Thiên Đạo Luân Hồi
Chương 108

Cập nhật lúc: 2026-03-17 17:32:12 | Lượt xem: 4

Một khắc tịch mịch bao trùm, nặng nề đến nghẹt thở. Uy áp vô hình từ hư không như một bàn tay khổng lồ, bóp chặt lấy không gian, khiến mọi âm thanh, mọi dòng chảy tiên linh đều ngưng đọng. Nhưng Lăng Trần, đứng giữa tâm bão của uy năng Tiên Đế, vẫn sừng sững, không hề lay chuyển.

Từ sâu thẳm Mộ Chi Tiên Cung, một bóng hình chậm rãi hiện ra. Đó là một nam tử vận trường bào màu mực, tóc đen như thác đổ, khuôn mặt tuấn mỹ đến mức phi thực, nhưng đôi mắt lại ẩn chứa một vực sâu không đáy của năm tháng và sự lạnh lùng. Hắn không có những hào quang chói lọi hay khí tức bá đạo như những Tiên Đế khác Lăng Trần từng gặp; thay vào đó, là một cảm giác tĩnh mịch, gần như hư vô, nhưng lại mang đến sự đè nén kinh hoàng hơn bất kỳ loại sức mạnh nào.

“Ngươi cuối cùng cũng chịu ra mặt rồi sao, Mộ Quang Tiên Đế?” Giọng Lăng Trần vang vọng, không còn sự ngụy trang hay che giấu. Hắn đã đến đây, đã đối diện, và không còn đường lùi.

Mộ Quang Tiên Đế bước ra hoàn toàn, cơ thể hắn như hòa quyện với không gian xung quanh, mỗi bước đi đều như dẫm lên dòng chảy của thời gian. Hắn dừng lại cách Lăng Trần không xa, đôi mắt sâu thẳm như hai hố đen vũ trụ, quan sát Lăng Trần một cách cẩn thận, không một chút biểu cảm.

“Ngươi… quả nhiên không tầm thường.” Mộ Quang Tiên Đế lên tiếng, giọng nói trầm thấp, như tiếng chuông cổ vang vọng từ thái cổ, mang theo một lực lượng trấn áp tâm thần khó tả. “Đã bao nhiêu năm rồi, kể từ khi vị Luân Hồi Giả cuối cùng biến mất, ta tưởng rằng chuỗi luân hồi ấy đã đứt đoạn vĩnh viễn. Không ngờ, nó lại một lần nữa tái sinh.”

Nghe thấy ba chữ “Luân Hồi Giả”, trái tim Lăng Trần đập mạnh. Những mảnh ký ức chắp vá, những giấc mơ mơ hồ về một quá khứ huy hoàng nhưng đầy bi tráng, giờ đây như được thắp sáng một tia lửa nhỏ. Hắn biết, Mộ Quang Tiên Đế đang nói về hắn, về thân phận thực sự mà hắn vẫn đang tìm kiếm.

“Ngươi biết về ta? Về Luân Hồi Giả?” Lăng Trần hỏi, giọng nói mang theo sự cấp bách. Hắn đã đi qua vô số thế giới, trải qua bao nhiêu kiếp nạn, chỉ để tìm kiếm câu trả lời này.

Mộ Quang Tiên Đế khẽ nhếch môi, một nụ cười nhạt nhòa, không rõ ý tứ. “Biết? Ta không chỉ biết, ta còn là một phần của nó. Ngươi nghĩ rằng vòng Luân Hồi vận hành tự nhiên sao? Ngươi nghĩ rằng Thiên Đạo là công bằng và vô tư sao?”

Hắn vung tay áo, một luồng ánh sáng tối tăm lướt qua, không tấn công Lăng Trần, mà chỉ lướt qua không trung, khiến không gian xung quanh trở nên vặn vẹo, méo mó. Lăng Trần cảm nhận được một lực lượng vô hình đang bóp méo cả khái niệm về thời gian và không gian, như thể mọi thứ đều có thể bị bẻ cong theo ý muốn của Mộ Quang Tiên Đế.

“Thiên Đạo mà các ngươi tôn thờ, Luân Hồi mà vạn vật tuân theo, từ lâu đã không còn là bản nguyên của nó,” Mộ Quang Tiên Đế tiếp tục, giọng nói chứa đựng sự châm biếm sâu sắc. “Nó đã bị biến chất, bị giam cầm, bị thao túng. Và ta… chỉ là một trong số những kẻ bảo vệ trật tự giả tạo đó.”

Lăng Trần chấn động. Điều này xác nhận những suy đoán bấy lâu của hắn. Thiên Đạo không hoàn hảo, Luân Hồi có vấn đề. Nhưng kẻ thao túng là ai? Và Mộ Quang Tiên Đế, một Tiên Đế uy chấn Tiên Vực, lại tự nhận mình chỉ là “một kẻ bảo vệ”?

“Kẻ thao túng là ai? Ngươi đang bảo vệ cái gì?” Lăng Trần truy vấn, ánh mắt sắc bén nhìn thẳng vào Mộ Quang. “Nếu ngươi biết chân tướng, tại sao không phá vỡ nó? Tại sao lại cam tâm làm kẻ bảo vệ cho một trật tự giả tạo?”

Mộ Quang Tiên Đế thở dài, một tiếng thở dài mang theo sự mệt mỏi của hàng vạn năm. “Phá vỡ? Ngươi nghĩ mọi thứ đơn giản như vậy sao, Luân Hồi Giả? Ngươi nghĩ rằng với sức mạnh hiện tại của ngươi, hay thậm chí là sức mạnh đỉnh phong của kiếp trước, có thể lay chuyển được nó sao?”

Hắn tiến thêm một bước, uy áp càng thêm nồng đậm. “Trật tự này, dù giả tạo, dù méo mó, nhưng nó lại là nền tảng duy nhất còn sót lại để duy trì sự tồn tại của Tiên Vực, của tam giới. Nếu nó sụp đổ, tất cả sẽ về hư vô. Ngươi có sẵn lòng đánh đổi tất cả sinh linh, tất cả vũ trụ chỉ để tìm kiếm một ‘Thiên Đạo’ nguyên thủy đã không còn tồn tại sao?”

Câu hỏi của Mộ Quang Tiên Đế như một gáo nước lạnh tạt vào Lăng Trần, khiến hắn phải suy nghĩ. Hắn muốn tìm kiếm sự thật, muốn giải phóng Luân Hồi, nhưng không phải bằng cách hủy diệt tất cả. Tuy nhiên, hắn cũng không thể chấp nhận một trật tự được xây dựng trên sự lừa dối và giam cầm.

“Không!” Lăng Trần đáp, giọng nói kiên quyết. “Ta không tin sự thật và sự công bằng lại phải đánh đổi bằng sự hủy diệt. Chắc chắn có một con đường khác. Ngươi đang sợ hãi điều gì, Mộ Quang Tiên Đế? Ngươi đang bảo vệ ai, hay cái gì?”

Mộ Quang Tiên Đế im lặng một lúc, ánh mắt chợt lóe lên một tia sáng kỳ dị, như thể hắn đang nhìn thấu qua Lăng Trần, xuyên qua thời gian và không gian, để thấy được một điều gì đó xa xăm hơn.

“Ngươi là Luân Hồi Giả cuối cùng, và cũng là hy vọng duy nhất,” hắn nói, giọng điệu trở nên phức tạp, vừa có sự cảnh báo, vừa có sự tiếc nuối. “Nhưng con đường của ngươi sẽ khó khăn hơn bất kỳ kiếp nào trước đây. Ngươi sẽ phải đối mặt với những thứ mà ngay cả ta cũng không dám đối mặt.”

Hắn đột nhiên nâng tay phải lên, một luồng sáng ngũ sắc bùng lên từ lòng bàn tay. Không phải ánh sáng hủy diệt, mà là một loại lực lượng tụ tập từ vô số sinh mệnh, vô số thời không, mang theo khí tức của sự tuần hoàn, của sự sống và cái chết.

“Đây là ‘Luân Hồi Ấn’,” Mộ Quang Tiên Đế nói, ánh mắt khóa chặt Lăng Trần. “Nó là vật phẩm cổ xưa nhất mà Mộ Chi Tiên Cung ta đã gìn giữ qua hàng triệu năm. Nó chứa đựng một phần nhỏ của ‘Luân Hồi Nguyên Thủy’ và là chìa khóa để tiến vào ‘Cấm Kỵ Luân Hồi Giới’.”

Lăng Trần nhìn chằm chằm vào Luân Hồi Ấn, cảm thấy một sự cộng hưởng mạnh mẽ từ sâu thẳm linh hồn mình. Đó là một cảm giác quen thuộc đến lạ lùng, như thể hắn đã từng nắm giữ nó, hoặc nó đã từng là một phần của hắn.

“Ngươi muốn gì?” Lăng Trần cảnh giác. Mộ Quang Tiên Đế không tấn công, mà lại đưa ra một vật phẩm quan trọng như vậy. Hắn có ý đồ gì?

“Ta không muốn gì,” Mộ Quang Tiên Đế đáp, giọng nói mang theo sự u buồn. “Ta chỉ là một Tiên Đế bị xiềng xích bởi trách nhiệm, bởi vận mệnh. Ta không thể trực tiếp phá vỡ trật tự này, nhưng ngươi… ngươi là một biến số. Ngươi có hy vọng.”

Hắn đột nhiên nhìn về phía sâu thẳm của Mộ Chi Tiên Cung, ánh mắt trở nên lạnh lẽo hơn. “Tuy nhiên, việc ta trao cho ngươi Luân Hồi Ấn sẽ không dễ dàng. Nó sẽ là một bài kiểm tra, một cuộc đối đầu không chỉ về sức mạnh, mà còn về ý chí và đạo tâm của ngươi.”

Vừa dứt lời, từ bốn phía của đại điện, vô số bóng người hiện ra. Đó là những Tiên Quân, Tiên Vương, thậm chí là vài vị Tiên Đế khác, tất cả đều mặc trang phục của Mộ Chi Tiên Cung, ánh mắt lạnh lùng nhìn về phía Lăng Trần. Khí thế của họ liên kết lại, tạo thành một trường lực khổng lồ, muốn nghiền nát Lăng Trần.

“Ta không thể công khai chống lại trật tự hiện tại,” Mộ Quang Tiên Đế nói, giọng nói vang vọng khắp đại điện. “Nhưng ta có thể tạo ra một ‘tai nạn’. Nếu ngươi có thể vượt qua sự cản trở của Mộ Chi Tiên Cung, nếu ngươi có thể chứng minh rằng ngươi đủ mạnh mẽ, đủ quyết tâm để gánh vác sứ mệnh này, thì Luân Hồi Ấn sẽ thuộc về ngươi. Và khi đó, ngươi sẽ tự mình tìm thấy con đường tiếp theo.”

Ánh mắt của Mộ Quang Tiên Đế trở nên phức tạp. Hắn không nói rõ ràng, nhưng Lăng Trần hiểu. Mộ Quang Tiên Đế đang đặt cược vào hắn, đang tạo ra một cơ hội cho hắn, dù phải đối đầu với toàn bộ Mộ Chi Tiên Cung.

“Đây là thử thách của ngươi, Luân Hồi Giả,” Mộ Quang Tiên Đế nói thêm, sau đó, thân hình hắn mờ dần, như hòa tan vào không khí, chỉ để lại Luân Hồi Ấn lơ lửng giữa không trung, phát ra ánh sáng ngũ sắc mê hoặc.

Lăng Trần ngẩng đầu, nhìn chằm chằm vào vô số cường giả đang bao vây mình. Hắn cảm nhận được sự nguy hiểm tột độ, nhưng trong lòng lại không hề có chút sợ hãi. Trái lại, một ngọn lửa chiến ý bùng lên mạnh mẽ. Hắn đã tìm kiếm manh mối về thân phận và Luân Hồi bấy lâu, giờ đây, chúng đã xuất hiện ngay trước mắt.

“Được!” Lăng Trần gằn giọng, ánh mắt lóe lên sự quyết tâm. “Nếu đây là con đường để ta tìm kiếm chân tướng, thì Mộ Chi Tiên Cung này, ta sẽ đạp bằng!”

Thân thể hắn bùng phát ra ánh sáng rực rỡ, khí tức Luân Hồi cổ xưa bùng nổ, đối kháng với uy áp của Mộ Chi Tiên Cung. Cuộc chiến tại Tiên Vực, để giành lấy chìa khóa của Luân Hồi, đã chính thức bắt đầu.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8