểm hội tụ của tất cả các dòng chảy thời gian và không gian, nơi mà Thiên Đạo nguyên thủy có thể đã từng ngự trị, hoặc nơi nó đã bị phong ấn. Hắn cảm nhận được một luồng năng lượng bất diệt, tựa như trái tim của vũ trụ đang đập mạnh mẽ ở một nơi xa xăm, ẩn mình sau bức màn của hư vô và những di tích cổ xưa.
Trên đường đi, hắn bắt gặp một ngôi đền đổ nát trôi nổi giữa không gian, được xây dựng từ một loại đá không thể gọi tên, phát ra ánh sáng mờ ảo của quá khứ. Bên trong, những bức bích họa đã phai màu, nhưng vẫn đủ để hắn nhận ra những hình ảnh kinh hoàng. Đó là hình ảnh một cuộc đại chiến, nơi những sinh linh khổng lồ, với sức mạnh xé nát tinh hà, giao tranh với những thực thể vô hình, tựa như bóng đêm vĩnh cửu. Trung tâm của bức bích họa là một vòng tròn khổng lồ đang dần vỡ vụn, từ đó những sợi xích vô hình vươn ra, trói buộc vạn vật. Đó chính là Thiên Đạo nguyên thủy đang bị tổn thương, và Luân Hồi bị xiềng xích.
Một giọng nói cổ xưa, trầm đục, vang vọng trong tâm trí hắn, không đến từ bất kỳ sinh linh nào còn tồn tại, mà là tiếng vọng của chính lịch sử, của một ý chí đã bị nghiền nát:
“Thiên Đạo… bị thao túng… Luân Hồi… bị giam cầm… Hỡi kẻ đến từ tương lai… ngươi có nghe thấy tiếng than khóc của vạn giới không?”
Hắn không đáp lời, chỉ lặng lẽ quan sát. Hắn biết, đây là những tàn dư ý chí của những tồn tại đã ngã xuống trong sự kiện Thái Cổ, những người đã chứng kiến sự sụp đổ của một kỷ nguyên vĩ đại. Những lời nói đó, những hình ảnh đó, đều là những mảnh ghép quý giá để hắn hiểu rõ hơn về kẻ thù cuối cùng, về cái thực thể đã dám can thiệp vào vận hành của Thiên Đạo và Luân Hồi.
Càng đi sâu, sự cô độc càng bao trùm. Không có sinh mệnh, không có ánh sáng của các vì sao, chỉ có sự tĩnh mịch của cái chết và sự hỗn loạn của năng lượng nguyên thủy. Tuy nhiên, trong sự tĩnh mịch đó, hắn lại cảm thấy một sự bình yên lạ thường. Mọi tạp niệm đều tan biến, chỉ còn lại sự tập trung tuyệt đối vào bản nguyên của Luân Hồi và Thiên Đạo. Sức mạnh của hắn không ngừng được tinh luyện, những cảnh giới từng là đỉnh cao của Tiên Vực giờ đây chỉ là nền tảng vững chắc cho một sự thăng hoa mới.
Hắn nhớ lại những kiếp sống của mình: từ một thiếu niên phế vật ở thế giới phàm tục, đến một thiên tài được tôn sùng, một chiến binh bất bại, một Tiên Tôn uy chấn Tiên Vực, và giờ đây, một Thủ Hộ Giả Luân Hồi mang sứ mệnh trùng chỉnh Thiên Đạo. Mỗi kiếp sống đều là một hạt bụi trong dòng sông thời gian, nhưng tất cả đều hội tụ lại, tạo thành một ý chí kiên định không gì lay chuyển được.
Trong một khoảnh khắc, một luồng sáng chói lòa xé tan màn hư vô, chiếu rọi lên một khối kiến trúc khổng lồ ở phía xa. Đó không phải là một tòa tháp, không phải một điện thờ, mà là một tổ hợp kiến trúc vĩ đại được tạo thành từ vô số tinh cầu đã chết, được sắp xếp theo một trật tự kỳ lạ, tỏa ra một khí tức vượt trên cả Tiên Đế, vượt trên cả khái niệm về thần linh. Từng lớp năng lượng cổ xưa bao bọc lấy nó, như những vệ tinh tự nhiên. Trung tâm của khối kiến trúc đó, hắn cảm nhận được, là một điểm hội tụ của mọi quy luật, mọi ý niệm về sự sống và cái chết. Đó chính là Thần Đài Vĩnh Hằng.
Nó không hề có vẻ ngoài lộng lẫy, mà ngược lại, mang một vẻ tàn tạ, đổ nát, như thể đã trải qua hàng tỷ năm phong hóa và chiến tranh. Nhưng chính sự tàn tạ đó lại càng khiến nó trở nên vĩ đại và đáng sợ hơn. Từ nơi đó, hắn cảm nhận được một luồng ý chí vô cùng cường đại, lạnh lẽo và xa cách, không phải là sự sống, cũng không phải là cái chết, mà là sự tồn tại thuần túy của một quy luật đã bị biến chất.
Một ảo ảnh thoáng hiện ra trước mắt hắn. Đó là một hình bóng mờ nhạt, cao lớn đến mức không thể hình dung, bao trùm cả Thần Đài Vĩnh Hằng. Hình bóng đó không có gương mặt, không có hình thể rõ ràng, chỉ là một khối ý chí thuần túy, nhưng lại mang theo một áp lực khủng khiếp, như muốn nghiền nát mọi sinh linh. Hắn biết, đây chính là kẻ đã can thiệp vào Thiên Đạo, kẻ đã biến Luân Hồi thành một công cụ, kẻ đã đẩy vạn giới vào vòng xoáy của một vận mệnh giả tạo.
Tiếng vọng Thái Cổ không còn là khúc ca bi tráng, mà là tiếng kèn xung trận. Hắn đã đến đích. Thần Đài Vĩnh Hằng đã hiện ra, và kẻ chủ mưu cũng đã hé lộ một phần uy thế của mình. Không còn nghi ngờ, không còn do dự. Hắn là Thủ Hộ Giả Luân Hồi, và hắn sẽ trùng chỉnh Thiên Đạo. Đây là vận mệnh của hắn, là sứ mệnh của vô số kiếp Luân Hồi hội tụ. Trận chiến cuối cùng, trận chiến định đoạt vận mệnh của vạn vật, sắp bắt đầu.
Với ánh mắt kiên định, hắn bước những bước chân cuối cùng, lao thẳng vào trung tâm của Thần Đài Vĩnh Hằng, nơi mà tất cả bí mật sẽ được vén màn, và nơi hắn sẽ viết nên chương cuối cùng của khúc ca Luân Hồi.