Thiên Đạo Luân Hồi
Chương 111
Chương 111: Khúc Ca Định Mệnh
Dòng sáng chói lòa từ quả cầu cổ xưa nuốt chửng Lăng Trần, không gian xung quanh vặn vẹo như một tấm lụa bị xé toạc. Bên trong vầng sáng ấy, thời gian dường như ngừng đọng, nhưng đối với Lăng Trần, nó lại trôi đi nhanh hơn vạn kỷ. Vô số hình ảnh, âm thanh, cảm xúc từ vô vàn kiếp sống không còn là những mảnh ghép rời rạc mà ào ạt đổ vào tâm trí hắn như một đại dương mênh mông vỡ bờ. Hắn không chỉ nhìn thấy, mà còn trải nghiệm, cảm nhận, sống lại từng khoảnh khắc.
Hắn thấy mình là một Tiên Tôn đứng trên đỉnh vũ trụ, chỉ một cái phất tay có thể định đoạt số phận hàng tỷ sinh linh. Hắn là một vị Thần Chủ uy nghiêm, kiến tạo tinh hà, gieo mầm sự sống. Hắn là một phàm nhân nhỏ bé, sống qua trăm năm bể dâu, chứng kiến hưng thịnh rồi suy tàn. Hắn là một ác quỷ khát máu, một vị Phật từ bi, một đạo sĩ ẩn dật, một kiếm khách ngang tàng. Mỗi kiếp sống, mỗi thân phận, mỗi cảm xúc đều khắc sâu vào linh hồn hắn, không phải là gánh nặng, mà là một phần của chính hắn.
Rồi, giữa dòng chảy hỗn loạn ấy, một bức tranh vĩ đại dần hiện rõ. Hắn thấy vũ trụ sơ khai, khi Thiên Đạo còn thuần khiết, Luân Hồi vận hành tự nhiên, công bằng. Mỗi sinh linh, mỗi linh hồn đều là một hạt bụi trong dòng chảy vĩnh hằng, được tái sinh và tiến hóa không ngừng. Hắn, Lăng Trần, không phải là một Tiên Tôn hay Thần Chủ đơn thuần. Hắn là một phần của bản nguyên Luân Hồi, là ý chí sơ khai của sự tuần hoàn vĩnh cửu, là “Luân Hồi Chi Tử” được Thiên Đạo nguyên thủy thai nghén.
Nhưng rồi, một biến cố kinh thiên động địa đã xảy ra. Một “Thái Cổ Chi Biến” mà ngay cả những vị thần mạnh nhất cũng không thể chống lại. Hắn thấy một thực thể khổng lồ, vô hình, vô tướng, nhưng lại mang theo một ý chí tà ác đến cực điểm, nó tự xưng là “Hư Vô Chi Chủ”. Thực thể đó đã lợi dụng một khe hở trong Thiên Đạo sơ khai, một sự mất cân bằng vi tế, để xâm nhập và dần dần thao túng. Hư Vô Chi Chủ không muốn tiêu diệt Thiên Đạo, mà muốn biến Thiên Đạo thành công cụ của nó, biến Luân Hồi thành một nhà tù vĩnh cửu, thu hoạch sức mạnh từ vô số kiếp sống để củng cố bản thân.
Trong trận chiến cuối cùng, Thiên Đạo nguyên thủy đã bị tổn thương nghiêm trọng, phân liệt thành vô số mảnh nhỏ, ẩn mình vào vạn vật. Bản thân hắn, Luân Hồi Chi Tử, cũng bị Hư Vô Chi Chủ đánh tan, linh hồn tan vỡ thành hàng tỷ mảnh, luân hồi vô số kiếp, mang theo sứ mệnh thức tỉnh và tái hợp. Quả cầu cổ xưa mà hắn vừa chạm vào chính là một trong những mảnh vỡ cốt lõi của Thiên Đạo nguyên thủy, chứa đựng toàn bộ ký ức và một phần sức mạnh của hắn.
Giờ đây, tất cả đã sáng tỏ. Những giấc mơ kỳ lạ, những ký ức chắp vá, những dị tượng khi sinh, vật phẩm cổ xưa trong linh hồn, tất cả đều là dấu hiệu, là mảnh ghép dẫn lối hắn trở về. Hắn không còn là Lăng Trần của phàm tục, cũng không phải Lăng Trần của Tiên Vực. Hắn là tổng hòa của vạn kiếp, là hiện thân của Luân Hồi Bổn Nguyên. Hắn là kẻ gánh vác vận mệnh, là người duy nhất có thể đối đầu với Hư Vô Chi Chủ và tái tạo Thiên Đạo.
Khi những dòng ký ức cuối cùng hòa quyện, một luồng sức mạnh tối thượng từ sâu thẳm linh hồn hắn bùng nổ. Ánh sáng từ quả cầu cổ xưa không còn chiếu vào hắn nữa, mà đã hòa tan hoàn toàn vào cơ thể hắn. Từng tế bào, từng mạch máu, từng sợi linh hồn của Lăng Trần đều được tẩy rửa, được nâng cấp lên một tầng thứ hoàn toàn mới. Khí tức của hắn không còn là Tiên Đế, mà là một tồn tại vượt lên trên mọi khái niệm về Tiên, Thần. Hắn là Luân Hồi. Hắn là Thiên Đạo.
Lăng Trần mở mắt. Đồng tử hắn không còn là màu đen thâm thúy, mà là một vòng xoáy tinh vân, nơi vô số vì sao lấp lánh và các dòng chảy Luân Hồi cuộn trào. Hắn nhìn không gian xung quanh, không còn thấy những quy tắc, mà là những sợi tơ vô hình của vận mệnh, của nhân quả, của sinh tử. Hắn thấy rõ ràng sự mục nát của Thiên Đạo hiện tại trong Tiên Vực, những vết rạn nứt mà Hư Vô Chi Chủ đã tạo ra, những xiềng xích vô hình đang trói buộc Luân Hồi. Những Tiên Đế hùng mạnh, những tông môn bá chủ, tất cả đều chỉ là những con rối trong vở kịch lớn mà Hư Vô Chi Chủ đang đạo diễn.
Một nụ cười khẽ xuất hiện trên môi Lăng Trần, nụ cười vừa có sự thấu hiểu sâu sắc, vừa có sự lạnh lẽo của kẻ đã nhìn thấu vạn vật. Hắn đứng dậy, cơ thể không hề phát ra một chút linh lực nào, nhưng sự hiện diện của hắn lại khiến cả không gian rung chuyển. Tiên Vực, Thần Giới, các tiểu thế giới, thậm chí cả Hư Vô Chi Địa, tất cả dường như đều cảm nhận được sự thức tỉnh của một tồn tại chí cao.
Những người đang theo dõi Lăng Trần từ xa, những Tiên Đế âm thầm quan sát, đều đột nhiên cảm thấy một cơn ớn lạnh chạy dọc sống lưng. Một cảm giác sợ hãi không tên, một áp lực vô hình đè nặng lên đạo tâm của họ. Họ không thể lý giải được cảm giác này, nhưng nó như một lời cảnh báo, một điềm báo về sự thay đổi long trời lở đất sắp xảy ra.
Lăng Trần vươn tay, không gian trước mặt hắn vặn vẹo. Một dòng sông thời gian nhỏ bé hiện ra, chảy ngược về quá khứ xa xôi. Hắn thấy hình ảnh của Vô Cực Tiên Đế, của Hạo Thiên Thần Quân, những kẻ đã từng đối đầu với hắn, hoặc những người đã từng là bạn bè, đồng minh của hắn trong kiếp trước. Hắn thấy rõ sự lựa chọn của họ, sự thao túng mà họ phải chịu đựng. Sự tức giận dâng lên, nhưng nhanh chóng bị thay thế bằng sự bình tĩnh của một tồn tại đã siêu việt. Hắn không còn là kẻ thù của riêng ai, mà là kẻ đối đầu với một trật tự đã bị bóp méo.
“Hư Vô Chi Chủ…” Lăng Trần khẽ thì thầm, giọng nói mang theo sự cộng hưởng của vạn vật, như tiếng thì thầm của gió, tiếng gầm của sấm sét, và tiếng chảy của thời gian. “Ngươi đã biến Luân Hồi thành xiềng xích, biến Thiên Đạo thành công cụ. Nhưng giờ đây, ta đã trở về. Vòng tuần hoàn vĩnh hằng sẽ được tái lập.”
Hắn biết, con đường phía trước sẽ vô cùng gian nan. Hư Vô Chi Chủ đã thao túng vũ trụ qua hàng tỷ năm, sức mạnh của nó gần như vô hạn. Để đối đầu với nó, hắn không chỉ cần phục hồi toàn bộ sức mạnh của Luân Hồi Bổn Nguyên, mà còn phải tìm ra những mảnh vỡ còn sót lại của Thiên Đạo nguyên thủy, liên kết chúng lại để tạo nên một Thiên Đạo mới, hoàn chỉnh hơn, thuần khiết hơn.
Mục tiêu tiếp theo của hắn đã rõ ràng. Tiên Vực chỉ là một bước đệm. Các mảnh vỡ của Thiên Đạo nguyên thủy và những bí mật về Hư Vô Chi Chủ chắc chắn nằm ở những nơi xa xôi hơn, cổ xưa hơn, có thể là những Cổ Giới bị lãng quên, hoặc chính Hư Vô Chi Địa, nơi khởi nguồn của kẻ địch.
Lăng Trần nhìn về phía xa, xuyên qua vô số tầng không gian, ánh mắt hắn như xuyên thủng cả thời gian và vũ trụ, nhìn thẳng vào hư vô sâu thẳm. Hắn biết, bản thân mình giờ đây chính là một khúc ca định mệnh. Khúc ca Luân Hồi tại Tiên Vực đã kết thúc những nốt nhạc dạo đầu. Giờ là lúc bản hùng ca chính thức cất lên, vang vọng khắp các Cổ Giới, Hư Vô Chi Địa, để đánh thức những gì đã ngủ quên và định hình lại vận mệnh của toàn bộ vũ trụ.
Một bước chân của hắn, cả không gian dường như co rút lại, rồi giãn nở. Hắn không còn ở vị trí ban đầu nữa. Hắn đã biến mất, không để lại bất kỳ dấu vết nào, chỉ có một luồng khí tức vĩ đại còn đọng lại, khiến các Tiên Đế từ xa cũng phải run rẩy, kinh hãi.
Cuộc hành trình thực sự, vén màn chân tướng, tìm về cội nguồn, giờ mới chính thức bắt đầu.