Thiên Đạo Luân Hồi
Chương 115
Chương 115: Đế Hoàng Chi Chiến
Ánh sáng từ Hạt Mầm Thiên Đạo trong tay Lăng Trần không còn là một đốm sáng lấp lánh đơn thuần. Nó đã hóa thành một ngọn lửa vĩnh hằng, bùng cháy trong hư không, rọi sáng con đường mà hắn sẽ bước đi. Con đường đó không phải là một lối mòn hay một đại lộ đã định sẵn, mà là một lối đi do chính hắn khai mở, một ý chí bất diệt được khắc sâu vào dòng chảy của vũ trụ.
Hắn đã nhớ lại. Tất cả các kiếp, tất cả thân phận, tất cả những mảnh vỡ của một Thiên Đạo nguyên thủy đã bị phân tách đều hội tụ về một điểm duy nhất – chính là hắn, Lăng Trần. Hắn không còn là thiếu niên phế vật ở phàm tục, không còn là tu sĩ non trẻ ở tiểu thế giới, cũng không còn là Tiên Tôn mới thăng cấp ở Tiên Vực. Hắn là một Luân Hồi Chi Chủ, một tồn tại mà sự thức tỉnh của hắn đủ sức làm chấn động toàn bộ Tiên Vực, thậm chí là các giới vực cổ xưa hơn.
Dưới chân Lăng Trần là Vô Tận Tiên Hà, những dòng sông tiên khí cuộn chảy như mạch máu của Tiên Vực. Nhưng giờ đây, những dòng chảy ấy dường như đang run rẩy, cảm nhận được một sự thay đổi vĩ đại sắp sửa diễn ra. Mỗi bước chân của hắn, không gian đều tự động mở ra một con đường, không cần hắn phải thi triển bất kỳ thần thông nào. Đó là sự cộng hưởng của Thiên Đạo nguyên thủy đã thức tỉnh trong huyết mạch hắn, tự động điều chỉnh vạn vật để phục vụ ý chí của chủ nhân chân chính.
“Kẻ đã can thiệp vào Thiên Đạo, đã giam cầm Luân Hồi… Thời khắc chấm dứt đã đến.” Giọng nói của Lăng Trần không lớn, nhưng vang vọng khắp càn khôn, xuyên qua mọi rào cản không gian, truyền đến tai của mọi Tiên Đế, Thần Chủ đang ngự trị trong Tiên Vực. Đó là một lời tuyên chiến, một lời khẳng định quyền uy, một lời kêu gọi sự thật.
Trong khoảnh khắc, toàn bộ Tiên Vực lâm vào hỗn loạn. Các Tiên Đế đang bế quan đột phá, các Thần Chủ đang thao túng vạn vật, các thế lực cổ xưa đang ẩn mình trong bóng tối – tất cả đều mở mắt. Một luồng uy áp vô hình, hùng vĩ đến mức khiến linh hồn Tiên Đế cũng phải run rẩy, đang quét qua khắp mọi ngóc ngách.
“Là ai? Ai dám tuyên bố như vậy?” Một Tiên Đế trẻ tuổi, vừa mới đột phá vạn năm, gầm lên thị uy. Hắn là Bá Thiên Tiên Đế, thống trị một vùng Tiên Vực rộng lớn, tự nhận mình là vô địch dưới Thiên Đạo hiện tại. Hắn phóng xuất Tiên lực, hóa thành một đạo cầu vồng vạn trượng, muốn tìm kiếm nguồn gốc của giọng nói kia.
Nhưng Bá Thiên Tiên Đế còn chưa kịp hành động, đã cảm thấy một lực lượng vô hình bao trùm lấy mình. Thân thể hắn cứng đờ, Tiên lực trong cơ thể như bị đóng băng. Hắn nhìn thấy một bóng người đang đứng giữa hư không, cách xa vạn dặm, nhưng lại gần đến mức như đang đứng ngay trước mặt hắn. Người đó chính là Lăng Trần.
“Ngươi… ngươi là ai?” Bá Thiên Tiên Đế kinh hoàng thốt lên, trong lòng dâng lên nỗi sợ hãi tột độ. Hắn đã từng gặp qua vài vị Tiên Đế Cổ Lão, uy áp của họ cũng không thể sánh bằng một phần vạn của người này.
Lăng Trần không đáp. Hắn chỉ nhẹ nhàng vươn tay. Ánh sáng từ Hạt Mầm Thiên Đạo trên tay hắn bùng lên, không phải là một đòn tấn công, mà là một sự “thanh tẩy”. Bá Thiên Tiên Đế cảm thấy một thứ gì đó trong linh hồn hắn đang bị bóc tách, thứ mà hắn luôn cho là sức mạnh, là chân lý. Đó là dấu ấn của “Thiên Đạo” méo mó, thứ đã nuôi dưỡng hắn, nhưng cũng trói buộc hắn.
“Không! Cái gì đây? Sức mạnh của ta! Thiên Đạo của ta!” Bá Thiên Tiên Đế gào thét thảm thiết. Hắn không bị thương tổn về thể xác, nhưng linh hồn hắn như đang bị lột bỏ từng lớp vỏ bọc giả dối. Hắn chợt nhận ra, sức mạnh mà hắn tự hào bấy lâu, Tiên Đế chi vị mà hắn tranh giành, tất cả đều là một sự ban tặng có điều kiện, một cái lồng vàng được ngụy trang bằng danh vọng và quyền lực.
Hắn sụp đổ, không phải vì Lăng Trần đã giết hắn, mà vì Lăng Trần đã lột trần sự thật về con đường tu luyện của hắn. Hắn giờ đây chỉ còn là một phàm nhân, một sinh linh yếu ớt giữa Tiên Vực rộng lớn, đôi mắt trống rỗng nhìn vào hư không.
Sự kiện này diễn ra quá nhanh, nhưng lại được vô số cường giả Tiên Vực chứng kiến. Nỗi sợ hãi lan truyền nhanh hơn cả tốc độ ánh sáng. Bá Thiên Tiên Đế, một trong những Tiên Đế mạnh nhất đương thời, đã bị phế bỏ chỉ bằng một cái vẫy tay, không một chút sát khí, không một chút tàn bạo, chỉ là một sự “định nghĩa” lại.
“Kẻ đã can thiệp vào Luân Hồi, đã bóp méo Thiên Đạo. Các ngươi, những kẻ đã lợi dụng trật tự giả tạo này để ngự trị, hãy ra mặt đi.” Lăng Trần lại cất tiếng, lần này, giọng nói của hắn mang theo một ý chí không thể lay chuyển, một sự phán quyết của một đấng tối cao.
Từ sâu thẳm Tiên Vực, những luồng khí tức cổ xưa nhất bắt đầu trỗi dậy. Đó là những Tiên Đế Cổ Lão, những Thần Chủ đã tồn tại từ vô số kỷ nguyên, những kẻ đã chứng kiến sự hình thành và biến đổi của Tiên Vực này. Họ không thể không ra mặt, vì sự tồn tại của Lăng Trần đã đe dọa đến cốt lõi quyền lực của họ.
Từng đạo hào quang rực rỡ xé toạc không gian, từ những Tiên Cung ẩn mình trên Cửu Thiên, từ những Cổ Giới trôi nổi trong hư vô, từ những cấm địa sâu thẳm nhất. Mười vị Tiên Đế, ba vị Thần Chủ, cùng vô số Tiên Tôn, Tiên Vương hội tụ, tạo thành một đội hình hùng mạnh, trấn áp cả Tiên Vực.
Người đứng đầu là một lão giả râu tóc bạc phơ, thân thể khô gầy nhưng đôi mắt lại sáng rực như hai vì sao cổ xưa. Hắn là Hư Vô Tiên Đế, một trong ba Thần Chủ đã ngự trị Tiên Vực này từ thuở khai thiên lập địa. Bên cạnh hắn là Ma Ảnh Thần Chủ, một tồn tại được bao phủ bởi khí tức hắc ám, và Thái Cổ Tiên Đế, một cự nhân với thân hình cao ngất, mỗi cử động đều mang theo sức mạnh hủy diệt.
“Ngươi là ai? Dám mạo phạm Thiên Đạo, phế bỏ Tiên Đế, muốn lật đổ trật tự của Tiên Vực này sao?” Hư Vô Tiên Đế cất giọng, âm thanh trầm đục như sấm sét, mang theo uy áp của hàng triệu năm tu luyện.
Lăng Trần nhìn thẳng vào họ, không chút sợ hãi. “Ta là Lăng Trần. Ta là Luân Hồi Chi Chủ. Trật tự của các ngươi là một sự giả dối, một cái lồng giam hãm chân lý. Thiên Đạo mà các ngươi tôn thờ đã bị biến chất, bị giam cầm. Ta đến để giải phóng nó, để phục hồi Luân Hồi chân chính.”
Ma Ảnh Thần Chủ cười khẩy, giọng nói khàn đặc như tiếng đá mài. “Luân Hồi Chi Chủ? Nực cười! Luân Hồi đã là một khái niệm cũ rích, một cái vòng tuần hoàn vô nghĩa. Chúng ta đã vượt lên trên nó, đã tạo ra một trật tự mới, một Thiên Đạo mới, nơi chỉ có kẻ mạnh mới được tồn tại, và kẻ yếu mãi mãi chìm trong luân hồi vô tận. Ngươi, một kẻ vừa mới thức tỉnh, dám nói muốn thay đổi tất cả?”
“Thiên Đạo mà các ngươi tạo ra là một Thiên Đạo bất toàn, một Thiên Đạo chỉ phục vụ cho dục vọng của các ngươi!” Lăng Trần đáp lại, ánh sáng từ Hạt Mầm Thiên Đạo trong tay hắn càng lúc càng rực rỡ, như một ngọn đuốc soi sáng chân lý. “Luân Hồi không phải là sự giam cầm, mà là sự tái sinh, là cơ hội cho vạn vật. Các ngươi đã bóp méo nó, đã lợi dụng nó để củng cố quyền lực.”
“Đủ rồi!” Thái Cổ Tiên Đế gầm lên, không gian xung quanh hắn vặn vẹo. “Không cần biết ngươi là ai, có thân phận gì. Kẻ nào dám chống lại Thiên Đạo, kẻ đó sẽ bị hủy diệt!”
Hắn tung ra một quyền. Quyền phong xé nát hư không, hóa thành một luồng năng lượng khổng lồ, mang theo sức mạnh của một kỷ nguyên cổ xưa, trực tiếp lao về phía Lăng Trần. Đây là một đòn tấn công hủy diệt, đủ sức san bằng cả một Tiên Vực nhỏ.
Lăng Trần vẫn đứng im, không hề né tránh. Hạt Mầm Thiên Đạo trong tay hắn khẽ rung động. Một luồng ánh sáng dịu nhẹ bùng lên từ cơ thể hắn, không phải là một đòn tấn công đối chọi, mà là một sự “phản chiếu”. Quyền phong của Thái Cổ Tiên Đế, mang theo tất cả uy lực hủy diệt, va chạm vào ánh sáng của Lăng Trần, nhưng không hề gây ra một tiếng nổ lớn. Thay vào đó, nó tan biến vào hư vô như băng tuyết gặp lửa, không để lại một dấu vết nào.
Các Tiên Đế, Thần Chủ khác đồng loạt biến sắc. Đây không phải là sức mạnh đối kháng, mà là sự chênh lệch về bản chất. Sức mạnh của Thái Cổ Tiên Đế, dù hùng mạnh đến đâu, vẫn nằm trong khuôn khổ của Thiên Đạo bị bóp méo. Còn Lăng Trần, hắn đã vượt lên trên, đã đứng ngoài những giới hạn đó.
“Các ngươi tự cho mình là Thiên Đạo Chi Chủ. Nhưng các ngươi chỉ là những kẻ lợi dụng tàn dư của một Thiên Đạo đã bị tổn thương.” Lăng Trần nói, giọng nói đầy uy nghiêm. “Giờ đây, ta sẽ cho các ngươi thấy, Thiên Đạo chân chính là gì.”
Hắn không tấn công, mà chỉ giơ tay lên. Từ Hạt Mầm Thiên Đạo, vô số luồng sáng nhỏ li ti bay ra, chúng không mang theo sát khí, mà mang theo một cảm giác thanh tịnh, nguyên thủy. Những luồng sáng này lướt qua các Tiên Đế, Thần Chủ. Những kẻ yếu hơn thì thân thể run rẩy, cảm thấy linh hồn mình đang bị phơi bày ra ánh sáng. Những kẻ mạnh hơn như Hư Vô Tiên Đế, Ma Ảnh Thần Chủ, Thái Cổ Tiên Đế thì cảm thấy một áp lực cực lớn, như thể toàn bộ vũ trụ đang đè nặng lên họ.
Họ bắt đầu nhận ra, thứ mà Lăng Trần đang thi triển, không phải là thần thông, mà là một loại quy tắc, một loại thẩm thấu, một sự tái định nghĩa về sự tồn tại của họ. Hắn không muốn giết họ ngay lập tức, mà muốn cho họ thấy sự thật, muốn phá vỡ niềm tin sai lầm của họ.
“Ngươi muốn gì?” Ma Ảnh Thần Chủ gầm gừ, khí tức hắc ám bùng nổ, cố gắng chống lại sự xâm nhập của ánh sáng.
“Ta muốn các ngươi buông bỏ sự khống chế. Buông bỏ Thiên Đạo giả dối mà các ngươi đã tạo ra. Hoặc, ta sẽ phá hủy tất cả, và kiến tạo lại từ đầu.” Lăng Trần tuyên bố, ánh mắt hắn như chứa đựng cả luân hồi vạn kiếp, nhìn thấu mọi ngóc ngách của vũ trụ.
Hư Vô Tiên Đế thở dài. “Không thể nào. Trật tự này đã tồn tại quá lâu. Nó đã ăn sâu vào mọi thứ. Ngươi không thể thay đổi được.”
“Ta có thể.” Lăng Trần khẳng định. “Vì ta chính là khởi nguồn của tất cả, và cũng là kẻ sẽ kết thúc tất cả.”
Cuộc đối đầu không còn là một trận chiến sức mạnh đơn thuần. Nó đã trở thành một cuộc chiến của ý chí, của niềm tin, và của chân lý. Lăng Trần, với Hạt Mầm Thiên Đạo trong tay, đã sẵn sàng để đối mặt với những kẻ bảo vệ trật tự giả tạo này, mở ra cánh cửa dẫn đến cuộc chiến cuối cùng, trận chiến định đoạt vận mệnh của tất cả các vũ trụ, tất cả các thời không.
Hắn đã sẵn sàng để trùng chỉnh Thiên Đạo.