Thiên Đạo Luân Hồi
Chương 127
CHƯƠNG 127: CỔ GIỚI VONG HỒN
Lăng Trần tiếp tục bước đi, không chút do dự. Hắn phải đi xa hơn nữa, xuyên qua những vùng không gian bị lãng quên, đối mặt với những tiếng vọng từ Thái Cổ, để tìm ra sự thật cuối cùng và định hình lại vận mệnh của vũ trụ. Cuộc chiến thực sự, giờ đây, mới chỉ chính thức bắt đầu.
Hắn lướt qua một cánh cửa hư ảo, không phải vật chất mà là một khe nứt trong dòng chảy thời gian, dẫn hắn vào một thế giới hoàn toàn khác biệt. Nơi đây không có ánh sáng của nhật nguyệt, chỉ có những quầng sáng ma mị của các vì sao đã tắt, hắt lên một thứ ánh sáng xanh xám kỳ dị. Hư không vặn vẹo, thời gian dường như ngưng đọng, và mỗi bước chân của Lăng Trần đều vang vọng như đang dẫm lên những mảnh vỡ của quá khứ xa xăm. Đây chính là những “vùng không gian bị lãng quên” mà hắn đã được cảnh báo, nơi mà ngay cả ký ức của Thiên Đạo cũng không muốn chạm tới, một Cổ Giới Vong Hồn.
Hắn cảm nhận được sự hỗn loạn của năng lượng, nhưng không phải là hỗn loạn vô tri. Nó là sự hỗn loạn có trật tự, như một vòng xoáy khổng lồ của nghiệp lực và oán niệm, bị kìm hãm và biến chất. Những lời của Ám Thần Vệ cuối cùng vẫn còn vang vọng trong tâm trí: “một phần của chính ngươi”. Câu nói đó không chỉ là lời đe dọa, mà còn là một lời tiên tri, một sự thật kinh hoàng mà hắn đang dần phải đối mặt, và có lẽ, giải mã.
Càng đi sâu, không gian càng trở nên nặng nề. Từng luồng khí tức cổ xưa, mang theo sự mục ruỗng của thời gian và sự phẫn nộ của những linh hồn bị giam cầm, ập đến. Lăng Trần nhận ra, nơi đây không phải là một bí cảnh thông thường, mà là một nghĩa địa khổng lồ của những nền văn minh, những chủng tộc, thậm chí là những Thiên Đạo đã từng tồn tại và bị hủy diệt. Chúng bị nén ép lại, bị lãng quên, trở thành một phần của sự méo mó trong Luân Hồi, tạo thành một tầng tầng lớp lớp không gian bị vặn vẹo, như những vết sẹo vĩnh cửu của vũ trụ.
Đột nhiên, từ sâu thẳm hư vô, một luồng ánh sáng đỏ thẫm lóe lên, kèm theo tiếng gầm rống của hàng vạn vong linh. Đó không phải là Ám Thần Vệ, mà là một thứ gì đó cổ xưa hơn, đáng sợ hơn. Một đạo ảnh khổng lồ, cao vút như một ngọn núi, hiện ra. Nó có hình dạng một chiến thần bị xiềng xích, toàn thân bao phủ bởi những ấn ký cổ xưa và những sợi xích bằng năng lượng tối tăm. Đôi mắt rực lửa oán hận, nhìn chằm chằm vào Lăng Trần, như thể hắn là hiện thân của kẻ đã giam cầm nó.
“Kẻ xâm nhập!” Giọng nói của nó vang vọng như sấm sét, xuyên thấu không gian và thời gian, chứa đựng sự thống khổ và giận dữ tột cùng. “Ngươi là kẻ nào? Tại sao lại mang theo khí tức của Luân Hồi… thứ đã giam cầm ta?”
Lăng Trần nhíu mày. Hắn không ngờ lại gặp phải một tồn tại như vậy. Đây không phải là một Ám Thần Vệ thông thường, mà là một “Vong Hồn Chiến Thần”, một kẻ đã từng là Tiên Đế hoặc Thần Chủ ở một kỷ nguyên nào đó, nhưng đã bị biến chất và giam cầm tại nơi này. Khí tức của nó mạnh hơn bất kỳ Ám Thần Vệ nào hắn từng đối mặt, và sự phẫn nộ của nó có thể khiến cả một tiểu thế giới sụp đổ, tan thành tro bụi.
“Ta là Lăng Trần,” hắn đáp, giữ vững tâm cảnh, không hề lùi bước. “Ta đến đây để tìm kiếm sự thật về Luân Hồi và Thiên Đạo. Ngươi bị giam cầm ở đây bao lâu rồi? Ai đã làm điều này?”
Vong Hồn Chiến Thần cười khẩy, tiếng cười bi ai và căm phẫn, vang vọng trong không gian tĩnh mịch. “Bao lâu ư? Thời gian ở đây đã không còn ý nghĩa. Ta chỉ biết rằng, ta đã bị xiềng xích từ khi Thiên Đạo sụp đổ, khi Luân Hồi bị bóp méo. Ngươi nói muốn tìm kiếm sự thật? Hừ, sự thật ở đây chỉ có sự hủy diệt và tuyệt vọng! Và kẻ đã làm điều này… là một cái tên mà ngươi không dám gọi!”
Đột nhiên, Vong Hồn Chiến Thần vung tay. Những sợi xích năng lượng tối tăm trên người nó vươn dài, biến thành hàng vạn con rắn khổng lồ lao về phía Lăng Trần. Mỗi sợi xích đều mang theo sức mạnh của một Tiên Đế đỉnh phong, lại còn pha lẫn với oán niệm vô tận, có thể ăn mòn cả linh hồn, khiến vạn vật hóa thành hư vô.
Lăng Trần không tránh né. Hắn biết, đối với một tồn tại như vậy, trốn tránh chỉ là vô nghĩa. Hắn hít sâu một hơi, toàn thân bùng lên khí tức của Luân Hồi Chi Lực, hòa quyện với Diệt Sinh Quyết mà hắn đang tu luyện. Hai loại năng lượng, một đại diện cho sự sống và cái chết, một đại diện cho sự tuần hoàn vĩnh cửu, cùng lúc bộc phát, tạo thành một vòng xoáy âm dương tương sinh tương khắc.
“Ngươi nói Luân Hồi giam cầm ngươi?” Lăng Trần khẽ lẩm bẩm, trong mắt lóe lên một tia sáng kỳ lạ, mang theo sự thấu hiểu sâu sắc. “Vậy ta sẽ cho ngươi thấy, Luân Hồi không chỉ là sự giam cầm, mà còn là sự giải thoát, là sự khởi đầu mới!”
Hắn vung tay, Cổ Kiếm Vô Danh trong tay hóa thành một dải ngân hà kiếm khí. Tuyệt chiêu Diệt Sinh Quyết được hắn thôi động đến cực hạn, không còn là những chiêu thức đơn thuần, mà là sự hòa quyện của Đại Đạo, mang theo ý chí của sự cân bằng và tái tạo. Kiếm khí chém ra, không chỉ cắt đứt những sợi xích vật chất, mà còn nhắm vào những sợi xích vô hình đang trói buộc linh hồn của Vong Hồn Chiến Thần, những xiềng xích của oán niệm và tuyệt vọng.
Trận chiến diễn ra kinh thiên động địa. Lăng Trần liên tục vận dụng Luân Hồi Chi Lực để hóa giải oán niệm, đồng thời dùng kiếm khí Diệt Sinh để phá vỡ xiềng xích của Chiến Thần. Mỗi nhát kiếm của hắn đều mang theo một chút ý chí của “Thiên Đạo” nguyên thủy, một ý chí hướng về sự giải thoát và tái sinh, một lời hứa về sự công bằng đã bị lãng quên.
Trong lúc giao chiến, Lăng Trần đột nhiên cảm thấy một luồng ký ức bùng nổ trong đầu. Những hình ảnh chớp nhoáng hiện ra, rõ nét hơn bao giờ hết: Một vị Tiên Tôn đứng giữa chiến trường Thái Cổ, toàn thân bủa vây bởi hào quang rực rỡ, đối mặt với một khe nứt khổng lồ xé toạc bầu trời, nuốt chửng vạn vật. Vị Tiên Tôn đó, gương mặt tuy mờ ảo nhưng khí tức lại vô cùng quen thuộc, một cảm giác thuộc về và bi tráng, chính là hắn! Hắn đã từng là một phần của trận chiến đó, trận chiến đã khiến Thiên Đạo bị tổn thương, và Luân Hồi bị biến chất, bị kéo vào vòng xoáy của sự méo mó.
Rồi, một giọng nói cổ xưa, không thuộc về bất kỳ ngôn ngữ nào, vang vọng trong tâm trí hắn, không phải là lời nói mà là một luồng ý niệm trực tiếp: “Ngươi là người được chọn… là mảnh vỡ của Thiên Đạo nguyên thủy… chỉ có ngươi mới có thể hàn gắn lại Luân Hồi… và đối mặt với Kẻ Biến Chất!”
Sức mạnh trong Lăng Trần bỗng nhiên tăng vọt. Hắn không còn là Lăng Trần của phàm giới, hay Lăng Trần của Tiên giới. Hắn là một Luân Hồi Giả, mang trong mình dấu ấn của một Thiên Đạo nguyên thủy, một tồn tại đã bị lãng quên, nhưng giờ đây đang dần thức tỉnh, trở về với bản chất chân thật của mình. Câu nói “một phần của chính ngươi” của Ám Thần Vệ giờ đây đã có lời giải đáp. Hắn không phải là một phần của Ám Đạo, mà là một phần của Thiên Đạo chân chính, và kẻ thù chính là kẻ đã bóp méo nó, giam cầm vạn vật.
Vong Hồn Chiến Thần cảm nhận được sự thay đổi của Lăng Trần. Nó không còn chỉ thấy một kẻ xâm nhập, mà thấy một tia hy vọng mờ nhạt, một ánh sáng hiếm hoi trong cõi hư vô tăm tối này. Những sợi xích trên người nó, dưới tác động của Luân Hồi Chi Lực và kiếm khí của Lăng Trần, bắt đầu rạn nứt, không còn khả năng trói buộc.
“Ngươi… ngươi là…” Vong Hồn Chiến Thần lẩm bẩm, đôi mắt đỏ thẫm dần trở nên trong suốt hơn, lộ ra sự thanh tịnh đã bị che giấu hàng triệu năm. “Ngươi có lẽ không phải là kẻ giam cầm… mà là chìa khóa… chìa khóa của sự giải thoát…”
Với một tiếng gầm vang dội cuối cùng, không phải giận dữ mà là sự giải thoát, Lăng Trần chém ra nhát kiếm mạnh nhất. Kiếm khí như một vòng luân hồi thu nhỏ, bao trùm lấy Vong Hồn Chiến Thần. Những sợi xích vỡ vụn hoàn toàn. Oán niệm tiêu tan, và linh hồn của Chiến Thần, đã bị giam cầm hàng triệu năm, cuối cùng cũng được giải thoát khỏi gông cùm của Ám Đạo.
Một luồng sáng trong suốt bay ra từ Chiến Thần, không còn là oán niệm hay phẫn nộ, mà là một thứ năng lượng tinh khiết, mang theo sự biết ơn và một mảnh ký ức cuối cùng, truyền vào Lăng Trần. Mảnh ký ức đó chỉ là một hình ảnh: Một đôi mắt lạnh lùng, vô cảm, đứng trên đỉnh của một vực sâu thăm thẳm, nơi vô số vòng luân hồi đang bị kéo vào và nghiền nát, biến thành hư vô. Đôi mắt đó không thuộc về Tiên Đế hay Thần Chủ, mà là một tồn tại siêu việt, một “Kẻ Biến Chất” đã thao túng Thiên Đạo và Luân Hồi, tạo ra sự hỗn loạn này. Phía sau đôi mắt đó, là một bóng hình khổng lồ, ẩn hiện trong màn sương mù của hư không, với những xúc tu vô hình vươn ra, điều khiển vạn vật.
Và rồi, luồng sáng đó hóa thành vô số đốm sáng li ti, bay về phía hư không, tan biến vào vũ trụ. Vong Hồn Chiến Thần đã hoàn toàn siêu thoát, trở về với vòng luân hồi chân chính.
Lăng Trần đứng đó, mồ hôi ướt đẫm, nhưng ánh mắt kiên định hơn bao giờ hết. Hắn đã hiểu. Hắn không chỉ là một Luân Hồi Giả đơn thuần. Hắn là một mảnh vỡ của Thiên Đạo nguyên thủy, một tồn tại được sinh ra để hàn gắn lại những vết thương của vũ trụ, để phục hồi lại trật tự chân chính của Luân Hồi. Sứ mệnh của hắn không chỉ là tìm kiếm sức mạnh, mà còn là tìm kiếm sự thật, và trả lại sự công bằng cho tất cả những gì đã bị bóp méo, bị giam cầm.
Cổ Giới Vong Hồn này là một minh chứng sống động cho sự tàn phá của Kẻ Biến Chất. Hàng triệu linh hồn, hàng triệu nền văn minh đã bị nghiền nát và giam cầm bởi một Thiên Đạo méo mó. Lăng Trần nhìn về phía trước, nơi những tầng không gian bị bóp méo tiếp tục dẫn sâu hơn vào bí mật của Thái Cổ. Hắn biết, Kẻ Biến Chất kia không chỉ giam cầm linh hồn, mà còn âm thầm thao túng Tiên Giới, biến những Tiên Đế thành con rối, những Tiên Vực thành chiến trường tranh giành quyền lực giả tạo.
Hắn phải đi. Phải tìm ra kẻ đứng sau tất cả. Phải đối mặt với “Kẻ Biến Chất” và vén màn chân tướng của Thiên Đạo. Con đường phía trước còn dài, nhưng Lăng Trần không còn cô độc. Hắn mang theo ý chí của vô số vong hồn, mang theo trách nhiệm hàn gắn Luân Hồi. Cuộc chiến thực sự, giờ đây, đã chính thức bước vào giai đoạn quyết định.