Thiên Đạo Luân Hồi
Chương 125
Chương 125: Cổ Giới Vấn Đạo – Tiếng Vọng Thái Cổ
Lăng Trần không chần chừ. Ý chí kiên định như sắt đá, hắn bước chân vào khoảng không nứt vỡ, nơi những vết rách thời gian rỉ ra luồng khí hỗn loạn, mang theo mùi của hàng triệu năm hoang phế và sự mục rữa của những quy tắc đã bị bẻ cong. Không còn là Tiên Vực quen thuộc, nơi đây là một vùng đất hoang tàn đến tận cùng, một Cổ Giới bị lãng quên, nơi quá khứ, hiện tại và tương lai dường như chồng chéo lên nhau một cách hỗn loạn.
Cảnh tượng trước mắt Lăng Trần vượt xa mọi tưởng tượng về sự đổ nát. Bầu trời không có màu sắc cụ thể, chỉ là một dải lụa xám xịt, đôi lúc lại vặn vẹo thành những xoáy đen sâu hoắm, như những con mắt vô hình đang quan sát. Mặt đất nứt toác, lộ ra những vực sâu không đáy, nơi ánh sáng dường như bị nuốt chửng hoàn toàn. Những ngọn núi sừng sững giờ đây chỉ còn là những khối đá cằn cỗi, bị bào mòn bởi thời gian và những luồng năng lượng hỗn loạn, hình thù kỳ dị đến mức phi lý, như thể có một bàn tay khổng lồ đã bóp méo cả vùng đất này.
Hắn cảm nhận được một áp lực nặng nề đè nén lên linh hồn, không phải là uy áp của cường giả, mà là sự nặng nề của vô số luân hồi bị giam cầm, của những quy tắc vũ trụ bị cưỡng ép bẻ gãy. Tiếng thì thầm của hàng triệu linh hồn bị mắc kẹt, từng chỉ là một âm thanh mơ hồ, giờ đây trở nên rõ ràng hơn, hòa quyện vào nhau tạo thành một bản giao hưởng bi thương, vang vọng khắp không gian. Chúng không còn là những tiếng thở dài tuyệt vọng, mà là những lời kêu gọi khẩn thiết, những tiếng la hét giận dữ và cả những lời nguyền rủa căm phẫn, hướng về một kẻ đã bóp méo vận mệnh của chúng.
Lăng Trần vận chuyển công pháp, ánh sáng luân hồi nhàn nhạt bao quanh thân thể hắn, tạo thành một lớp bảo hộ vô hình. Hắn bước đi chậm rãi, mỗi bước chân đều cẩn trọng, thăm dò. Những nơi này ẩn chứa vô vàn nguy hiểm. Những mảnh vỡ quy tắc vương vãi khắp nơi, có thể bất ngờ biến thành những lưỡi dao sắc bén cắt đứt không gian, hoặc tạo ra những dòng chảy thời gian đảo ngược, khiến bất cứ ai sa vào đều có thể biến thành tro bụi hoặc hóa thành một vật thể cổ xưa.
Không lâu sau, Lăng Trần phát hiện một di tích cổ xưa, một tòa thành khổng lồ giờ đã sụp đổ hoàn toàn, chỉ còn lại những cột trụ gãy nát vươn lên giữa hoang tàn. Những hoa văn cổ kính trên đá đã bị phong hóa đến mức gần như không thể nhận ra, nhưng Lăng Trần, với ký ức luân hồi thức tỉnh và thể chất đặc biệt, vẫn có thể cảm nhận được tàn dư của một nền văn minh vĩ đại. Hắn đưa tay chạm vào một khối đá đổ nát, lập tức một dòng thông tin hỗn loạn ập vào tâm trí hắn.
Đó là những mảnh vỡ của ký ức, không phải của riêng hắn, mà là của những sinh linh từng sống tại nơi đây. Hắn thấy những hình ảnh mờ ảo về một kỷ nguyên huy hoàng, khi Thiên Đạo vẫn còn nguyên vẹn, Luân Hồi vận hành trơn tru. Những sinh linh khi đó không bị trói buộc bởi xiềng xích vận mệnh, họ tự do tu luyện, tự do sinh tồn và tự do luân hồi. Nhưng rồi, một bóng đen khổng lồ xuất hiện, nuốt chửng ánh sáng, bẻ cong quy tắc. Những tiếng kêu la thảm thiết, những ánh mắt tuyệt vọng, và cuối cùng là sự im lặng chết chóc.
Lăng Trần rụt tay lại, sắc mặt ngưng trọng. Hắn đã thấy, một phần nhỏ của sự kiện Thái Cổ chấn động. Kẻ đã làm tất cả những điều này, kẻ mà hắn gọi là “Thiên Đạo Giả”, không chỉ bóp méo Luân Hồi mà còn hủy diệt cả một kỷ nguyên, biến nó thành vùng đất chết chóc này. Những mảnh vỡ ký ức này quá đau thương, nhưng chúng cũng là những manh mối quý giá.
Hắn tiếp tục tiến sâu vào Cổ Giới. Càng đi, sự hỗn loạn càng tăng lên. Không gian bắt đầu xuất hiện những “ảo ảnh thời gian” – những khoảnh khắc từ quá khứ hiện lên rồi vụt tắt, như những thước phim đã cũ. Lăng Trần thấy những trận chiến kinh thiên, những vị thần ngã xuống, những thế giới bị nghiền nát. Hắn thậm chí còn nhìn thấy những hình ảnh mơ hồ của chính mình trong một kiếp trước rất xa xôi, một vị tôn giả với mái tóc trắng như tuyết, đang dùng toàn bộ sức lực để chống lại một thế lực hùng mạnh, nhưng cuối cùng vẫn thất bại.
Những hình ảnh đó dù mờ nhạt, nhưng đã đủ để Lăng Trần nhận ra rằng, cuộc chiến này không phải mới bắt đầu. Nó đã kéo dài qua vô số kỷ nguyên, và hắn, trong những kiếp trước, đã từng là một phần của nó, một chiến binh bất khuất cố gắng bảo vệ Thiên Đạo và Luân Hồi nguyên thủy.
Đột nhiên, một luồng năng lượng khổng lồ bùng nổ phía trước, xé toạc ảo ảnh thời gian. Lăng Trần lập tức cảnh giác, ánh mắt sắc bén nhìn về phía nguồn năng lượng. Đó là một tàn tích của một pháp trận cổ xưa, nhưng không phải là pháp trận phòng thủ hay tấn công thông thường. Nó đang cố gắng níu giữ một cái gì đó, một thực thể dường như đang bị phong ấn.
Khi Lăng Trần đến gần, hắn thấy một khối tinh thể khổng lồ, phát ra ánh sáng xanh lam u ám, đang bị xiềng xích bằng những sợi xích vô hình, cố định giữa không trung. Bên trong khối tinh thể, một bóng hình mờ ảo đang vặn vẹo, hình dạng không rõ ràng, nhưng Lăng Trần có thể cảm nhận được một ý chí mạnh mẽ và vô cùng cổ xưa. Đó không phải là một sinh linh, mà giống như một mảnh ý thức, một tàn niệm từ thời Thái Cổ.
Khi Lăng Trần đến gần hơn, bóng hình trong tinh thể dường như cảm nhận được sự hiện diện của hắn. Một tiếng gầm gừ trầm thấp vang lên, xuyên thấu qua lớp tinh thể và cả thời gian. Nó không phải là một ngôn ngữ, mà là một sự truyền đạt ý niệm trực tiếp vào tâm trí Lăng Trần.
“Ngươi… kẻ mang dòng chảy luân hồi… Ngươi dám trở lại?”
Giọng nói đó tràn đầy sự thù hận và kiêng kỵ. Lăng Trần cảm thấy ngạc nhiên, tàn niệm này nhận ra hắn, hay đúng hơn là nhận ra hơi thở luân hồi đặc biệt của hắn, thứ đã từng đối đầu với nó trong quá khứ?
“Ngươi là ai?” Lăng Trần hỏi, giọng nói vang vọng trong không gian hoang tàn.
Tàn niệm cười khẩy, một âm thanh chói tai và méo mó. “Ta là… kẻ đã chứng kiến sự sụp đổ của Thiên Đạo nguyên thủy. Ta là… một phần của trật tự cũ, bị giam cầm bởi kẻ đã bóp méo tất cả. Ngươi muốn biết chân tướng? Ngươi muốn phá vỡ xiềng xích? Ngươi quá yếu ớt, như kiếp trước của ngươi!”
Lăng Trần nheo mắt. “Kẻ bóp méo tất cả… Ngươi đang nói về Thiên Đạo Giả?”
Tàn niệm trong tinh thể trở nên kích động hơn, những sợi xích vô hình quanh nó siết chặt hơn, phát ra tiếng rít ken két. “Thiên Đạo Giả… cái tên đó… Hắn đã tự phong mình là Thiên Đạo, hủy diệt mọi thứ không phục tùng. Hắn không phải Thiên Đạo, hắn chỉ là một kẻ phản nghịch, một kẻ cướp đoạt!”
Mặc dù tàn niệm này bị giam cầm và mang vẻ thù địch, nhưng lời nói của nó lại chứa đựng những thông tin vô cùng quan trọng. Lăng Trần đã đúng, có một kẻ đã cố tình biến chất Thiên Đạo và Luân Hồi. Và kẻ đó không chỉ mới xuất hiện, mà đã tồn tại từ thời Thái Cổ, đã từng đối đầu với chính hắn trong quá khứ.
“Ngươi biết hắn ở đâu? Làm sao để phá vỡ sự khống chế của hắn?” Lăng Trần truy vấn, bước thêm một bước.
Tàn niệm cười một cách tàn độc. “Ngươi nghĩ ta sẽ dễ dàng nói cho ngươi? Kẻ đã giam cầm ta, không chỉ là Thiên Đạo Giả, mà còn là một phần của chính ngươi! Hắn đã phân tách, đã nuốt chửng! Ngươi không thể thoát khỏi số mệnh này!”
Lời nói của tàn niệm như một tiếng sét đánh ngang tai Lăng Trần. “Một phần của chính ta?” Hắn lặp lại, cảm thấy một sự lạnh lẽo khó hiểu bò dọc sống lưng. Điều này có nghĩa là gì? Liệu Thiên Đạo Giả có phải là một kiếp trước nào đó của hắn đã đi lạc lối, hay là một phần sức mạnh đã bị phân tách và biến chất?
Tàn niệm không trả lời trực tiếp, mà chỉ lặp lại những lời nguyền rủa và tiếng cười điên dại. Nó dường như không còn tỉnh táo hoàn toàn, chỉ còn là một ý chí thù hận và đau khổ bị giam cầm.
Lăng Trần biết rằng hắn không thể moi thêm thông tin từ tàn niệm này lúc này. Nhưng hắn đã có được một manh mối cực kỳ quan trọng: Thiên Đạo Giả có thể có mối liên hệ mật thiết với chính bản thân hắn, hoặc với nguồn gốc của hắn. Điều này khiến cuộc hành trình của hắn trở nên phức tạp và nguy hiểm hơn gấp bội.
Hắn nhìn sâu vào khối tinh thể, vào bóng hình đang vặn vẹo bên trong. Cảm giác quen thuộc lại ùa về, một cảm giác rằng hắn đã từng đối mặt với tàn niệm này, hoặc những sinh linh tương tự, trong vô số kiếp luân hồi. Hắn đã hiểu, đây chỉ là một trong vô vàn những tàn dư của Thái Cổ bị giam cầm, bị bóp méo, hoặc bị lợi dụng bởi Thiên Đạo Giả.
Lăng Trần không chần chừ nữa. Hắn biết rằng để thực sự vén màn chân tướng, hắn phải đi sâu hơn nữa vào những vùng đất tối cổ này, tìm kiếm những mảnh vỡ Thiên Đạo nguyên thủy, và đối mặt với những bí mật kinh hoàng nhất của vũ trụ. Câu nói “một phần của chính ngươi” vẫn còn vang vọng trong tâm trí hắn, là một lời cảnh báo, nhưng cũng là một động lực. Hắn phải tìm ra sự thật, dù nó có khó khăn hay đau đớn đến mức nào.
Hắn quay lưng lại với khối tinh thể và tiếp tục bước đi, hướng về phía những vùng đất xa xăm hơn nữa, nơi mà sự hỗn loạn của thời gian và không gian đạt đến đỉnh điểm. Cuộc hành trình vén màn chân tướng không chỉ là giải cứu Luân Hồi, mà còn là khám phá và đối mặt với chính bản thân hắn, với những bí ẩn của nguồn gốc và vận mệnh.
Lăng Trần biết rằng, đây mới chỉ là khởi đầu của cuộc chiến thực sự.