Thiên Đạo Luân Hồi
Chương 12
Chương 12: Huyết Ma Chu và Cổ Di Tích
Lăng Trần siết chặt nắm tay, ánh mắt kiên định. Y tiến bước, để lại phía sau dòng suối tĩnh lặng và khối đá đen kịt, nơi những chân tướng đầu tiên về vận mệnh bản thân được hé mở. Luồng sáng mờ ảo từ ngực y không ngừng dẫn lối, không phải là thứ ánh sáng rực rỡ chói mắt, mà là một ngọn hải đăng nội tại, chỉ đường cho y đi sâu hơn vào Dãy Núi Hoang Cổ. Ngọn núi này, vốn được coi là vùng đất chết chóc của phàm nhân, nay lại trở thành con đường khai phá vận mệnh của Lăng Trần.
Càng đi sâu, không khí càng trở nên ẩm ướt và nặng nề. Cây cối cổ thụ vươn mình sừng sững, thân cây phủ đầy rêu phong và dây leo chằng chịt, tạo thành một tán rừng dày đặc, che khuất cả ánh nắng mặt trời. Những tiếng kêu rít kỳ lạ của các loài linh thú ẩn mình trong bóng tối vọng lại, khiến không gian thêm phần u ám. Lăng Trần không còn là thiếu niên yếu ớt ngày trước. Sau những ngày tháng tu luyện, dù chưa đạt đến cảnh giới cao siêu, nhưng sức mạnh nội tại của y đã tăng lên đáng kể. Mỗi bước chân của y đều vững chắc, hơi thở đều đặn, chân nguyên trong cơ thể vận chuyển nhịp nhàng, sẵn sàng ứng phó với mọi hiểm nguy.
Luồng sáng chỉ dẫn trong ngực Lăng Trần càng lúc càng trở nên rõ ràng hơn, như một mạch đập đồng điệu với nhịp tim y. Năng lượng hỗn loạn mà y cảm nhận được từ xa giờ đây đã hiện hữu rõ ràng, nó không phải là linh khí thuần túy, mà là một sự pha trộn của các loại năng lượng khác nhau, mang theo cả sự mục nát và sức sống mãnh liệt. Cảm giác này khiến Lăng Trần vừa tò mò, vừa bất an. Nó giống như một vết thương lớn trên cơ thể Thiên Đạo, không ngừng rỉ máu và phát ra những tín hiệu đau đớn.
Y vượt qua những ghềnh đá lởm chởm, băng qua những khe nứt sâu hoắm, cuối cùng, luồng sáng dẫn y đến một vách núi dựng đứng, nơi có một hang động khổng lồ ẩn mình sau màn sương mờ ảo. Cửa hang phủ đầy dây leo cổ thụ, trông như một cái miệng khổng lồ của quái vật đang há ra. Từ bên trong hang, từng đợt khí tức hỗn loạn cuộn trào ra ngoài, mang theo mùi ẩm mốc, mùi đất đá và một thứ mùi tanh nồng khó tả. Đây chính là nơi mà ngọn hải đăng trong ngực y đã dẫn lối.
Lăng Trần thận trọng bước vào. Bên trong hang động tối như mực, chỉ có ánh sáng yếu ớt từ luồng sáng trong ngực y và đôi mắt của chính y là nguồn sáng duy nhất. Các bức tường hang động được chạm khắc bởi thời gian, những vân đá kỳ dị tạo thành những hình thù khó hiểu, tựa như những phù văn cổ xưa đã bị bào mòn. Càng đi sâu, không gian càng mở rộng, dẫn đến một đại sảnh ngầm khổng lồ. Và rồi, Lăng Trần nhìn thấy nó.
Giữa đại sảnh là một cái hố sâu hun hút, từ đó bốc lên những làn sương mù màu lục nhạt. Xung quanh cái hố, những khối đá cổ xưa được sắp đặt một cách có chủ ý, tạo thành một trận pháp khổng lồ đã bị phá hủy. Các đường nét phù văn trên đá đã mờ nhạt, nhiều chỗ bị nứt vỡ, nhưng vẫn còn có thể nhận ra được một phần nào đó của sự vĩ đại ngày xưa. Chính từ trung tâm của trận pháp đổ nát này, nguồn năng lượng hỗn loạn kia đang tuôn trào.
Khi Lăng Trần đến gần hơn, một cảm giác quen thuộc ập đến, không phải là ký ức rõ ràng, mà là một nỗi đau nhói nơi linh hồn, cùng với một sự thôi thúc mạnh mẽ muốn chạm vào, muốn hàn gắn. Luồng sáng trong ngực y trở nên rực rỡ hơn bao giờ hết, như đang gọi tên một thứ gì đó đã bị lãng quên.
Nhưng ngay khi y định bước đến gần cái hố, một tiếng động đáng sợ vang lên. Từ một góc tối của đại sảnh, một bóng đen khổng lồ lao vút ra, chặn đứng đường đi của y. Đó là một con nhện khổng lồ, toàn thân màu đỏ sẫm như máu, tám cái chân sắc bén như lưỡi đao, trên lưng mọc đầy những gai xương lởm chởm. Đôi mắt kép của nó phát ra ánh sáng đỏ ngầu đầy sát khí, và từ miệng nó nhỏ xuống những giọt dịch độc màu xanh lục. Đây không phải là linh thú bình thường, mà là một Huyết Ma Chu, một loại dị thú biến dị sống sót từ thời thượng cổ, được nuôi dưỡng bởi những năng lượng hỗn loạn của nơi này.
Huyết Ma Chu gầm gừ, thân hình to lớn như một tảng đá di động, lao thẳng vào Lăng Trần. Tám cái chân của nó xé gió, mang theo một mùi tanh tưởi khủng khiếp. Lăng Trần không hề hoảng sợ. Bản năng chiến đấu từ những kiếp sống xa xưa, kết hợp với sự tôi luyện trong thời gian qua, đã giúp y giữ được bình tĩnh. Y vận chuyển chân nguyên, “Vạn Tượng Linh Thể” của y khẽ rung động, một luồng khí tức cổ xưa tràn ra, đối chọi với sự hung hãn của Huyết Ma Chu.
Lăng Trần không chọn cách đối đầu trực diện. Y di chuyển nhanh nhẹn như một con gió, tránh né những cú vồ sắc bén của Huyết Ma Chu. Mỗi khi y né tránh, một mảnh ký ức lại chớp nhoáng trong tâm trí y: hình ảnh một bóng người hùng vĩ đang thi triển một bộ pháp thần bí, mỗi bước đi đều ẩn chứa đạo lý của không gian. Dù chỉ là một phần nhỏ, nhưng nó đủ để Lăng Trần thi triển bộ pháp của mình một cách linh hoạt, tạo ra ảo ảnh khiến Huyết Ma Chu khó lòng bắt kịp.
Huyết Ma Chu tức giận gầm rống, phun ra một luồng tơ độc màu xanh đậm. Lăng Trần lách người, tơ độc chạm vào vách đá khiến đá tan chảy xèo xèo, bốc khói nghi ngút. Y biết mình không thể kéo dài trận chiến. Trong lúc lẩn tránh, y tập trung chân nguyên vào lòng bàn tay, một luồng ánh sáng xanh lam nhạt tụ lại, đó là năng lượng đặc biệt được sinh ra từ “Vạn Tượng Linh Thể” của y, mang theo khí tức của sự khởi nguyên và biến hóa.
Đây là chiêu thức mà y đã tự lĩnh ngộ, không thuộc bất kỳ công pháp nào mà y từng đọc qua. Nó không có tên, nhưng lại chứa đựng một sức mạnh tiềm ẩn đáng sợ. Trong khoảnh khắc Huyết Ma Chu chuẩn bị tung ra đòn tấn công tiếp theo, Lăng Trần đã kịp thời áp sát. Y dồn toàn bộ sức mạnh vào một cú đấm, nhắm thẳng vào một trong đôi mắt của Huyết Ma Chu.
Ánh sáng xanh lam bùng nổ. Cú đấm không chỉ mang theo sức mạnh vật lý, mà còn ẩn chứa một luồng năng lượng trấn áp đặc biệt, khiến Huyết Ma Chu khẽ rùng mình. Mặc dù lớp vỏ của nó cứng rắn, nhưng đôi mắt lại là điểm yếu. Cú đấm trực diện khiến một trong những đôi mắt của nó nổ tung, bắn ra dịch nhầy và máu tanh tưởi. Huyết Ma Chu gào lên một tiếng đau đớn kinh hoàng, thân hình khổng lồ đổ sập xuống, giãy giụa dữ dội.
Lăng Trần không cho nó cơ hội phản công. Y vận hết chân nguyên, dồn sức vào một đòn kết liễu. Luồng năng lượng xanh lam lại hiện lên, lần này mạnh mẽ hơn, như một lưỡi kiếm vô hình xuyên thủng lớp vỏ cứng rắn trên đầu nó. Huyết Ma Chu chấn động kịch liệt, sau đó thân thể khổng lồ của nó cứng đờ, rồi đổ ập xuống, không còn chút hơi thở.
Hít thở sâu, Lăng Trần lau đi vết máu trên khóe miệng. Trận chiến vừa rồi đã tiêu hao của y không ít chân nguyên, nhưng cũng giúp y hiểu rõ hơn về sức mạnh tiềm ẩn của bản thân. Những mảnh ký ức chớp nhoáng trong lúc giao chiến, những bản năng chiến đấu tự nhiên, tất cả đều chứng minh rằng y không phải là người bình thường, và sức mạnh của y còn vượt xa những gì y nghĩ.
Sau khi Huyết Ma Chu chết, luồng năng lượng hỗn loạn từ cái hố dường như trở nên ổn định hơn một chút. Lăng Trần thận trọng bước đến gần hơn. Cái hố sâu hun hút, từ đó toát ra một thứ khí tức vừa cổ xưa, vừa mục nát, nhưng cũng ẩn chứa một sức sống mãnh liệt. Từ đáy hố, một vật thể màu đen tuyền khẽ phát sáng. Đó là một viên đá hình bầu dục, không lớn lắm, nhưng lại tỏa ra một luồng năng lượng cực kỳ phức tạp, dường như chứa đựng vô số đạo lý và quy tắc.
Luồng sáng từ ngực Lăng Trần bỗng bùng lên, như một sợi dây vô hình kết nối với viên đá. Một lực hút mạnh mẽ kéo y lại gần. Lăng Trần vươn tay chạm vào viên đá. Ngay lập tức, một dòng năng lượng khổng lồ và những mảnh ký ức hỗn loạn ập thẳng vào tâm trí y, mạnh mẽ hơn bất kỳ lần nào trước đây.
Y thấy một thế giới rộng lớn đến vô cùng, những vị thần linh cao ngạo đang tranh giành quyền lực, những cuộc chiến long trời lở đất, và một vòng xoáy khổng lồ của ánh sáng và bóng tối – đó là Luân Hồi. Y thấy chính mình, trong một hình hài khác, cao lớn và uy nghiêm, đứng trên đỉnh một ngọn núi cao ngất, tay chạm vào một thứ gì đó vô hình, đang cố gắng duy trì sự cân bằng của vạn vật. Rồi một tiếng nổ kinh hoàng, một vết nứt xuất hiện trên bầu trời, và tất cả sụp đổ. Một nỗi đau đớn tột cùng, một cảm giác mất mát không thể gọi tên, cùng với một lời thề vang vọng trong vô số kiếp Luân Hồi: “Thiên Đạo đã tổn thương, Luân Hồi đã biến chất, ta sẽ trở về, để định hình lại tất cả!”
Lăng Trần lảo đảo lùi lại, tay ôm lấy đầu. Những mảnh ký ức quá lớn, quá hỗn loạn, khiến đầu óc y như muốn nổ tung. Nhưng khi y nhìn lại viên đá, y cảm thấy một sự kết nối sâu sắc. Viên đá này, chắc chắn là một mảnh vỡ của cái gì đó vĩ đại, một phần của Thiên Đạo nguyên thủy, hoặc là một vật phẩm được tạo ra để duy trì Luân Hồi, nhưng giờ đây đã bị tổn thương, như chính ký ức của y.
Y hít một hơi thật sâu, cố gắng bình tĩnh lại. Những gì y vừa thấy, tuy chỉ là thoáng qua, nhưng đã khẳng định một điều: sự tồn tại của y không phải là ngẫu nhiên. Y chính là chìa khóa để hàn gắn Thiên Đạo, để phục hồi Luân Hồi. Viên đá này, có lẽ là một trong những mảnh ghép đầu tiên.
Lăng Trần nhặt viên đá lên. Nó không có vẻ ngoài rực rỡ, nhưng lại nặng trĩu trong tay, như mang theo trọng trách của cả một vũ trụ. Khi y cầm nó, luồng sáng trong ngực y và viên đá hòa làm một, một dòng năng lượng ấm áp từ từ chảy vào cơ thể y, chữa lành những vết thương nhỏ và củng cố chân nguyên của y. Cảnh giới tu vi của y, vốn đã đạt đến đỉnh cao của Luyện Khí cảnh, giờ đây đã có dấu hiệu của sự đột phá.
Viên đá không chỉ là manh mối, mà còn là một nguồn sức mạnh. Lăng Trần cảm thấy cơ thể mình đang dần biến đổi, trở nên mạnh mẽ hơn, linh hoạt hơn. Y biết, Dãy Núi Hoang Cổ này không chỉ có một nơi như thế này. Có lẽ, còn vô số mảnh ghép khác đang chờ y khám phá. Hành trình của y, giờ đây, không còn chỉ là tìm kiếm sức mạnh để bảo vệ bản thân, mà đã trở thành một sứ mệnh vĩ đại hơn, một sứ mệnh định hình lại vận mệnh của cả vũ trụ.
Lăng Trần ngẩng đầu nhìn lên vòm hang động tối tăm, ánh mắt lóe lên sự quyết tâm. Y sẽ không lùi bước. Chân tướng của Thiên Đạo và Luân Hồi, y nhất định phải làm rõ. Y phải tìm kiếm những mảnh ghép còn lại, hàn gắn lại quá khứ, và kiến tạo một tương lai mới. Con đường phía trước còn dài, nhưng Lăng Trần đã sẵn sàng. Viên đá trong tay y, cùng với luồng sáng trong ngực, là lời thề, là ngọn đuốc dẫn đường cho y trên con đường Luân Hồi Vĩnh Hằng.