Thiên Đạo Luân Hồi
Chương 122
Cơn bão năng lượng cuồng bạo từ Lăng Trần xé toạc không gian, không chỉ đẩy lùi những Tiên Đế đang bao vây mà còn phá vỡ mọi kết giới và trận pháp mà họ đã vội vàng dựng lên. Khí tức cổ xưa, hùng vĩ đến mức khiến các Tiên Đế cũng phải run rẩy, bùng nổ như một ngọn hải đăng giữa biển đêm, chiếu rọi sự thật tàn khốc vào tâm trí họ. Đó không phải là sức mạnh của một kẻ mới đột phá Tiên Đế, hay thậm chí là Tiên Tôn đỉnh phong thông thường. Đó là hơi thở của Thái Cổ, là dấu ấn của một sự tồn tại đã vượt qua giới hạn của thời gian và luân hồi.
Ánh mắt Lăng Trần rực sáng, không phải là sự phẫn nộ đơn thuần, mà là sự kiên định của ý chí đã trải qua vô số kiếp. “Các ngươi sẽ phải trả giá cho những gì đã làm. Thiên Đạo sẽ được trùng chỉnh!” Giọng nói của hắn vang vọng, không cần pháp lực thúc đẩy, tựa hồ là thanh âm của chính vũ trụ, khiến toàn bộ Tiên Vực đều phải lắng nghe.
Một Tiên Đế tóc bạc, gương mặt đầy nếp nhăn vì năm tháng nhưng ánh mắt vẫn sắc như dao, run rẩy lùi lại. “Khí tức này… Không thể nào! Hắn… hắn là ai?” Lão ta đã sống qua mấy kỷ nguyên, từng chứng kiến sự trỗi dậy và sụp đổ của vô số Tiên Tôn, nhưng chưa từng cảm nhận được một luồng sức mạnh nào uy hiếp đến bản nguyên Thiên Đạo như vậy.
Những Tiên Đế khác, kẻ thì ho ra máu vì chịu ảnh hưởng trực tiếp từ sóng xung kích, kẻ thì tái xanh mặt mày, kinh hãi nhìn chằm chằm vào Lăng Trần. Họ đã lầm. Hoàn toàn lầm! Kẻ mà họ coi là dị số, là kẻ muốn phá vỡ trật tự Tiên Vực, lại là một tồn tại có khả năng lật đổ cả trời đất. Họ cảm thấy như những con kiến đang đối mặt với một vị thần.
Lăng Trần không thèm bận tâm đến sự kinh hãi của họ. Hắn chỉ cần một khoảnh khắc để chứng minh rằng, cuộc chiến này không phải là thứ mà họ có thể tham gia. Hắn giơ tay lên, không có bất kỳ động tác phô trương nào, chỉ là một cử chỉ nhẹ nhàng. Nhưng trong khoảnh khắc đó, hàng vạn đạo Tiên Pháp mà các Tiên Đế đã thi triển, hàng trăm trận pháp phòng ngự mà họ đã vội vàng kích hoạt, tất cả đều tan rã như bong bóng xà phòng. Không phải bị phá hủy, mà là bị “xóa sổ” khỏi sự tồn tại, như thể chúng chưa từng xuất hiện.
Một đạo ánh sáng huyền ảo, ngũ sắc rực rỡ nhưng lại mang theo vẻ xa xưa, bỗng nhiên hiện lên từ lòng bàn tay Lăng Trần. Đó là một mảnh vỡ của Thiên Đạo nguyên thủy, thứ mà hắn đã thu thập được từ sâu thẳm trong ký ức và từ những tàn tích của các kỷ nguyên đã qua. Mảnh vỡ đó không có hình thù cố định, nó biến hóa không ngừng, lúc hóa thành một dòng sông thời gian, lúc thành một vì sao cổ xưa, lúc lại là một luân hồi đồ án phức tạp.
Khi mảnh vỡ này xuất hiện, toàn bộ Tiên Vực dường như đều nghẹt thở. Các Tiên Đế cảm thấy Tiên Nguyên trong cơ thể mình bị áp chế, Tiên Linh Khí xung quanh cũng trở nên nặng nề, khó thở. Họ nhận ra, đây không phải là thứ có thể chống lại. Đây là một phần của “Quy Tắc Tối Thượng” mà họ đã lãng quên, một thứ nằm ngoài khả năng hiểu biết của Thiên Đạo hiện tại.
Lăng Trần khẽ nhếch mép. “Ta không có thời gian để chơi đùa với các ngươi. Tiên Vực này, sớm muộn gì cũng sẽ phải đối diện với chân tướng.” Hắn không ra tay sát phạt, không phải vì nhân từ, mà vì họ không còn xứng đáng để hắn phải lãng phí thời gian. Mục tiêu của hắn nằm ở xa hơn, ở những nơi mà ngay cả Tiên Đế cũng chỉ dám nghe truyền thuyết.
Với một cái búng tay, mảnh vỡ Thiên Đạo trong tay Lăng Trần bỗng nhiên nở rộ, hóa thành một cánh cửa ánh sáng khổng lồ, xoay tròn giữa hư không. Cánh cửa đó không dẫn đến bất kỳ không gian nào trong Tiên Vực, mà là một con đường xuyên qua các tầng thứ của vũ trụ, tiến thẳng vào những không gian bị lãng quên, những Cổ Giới và Hư Vô Chi Địa mà chỉ có trong truyền thuyết.
Đó là Cánh Cổng Thái Sơ, một bí mật mà Lăng Trần đã dần nhớ lại từ kiếp trước, một con đường chỉ có những tồn tại đạt đến cảnh giới nhất định mới có thể mở ra và đi qua. Nó không thuộc về Thiên Đạo hiện tại, mà là một phần của quy tắc nguyên thủy, một lối đi giữa các kỷ nguyên.
Trước khi bước vào cánh cổng, Lăng Trần quay đầu nhìn lại những Tiên Đế đang sững sờ. “Hãy tận hưởng sự yên bình giả tạo này đi. Khi ta trở lại, chân tướng sẽ được phơi bày, và các ngươi sẽ phải lựa chọn đứng về phía nào.”
Nói đoạn, hắn không chút do dự bước vào cánh cổng ánh sáng. Ngay khi thân ảnh hắn biến mất, cánh cổng bắt đầu thu nhỏ lại, vặn vẹo không gian rồi biến mất hoàn toàn, như chưa từng xuất hiện. Chỉ còn lại những Tiên Đế đang đứng trơ trọi giữa một Tiên Vực hỗn loạn, trong lòng tràn ngập sự hoang mang và sợ hãi tột độ.
Đối với Lăng Trần, Tiên Vực đã trở thành quá nhỏ bé. Những bí mật về Thiên Đạo, về Luân Hồi mà hắn đang tìm kiếm, nằm ngoài tầm với của bất kỳ Tiên Đế nào. Hắn biết, những nơi hắn sắp đến là những Cổ Giới hoang tàn, những Hư Vô Chi Địa bị lãng quên, nơi mà ngay cả ánh sáng của Thiên Đạo hiện tại cũng khó mà vươn tới. Đó là những mảnh vỡ của vũ trụ Thái Cổ, nơi cất giấu những chân tướng kinh hoàng về khởi nguyên và sự sụp đổ của một kỷ nguyên vĩ đại.
Hành trình xuyên qua Cánh Cổng Thái Sơ không hề dễ dàng. Lăng Trần cảm thấy như mình đang bị kéo dãn ra, linh hồn và thể xác như muốn tan rã. Xung quanh hắn là một biển hư vô hỗn loạn, nơi thời gian và không gian không còn ý nghĩa. Những dòng năng lượng nguyên thủy cuồng bạo xé nát mọi thứ, và nếu không phải vì hắn đã dung hợp phần lớn ký ức và sức mạnh của kiếp trước, hắn đã không thể chịu đựng được.
Trong vô tận của hư vô, những mảnh ký ức cuối cùng về thân phận Tiên Tôn Thái Cổ của hắn dần được tái hợp hoàn chỉnh. Hắn nhớ lại toàn bộ. Hắn không chỉ là một Tiên Tôn, mà là một trong những tồn tại đầu tiên được Thiên Đạo nguyên thủy lựa chọn để bảo vệ trật tự. Hắn đã chứng kiến sự hình thành của vạn vật, sự vận hành của Luân Hồi chân chính, và cả sự kiện kinh hoàng đã khiến Thiên Đạo bị tổn thương, bị phân liệt, và bị một thực thể siêu việt thao túng.
Thực thể đó… một cái tên hiện lên trong tâm trí Lăng Trần, mang theo sự lạnh lẽo và căm hờn từ vô số kiếp. “Thiên Đạo Giả.” Kẻ muốn tự mình trở thành Thiên Đạo, kẻ đã bóp méo Luân Hồi để thỏa mãn dục vọng của mình, biến vạn vật thành những con rối trong bàn cờ định mệnh của hắn.
Hắn cũng nhớ lại những cố nhân, những đồng đội đã cùng hắn chiến đấu trong kỷ nguyên Thái Cổ, những người đã hy sinh để bảo vệ chân lý. Một vài người đã tan biến vào hư vô, một vài người đã tái sinh nhưng bị tẩy xóa ký ức, và một vài người… có lẽ đang chờ đợi hắn, ở một nơi nào đó trong những Cổ Giới hoang tàn này.
Sau một khoảng thời gian mà Lăng Trần không thể xác định được là bao lâu, có lẽ là hàng vạn năm trong hư vô, hoặc chỉ là một khoảnh khắc đối với thế giới bên ngoài, hắn cảm thấy một lực hút mạnh mẽ. Trước mắt hắn, bức màn hư vô dần tan biến, để lộ ra một cảnh tượng hùng vĩ và mục nát.
Đó là một vùng đất hoang vu, rộng lớn đến vô tận, với những ngọn núi khổng lồ cao chọc trời đã bị phong hóa thành cát bụi, những con sông cạn khô đã hóa thành khe nứt sâu hoắm, và những tàn tích của các kiến trúc cổ đại khổng lồ, đồ sộ đến mức không thể tin được, nằm rải rác khắp nơi. Không khí ở đây đặc quánh một luồng khí tức cổ xưa, gần như nguyên thủy, khác biệt hoàn toàn với Tiên Linh Khí của Tiên Vực.
Lăng Trần biết, đây chính là một trong những Cổ Giới. Một nơi bị lãng quên, một nghĩa địa của các vị thần và các kỷ nguyên đã qua. Nhưng cũng chính là nơi cất giấu những bí mật sâu xa nhất về Thiên Đạo và Luân Hồi.
Hắn đứng trên một tảng đá lơ lửng, nhìn xuống cảnh tượng hoang tàn nhưng đầy uy nghiêm phía dưới. Một cảm giác quen thuộc đến lạ lùng trỗi dậy trong lòng hắn, như thể hắn đã từng sống ở nơi đây, từng chiến đấu và đổ máu trên mảnh đất này. Những ký ức cuối cùng đã được tái hợp, sức mạnh Tiên Tôn Thái Cổ đã hoàn toàn trở về. Hắn cảm thấy mình đã đạt đến một cảnh giới mà ngay cả kẻ thù cuối cùng cũng không thể xem thường.
Nhưng hắn biết, đây mới chỉ là khởi đầu của cuộc hành trình thực sự. Phía trước hắn là những thử thách kinh hoàng hơn, những chân tướng đau lòng hơn, và một trận chiến định mệnh sẽ quyết định vận mệnh của toàn bộ vũ trụ. Kẻ đã thao túng Luân Hồi từ thuở hồng hoang đang chờ đợi, và Lăng Trần đã sẵn sàng đối mặt.
Hắn hít một hơi thật sâu, cảm nhận luồng khí tức nguyên thủy tràn vào cơ thể, tẩy rửa những tạp chất cuối cùng của Tiên Vực. Ánh mắt hắn sắc bén, xuyên qua màn sương mờ của thời gian và không gian, nhìn thẳng vào những vực sâu tối tăm nhất của Cổ Giới. “Thiên Đạo Giả… Ngươi đã giam cầm Luân Hồi quá lâu rồi. Đã đến lúc, mọi thứ phải được kết thúc.”
Bước chân của Lăng Trần đáp xuống mặt đất khô cằn của Cổ Giới, tạo ra một tiếng vang nhỏ nhưng lại như một tiếng sấm vọng khắp không gian bao la. Cuộc đối đầu cuối cùng, màn vén màn chân tướng, chính thức bắt đầu.