Thiên Đạo Luân Hồi
Chương 110
Ngọn tháp cổ kính không hề âm u như vẻ ngoài của nó. Vừa bước qua ngưỡng cửa, Lăng Trần đã cảm nhận được một luồng khí tức thanh tịnh, cổ xưa bao trùm. Không gian bên trong rộng lớn đến bất ngờ, dường như ẩn chứa một tiểu thế giới riêng. Ánh sáng dịu nhẹ lan tỏa từ những viên ngọc phát sáng khảm trên tường, chiếu rọi lên vô số kệ sách cao vút, chứa đầy những điển tịch đã ố vàng theo thời gian. Các bức tượng thần thú lạ mắt, những bản đồ tinh hệ phức tạp, và cả những phù văn cổ xưa khắc trên đá đều khiến Lăng Trần cảm thấy như đang lạc vào một bảo tàng của thời gian, nơi quá khứ và hiện tại giao thoa.
Mộ Thiên Cơ không đi quá nhanh. Mỗi bước chân của ông đều trầm ổn, tựa như đang dẫm lên dòng chảy của vạn cổ. Lăng Trần theo sau, ánh mắt không ngừng quét qua những vật phẩm kỳ lạ. Hắn cảm nhận được một sự quen thuộc mơ hồ, một cảm giác như đã từng nhìn thấy những thứ này, hoặc những thứ tương tự, ở một nơi nào đó rất xa xăm trong ký ức. Cảm giác đó càng lúc càng rõ rệt, khiến đầu óc hắn như muốn nứt ra.
Cuối cùng, Mộ Thiên Cơ dừng lại ở trung tâm ngọn tháp, nơi có một đài đá cổ thụ. Trên đài đá, một quả cầu pha lê khổng lồ lơ lửng, bên trong lấp lánh vô số vì sao, tựa như thu nhỏ cả một vũ trụ. Mộ Thiên Cơ đưa tay khẽ vuốt lên bề mặt quả cầu, ánh mắt xa xăm. “Đây là Tháp Luân Hồi, cũng là nơi ta đã canh giữ hàng triệu năm qua.”
Lăng Trần hít sâu một hơi. “Tháp Luân Hồi? Ngài là ai? Và tại sao ngài lại biết về ta?”
Mộ Thiên Cơ quay lại, gương mặt khắc khổ hiện rõ vẻ mệt mỏi đã tích tụ qua vô vàn năm tháng. “Ta là một người gác cổng, một người chứng kiến, và cũng là một người chờ đợi. Ta chờ đợi ngươi, Lăng Trần. Hay đúng hơn, ta chờ đợi linh hồn ngươi thức tỉnh.”
“Linh hồn ta thức tỉnh?” Lăng Trần cau mày. “Ngài đang nói gì vậy? Ta là Lăng Trần, là đệ tử của Vô Cực Tông, là người đã từ phàm giới bước lên Tiên giới này.”
Mộ Thiên Cơ lắc đầu nhẹ. “Đó chỉ là một trong vô vàn vỏ bọc mà ngươi đã khoác lên qua từng kiếp luân hồi. Ngươi là Lăng Trần của kiếp này, đúng vậy. Nhưng ngươi cũng từng là Vô Thượng Tiên Tôn, là Thái Cổ Thần Chủ, là Vĩnh Hằng Chi Chủ… và cả một phần của Thiên Đạo nguyên thủy.”
Lời nói của Mộ Thiên Cơ như sấm sét giáng xuống tâm trí Lăng Trần. Toàn bộ cơ thể hắn run rẩy. Những mảnh ký ức chắp vá, những giấc mơ kỳ lạ, những cảm giác quen thuộc đến khó tả… tất cả bỗng chốc được kết nối một cách mơ hồ. Hắn có cảm giác như một bức màn dày đặc đang dần được vén lên, để lộ ra một chân tướng kinh hoàng. “Ngài… ngài nói ta là một phần của Thiên Đạo?”
“Không phải là một phần của Thiên Đạo hiện tại,” Mộ Thiên Cơ nhấn mạnh, “mà là Thiên Đạo nguyên thủy. Thiên Đạo trước khi nó bị tổn thương, trước khi nó bị biến chất. Ngươi là một trong những ‘Ý Chí Luân Hồi’ được sinh ra từ chính cốt lõi của Thiên Đạo, có nhiệm vụ duy trì sự cân bằng của vạn giới, của sinh tử luân hồi.”
“Bị tổn thương? Biến chất?” Lăng Trần cảm thấy đầu óc mình quay cuồng. “Có chuyện gì đã xảy ra?”
Mộ Thiên Cơ thở dài, ánh mắt tràn đầy bi thương. “Đó là một câu chuyện dài, một bi kịch đã xảy ra ở Thái Cổ Vĩnh Hằng. Vào thời kỳ hồng hoang khai thiên lập địa, Thiên Đạo nguyên thủy vận hành một cách hoàn mỹ, duy trì sự cân bằng của vạn vật. Luân Hồi là một dòng chảy tự nhiên, công bằng, mang lại cơ hội cho mọi sinh linh. Nhưng rồi, dục vọng đã trỗi dậy. Một số tồn tại siêu việt, được gọi là ‘Thiên Đạo Giả’ – những kẻ muốn tự mình trở thành Thiên Đạo, muốn kiểm soát toàn bộ Luân Hồi – đã phát động một cuộc chiến tranh kinh thiên động địa.”
“Cuộc chiến đó đã phá hủy sự hài hòa của Thiên Đạo. Nó bị phân liệt, bị tổn thương nghiêm trọng. Một phần lớn năng lượng của Thiên Đạo bị phong ấn, một phần khác bị biến chất, trở thành ‘Thiên Đạo Ám Ảnh’ mà ngươi có thể cảm nhận được ở Tiên giới hiện tại. Còn Luân Hồi, dòng chảy thiêng liêng đó, cũng bị bóp méo, bị giam cầm. Nó không còn là một vòng tuần hoàn công bằng nữa, mà là một công cụ để những kẻ thắng cuộc kiểm soát, lợi dụng sinh linh vạn giới.”
Mộ Thiên Cơ chỉ vào quả cầu pha lê. “Ngươi, cùng với một vài ‘Ý Chí Luân Hồi’ khác, đã tự nguyện phân tán linh hồn mình, mang theo những mảnh ghép của Thiên Đạo nguyên thủy, tiến vào vòng luân hồi không ngừng nghỉ, chờ đợi thời cơ để thức tỉnh và sửa chữa mọi lỗi lầm. Ngươi là người mạnh nhất, là ‘Hạch Tâm Luân Hồi Chi Ý’, nhưng cũng là người bị phong ấn sâu nhất.”
Lăng Trần lùi lại một bước, cảm thấy choáng váng. Hắn không thể tin vào những gì mình đang nghe. Toàn bộ thế giới quan của hắn, toàn bộ cuộc đời hắn, bỗng chốc trở thành một phần của một âm mưu vĩ đại, một bi kịch cổ xưa. “Những kẻ thắng cuộc đó là ai? Chúng đang ở đâu?”
“Chúng chính là những vị Tiên Đế, Thần Chủ mà ngươi thấy đang ngự trị Tiên giới hiện tại. Không phải tất cả, nhưng phần lớn. Chúng lợi dụng Thiên Đạo Ám Ảnh để duy trì quyền lực, để bóc lột linh khí và sinh mệnh của các tiểu thế giới. Chúng sợ hãi sự thức tỉnh của ngươi, sợ hãi Thiên Đạo nguyên thủy được phục hồi, bởi vì khi đó, quyền lực của chúng sẽ sụp đổ.” Mộ Thiên Cơ nói, giọng điệu đầy căm phẫn.
“Vậy nên, ta phải làm gì?” Lăng Trần siết chặt nắm đấm, trong lòng dâng trào một cảm giác phẫn nộ cùng cực. Hắn nhớ lại những bất công ở phàm giới, những cuộc chiến tàn khốc ở hạ giới, và cả sự mục nát ẩn dưới vẻ ngoài hào nhoáng của Tiên giới. Tất cả đều là hậu quả của một Thiên Đạo méo mó.
“Ngươi phải tìm lại tất cả những mảnh ghép ký ức và sức mạnh của mình, từ vô số kiếp luân hồi. Ngươi phải thức tỉnh hoàn toàn Hạch Tâm Luân Hồi Chi Ý. Ngươi phải thu thập những mảnh vỡ còn sót lại của Thiên Đạo nguyên thủy, thứ đã bị phân tán khắp các Cổ giới, Hư Vô Chi Địa. Và cuối cùng, ngươi phải đối mặt với kẻ đứng sau tất cả, kẻ đã tạo ra Thiên Đạo Ám Ảnh và giam cầm Luân Hồi.”
“Kẻ đó là ai?” Lăng Trần hỏi, ánh mắt lóe lên sự kiên định.
Mộ Thiên Cơ nhìn sâu vào mắt hắn. “Hắn tự xưng là ‘Chủ Tể Vĩnh Hằng’, một Tiên Đế tối cao đã tồn tại từ Thái Cổ, kẻ đã mượn tay các Thiên Đạo Giả khác để đạt được mục đích của mình. Hắn đã thao túng mọi thứ từ trong bóng tối, biến Luân Hồi thành một công cụ để hắn trường sinh bất tử và kiểm soát tất cả sinh linh. Hắn chính là nguồn gốc của mọi bất công và đau khổ trong Tam Giới.”
“Chủ Tể Vĩnh Hằng…” Lăng Trần lẩm bẩm cái tên đó, cảm thấy một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng. Đó là một cái tên mà hắn chưa từng nghe qua ở Tiên giới, nhưng lại mang một sức nặng đáng sợ.
“Ngươi đã đánh bại Mộ Chí, Tiên Vương của Mộ Chi Tiên Cung. Đó chỉ là một thử thách nhỏ. Mộ Chí là một trong số ít Tiên Vương còn giữ được lương tri, đã bị ta thuyết phục để thử nghiệm sức mạnh của ngươi. Hắn không phải kẻ địch thực sự của ngươi.” Mộ Thiên Cơ giải thích. “Nhưng những Tiên Đế khác, những kẻ đang hưởng lợi từ trật tự giả tạo này, sẽ không dễ dàng buông tha ngươi. Đặc biệt là những Tiên Đế có liên hệ trực tiếp với Chủ Tể Vĩnh Hằng.”
“Vậy ta nên bắt đầu từ đâu?” Lăng Trần hỏi, cảm giác nặng nề trong lòng dần chuyển hóa thành quyết tâm sắt đá. Dù sự thật có kinh hoàng đến đâu, hắn cũng không thể quay đầu. Hắn là một phần của Thiên Đạo nguyên thủy, và trách nhiệm của hắn là phục hồi nó.
“Tháp Luân Hồi này sẽ là nơi khởi đầu của ngươi. Ta sẽ giúp ngươi kích hoạt những ký ức sâu thẳm nhất, giúp ngươi dung hợp sức mạnh từ các kiếp trước. Nhưng đó chỉ là bước đầu. Ngươi cần phải du hành khắp Tiên giới, thậm chí là tiến vào các Cổ giới đã bị lãng quên, để tìm kiếm những mảnh ghép Thiên Đạo nguyên thủy và những ‘Ý Chí Luân Hồi’ khác đã thức tỉnh hoặc cần được đánh thức. Ngươi sẽ không đơn độc.” Mộ Thiên Cơ nói, ánh mắt kiên định. “Ta sẽ đồng hành cùng ngươi, trong khả năng của mình.”
“Cảm ơn ngài, Mộ Thiên Cơ tiền bối.” Lăng Trần cúi đầu. Một người gác cổng đã chờ đợi hàng triệu năm, vì một mục tiêu cao cả như vậy. Hắn biết, mình đã tìm được một minh hữu đáng tin cậy.
Mộ Thiên Cơ gật đầu. “Bây giờ, hãy ngồi xuống. Cuộc hành trình của ngươi mới chỉ thực sự bắt đầu. Hãy để ta giúp ngươi vén bức màn cuối cùng của ký ức, và chuẩn bị cho những thử thách phía trước.”
Ông ta đưa tay ra, đặt lên quả cầu pha lê. Ánh sáng từ quả cầu bỗng chốc bùng lên rực rỡ, chiếu thẳng vào Lăng Trần. Trong chốc lát, vô số hình ảnh, âm thanh, cảm xúc từ vô vàn kiếp sống tràn vào tâm trí Lăng Trần như thác lũ. Hắn thấy mình hóa thân thành những nhân vật khác nhau, trải qua những cuộc đời khác nhau, chứng kiến những sự kiện vĩ đại và bi thảm. Thiên Đạo nguyên thủy, cuộc chiến Thái Cổ, sự sụp đổ của một kỷ nguyên… tất cả dần hiện rõ, không còn mơ hồ nữa.
Lăng Trần nhắm mắt lại, toàn thân chìm đắm trong dòng chảy của ký ức và sức mạnh. Hắn biết, khi hắn mở mắt ra lần nữa, hắn sẽ không còn là Lăng Trần của trước đây nữa. Hắn sẽ là người gánh vác vận mệnh của cả vũ trụ, người sẽ định hình lại Luân Hồi và Thiên Đạo. Khúc ca Luân Hồi tại Tiên Vực, giờ đây, đã vang lên những nốt nhạc đầu tiên của một bản hùng ca định mệnh.