Thiên Đạo Luân Hồi
Chương 107
CHƯƠNG 107: THIÊN ĐẠO TRÙNG TRÙNG
Dưới ánh sáng lung linh của Tiên Vực, nơi những đám mây ngũ sắc lững lờ trôi và linh khí đặc quánh như sương, Lăng Trần sải bước trên không trung. Mỗi bước chân của hắn đều như đo đạc được vô vàn khoảng cách, xuyên qua hàng ngàn dặm tinh không chỉ trong chớp mắt. Tiên Vực rộng lớn hơn bất kỳ thế giới nào hắn từng đặt chân tới, với những dãy núi hùng vĩ vươn thẳng tới tận tầng mây, những biển hồ linh khí trong vắt phản chiếu vạn vật, và những thành trì cổ kính được xây dựng từ ngàn vạn năm trước, tỏa ra khí tức tang thương nhưng không kém phần uy nghiêm.
Hắn không vội vàng, nhưng cũng không chần chừ. Mộ Chi Tiên Cung, nơi hắn cảm nhận được luồng khí tức cổ xưa nhất, và cũng là nơi có thể ẩn chứa những bí mật đầu tiên về sự biến chất của Thiên Đạo, đang đợi hắn. Trên đường đi, Lăng Trần không ngừng hấp thu linh khí Tiên Vực, củng cố cảnh giới bản thân. Hắn đã đột phá Tiên Quân, nhưng ở Tiên Vực này, Tiên Quân chỉ là cấp bậc khởi đầu. Phía trên còn có Tiên Vương, Tiên Tôn, và đỉnh cao là Tiên Đế, những tồn tại có thể dễ dàng hủy diệt một tinh hệ chỉ bằng một ý niệm.
Trong khi đó, tin tức về việc bốn vị Tiên Quân của Phù Vân Các – những người được phái đi để “tiếp đón” Lăng Trần – đã biến mất không dấu vết, nhanh chóng lan truyền khắp Tiên Vực như một cơn bão. Điều đáng sợ không phải là cái chết, mà là sự biến mất hoàn toàn, không một tia hơi thở, không một mảnh linh hồn. Phù Vân Các đã ra sức điều tra, nhưng tất cả đều vô vọng. Áp lực vô hình đè nặng lên các tông môn và thế lực lớn, khiến họ phải đặt câu hỏi: Kẻ nào có thể làm được điều này? Liệu có phải là một Tiên Đế ẩn mình, hay một tồn tại cổ xưa nào đó vừa thức tỉnh?
Những lời đồn đại bắt đầu xuất hiện. Một số nói rằng đó là do “Ám Chi Thiên Đạo” đang trỗi dậy. Một số khác lại thì thầm về một “Luân Hồi Giả” đã trở về, mang theo khí tức của Luân Hồi nguyên thủy. Dù là lời đồn nào, tất cả đều chỉ vào một sự thật đáng sợ: trật tự của Tiên Vực đang bị lung lay, và một thế lực mới, không thể đoán định, đã xuất hiện.
Lăng Trần phớt lờ những lời đồn đại. Hắn tiến sâu vào Tiên Vực, càng đi, hắn càng cảm nhận rõ ràng hơn sự méo mó của Thiên Đạo nơi đây. Linh khí Tiên Vực tuy dồi dào, nhưng lại ẩn chứa một sự hỗn tạp tinh vi, như thể có một bức màn vô hình đang bóp méo dòng chảy tự nhiên của vạn vật. Hắn cũng nhận ra, những ký ức mơ hồ trong đầu hắn đang dần trở nên rõ ràng hơn, như những mảnh ghép của một bức tranh khổng lồ. Hắn nhớ lại những chiến trường bạt ngàn, những ngôi sao vỡ nát, và một giọng nói quen thuộc đã từng thì thầm bên tai hắn, nhưng rồi lại biến mất trong hư vô.
Vài ngày sau, một tòa cung điện khổng lồ, sừng sững giữa biển mây, hiện ra trước mắt Lăng Trần. Đó là Mộ Chi Tiên Cung, một trong Tam Đại Tiên Cung của Tiên Vực, được cho là nơi cất giữ vô số bí pháp cổ xưa và là nơi cư ngụ của Mộ Quang Tiên Đế, một trong những Tiên Đế có tuổi đời lâu nhất Tiên Vực. Cung điện được bao bọc bởi vô số trận pháp phòng ngự, mỗi trận pháp đều tỏa ra uy năng đủ để nghiền nát một vị Tiên Vương. Hàng vạn Tiên Binh, Tiên Tướng mặc giáp vàng, cầm kích bạc, tuần tra không ngừng nghỉ, tạo thành một hàng rào phòng thủ vững chắc.
Lăng Trần đứng cách đó hàng vạn dặm, không che giấu khí tức của mình. Hắn không muốn đột nhập, hắn muốn đối mặt. Khí tức của hắn, vừa quen thuộc lại vừa xa lạ với Tiên Vực, lập tức gây chú ý. Ngay lập tức, hàng ngàn Tiên Binh, Tiên Tướng đã tập trung lại, giương cao vũ khí, chỉ thẳng vào hắn. Ba vị Tiên Quân từ Mộ Chi Tiên Cung bay ra, ánh mắt sắc bén như chim ưng.
“Kẻ nào dám cả gan xông vào Mộ Chi Tiên Cung? Không biết sống chết!” Một Tiên Quân râu dài, khuôn mặt nghiêm nghị, quát lớn. Hắn là Tĩnh Hải Tiên Quân, nổi tiếng với sự trung thành và sức mạnh đáng gờm.
Lăng Trần bình thản nhìn họ, không chút sợ hãi. “Ta đến đây để tìm kiếm sự thật. Mộ Chi Tiên Cung này, dường như cất giấu không ít bí mật về Luân Hồi và Thiên Đạo.”
Lời nói của Lăng Trần khiến ba vị Tiên Quân biến sắc. “Luân Hồi? Thiên Đạo? Ngươi đang nói vớ vẩn gì vậy? Mau cút đi, nếu không, đừng trách Mộ Chi Tiên Cung không khách khí!” Tĩnh Hải Tiên Quân gằn giọng, trong mắt hiện lên sự cảnh giác sâu sắc. Cái tên “Luân Hồi Giả” và việc bốn Tiên Quân biến mất vẫn còn ám ảnh tâm trí họ.
Lăng Trần lắc đầu. “Ta không có ý gây sự, nhưng nếu các ngươi muốn ngăn cản, ta cũng không ngại.” Hắn giơ tay, một luồng khí tức cổ xưa, hỗn độn nhưng lại đầy sức sống, tỏa ra từ lòng bàn tay hắn. Đó là khí tức của Luân Hồi nguyên thủy, một thứ mà Tiên Vực hiện tại đã gần như lãng quên.
Cảm nhận được luồng khí tức này, ba vị Tiên Quân lập tức lùi lại vài bước, sắc mặt trắng bệch. Họ không sợ cái chết, nhưng thứ khí tức kia lại khiến linh hồn họ run rẩy, như thể bản năng nguyên thủy đang cảnh báo về một thứ vượt quá giới hạn hiểu biết của họ. Đặc biệt là Tĩnh Hải Tiên Quân, hắn đã từng nghe Mộ Quang Tiên Đế nhắc đến một vài mảnh ghép về “Luân Hồi Thần Chủ” hay “Thiên Đạo Chi Linh” trong những cuộc nói chuyện bí mật, những cái tên mà ngay cả Tiên Đế cũng phải kiêng kỵ.
“Ngươi… ngươi rốt cuộc là ai?” Một Tiên Quân khác, tên là Phi Vũ Tiên Quân, lắp bắp hỏi. Hắn cảm thấy một áp lực khổng lồ, như thể người trước mặt không phải là một Tiên Quân, mà là cả một vũ trụ thu nhỏ.
“Ta là Lăng Trần. Và ta là kẻ sẽ sửa chữa Thiên Đạo, giải phóng Luân Hồi.” Lăng Trần tuyên bố, giọng nói vang vọng khắp không gian, xuyên qua các tầng mây và vang vọng đến tận cùng Tiên Vực. Mỗi chữ của hắn đều chứa đựng một ý chí kiên định, không thể lay chuyển.
“Sửa chữa Thiên Đạo? Giải phóng Luân Hồi?” Tĩnh Hải Tiên Quân cười lạnh. “Ngươi đúng là cuồng vọng đến cực điểm! Thiên Đạo là gì, Luân Hồi là gì, sao một kẻ như ngươi có thể hiểu được? Ngươi không biết, trật tự hiện tại là do các vị Tiên Đế chúng ta cùng nhau duy trì sao?”
Lăng Trần nhíu mày. “Trật tự do các ngươi duy trì? Hay là một sự giam cầm được che đậy khéo léo?” Hắn nhìn thẳng vào mắt Tĩnh Hải Tiên Quân, “Các ngươi có biết, sự thật về Thiên Đạo đã bị bóp méo. Luân Hồi đã bị can thiệp, biến thành một vòng lặp không hoàn chỉnh, giam cầm vô số sinh linh trong vận mệnh định sẵn. Vô số kiếp người, vô số sinh linh chết đi, linh hồn không thể siêu thoát đúng nghĩa, mà chỉ là những mảnh ghép bị tái sử dụng, bị thao túng bởi một ý chí nào đó.”
Những lời này như một tiếng sét đánh ngang tai ba vị Tiên Quân. Họ lớn lên trong Tiên Vực, hiểu biết về Luân Hồi và Thiên Đạo chỉ giới hạn trong những gì tông môn và Tiên Đế truyền dạy. Đối với họ, đó là quy luật tự nhiên, không thể nghi ngờ. Nhưng lời của Lăng Trần lại mang một sức nặng kỳ lạ, như chạm vào một điều cấm kỵ, một sự thật bị chôn vùi.
“Ngươi nói bậy!” Tĩnh Hải Tiên Quân hét lên, cố gắng xua tan sự hoảng loạn trong lòng. “Thiên Đạo chí công, Luân Hồi chí thiện! Ngươi đang bôi nhọ các vị Tiên Đế, bôi nhọ cả Tiên Vực!” Hắn triệu hồi Tiên Kiếm của mình, kiếm khí bùng nổ, hóa thành hàng vạn tia sáng chói mắt, lao thẳng về phía Lăng Trần.
Hai Tiên Quân còn lại cũng đồng loạt ra tay, không dám khinh suất. Họ biết rằng Lăng Trần không phải là một kẻ đơn giản. Hàng loạt pháp bảo, thần thông được thi triển, tạo thành một màn công kích hủy diệt, đủ để san bằng một ngọn núi Tiên. Tuy nhiên, họ vẫn chưa nhận ra Lăng Trần chính là người đã khiến bốn Tiên Quân Phù Vân Các biến mất, nếu không, họ đã không dám liều lĩnh như vậy.
Lăng Trần chỉ đứng yên, không né tránh. Khi những đòn công kích hủy diệt kia sắp chạm vào người hắn, một vòng xoáy hư ảo màu xám tro đột nhiên hiện ra xung quanh hắn. Vòng xoáy này không mang theo bất kỳ lực lượng hủy diệt nào, nhưng lại có một sức hút kỳ lạ, nuốt chửng tất cả kiếm khí và thần thông của ba vị Tiên Quân vào bên trong. Chúng biến mất không còn dấu vết, như thể chưa từng tồn tại.
Ba vị Tiên Quân trợn mắt há mồm. Đây là thứ sức mạnh gì? Một vòng xoáy có thể nuốt chửng mọi thứ? Họ chưa từng thấy loại thần thông nào đáng sợ như vậy.
“Đây là sức mạnh của Luân Hồi. Nó có thể dung nạp vạn vật, cũng có thể khiến vạn vật trở về hư vô.” Lăng Trần khẽ nói, giọng điệu bình thản, nhưng lại mang theo một sự uy hiếp vô hình. “Các ngươi không tin, vậy hãy tự mình trải nghiệm.”
Nói đoạn, Lăng Trần đưa tay về phía ba vị Tiên Quân. Vòng xoáy màu xám tro bỗng nhiên mở rộng, hóa thành ba cái lốc xoáy nhỏ hơn, lao thẳng về phía họ với tốc độ kinh hồn. Ba vị Tiên Quân hoảng hốt muốn né tránh, nhưng họ phát hiện, không gian xung quanh đã bị khóa chặt bởi một lực lượng vô hình. Thân thể họ không thể di chuyển, linh hồn họ bị giằng xé bởi một lực hút không thể cưỡng lại.
“Không! Đây là… Luân Hồi Chi Lực!” Tĩnh Hải Tiên Quân gào lên kinh hãi, cuối cùng cũng nhận ra bản chất của sức mạnh này. Hắn nhớ lại những lời cảnh báo của Tiên Đế, về một tồn tại có thể đẩy người khác vào vòng Luân Hồi nguyên thủy, khiến họ sống lại vô số kiếp, trải nghiệm tất cả đau khổ và hạnh phúc, để rồi thức tỉnh bản chất thật của mình.
Nhưng đã quá muộn. Ba vị Tiên Quân bị ba vòng xoáy nuốt chửng, thân thể và linh hồn tan biến vào hư vô, không để lại một dấu vết nào. Lăng Trần vẫn đứng đó, bình thản như một vị thần. Hắn không giết họ, mà đã ban cho họ một cơ hội khác, một cơ hội để nhìn thấy sự thật về Luân Hồi, để tự mình phán xét Thiên Đạo.
Vụ việc này xảy ra ngay trước cửa Mộ Chi Tiên Cung, dưới sự chứng kiến của hàng ngàn Tiên Binh, Tiên Tướng. Cả Tiên Cung chấn động. Tiếng chuông cảnh báo vang lên inh ỏi, vang vọng khắp các tầng trời. Mộ Quang Tiên Đế, vị Tiên Đế cổ xưa nhất Mộ Chi Tiên Cung, cuối cùng cũng không thể ngồi yên. Một luồng uy áp kinh thiên động địa, mang theo khí tức của thời gian và không gian, đột nhiên bùng nổ từ sâu bên trong Tiên Cung, bao trùm toàn bộ khu vực.
“Kẻ nào dám gây rối trước Mộ Chi Tiên Cung của ta?” Một giọng nói trầm thấp, cổ lão, nhưng lại mang theo một uy năng không thể kháng cự, vang vọng. Luồng uy áp đó không nhằm mục đích hủy diệt, mà là để thăm dò, để trấn áp. Lăng Trần cảm thấy như có hàng vạn ngọn núi đè nặng lên mình, nhưng hắn vẫn đứng thẳng, ánh mắt kiên định.
“Ngươi cuối cùng cũng chịu ra mặt rồi sao, Mộ Quang Tiên Đế?” Lăng Trần nói, không chút sợ hãi. Hắn biết, đối thủ thực sự của hắn đã xuất hiện. Cuộc đối đầu này sẽ không chỉ là tranh giành sức mạnh, mà còn là cuộc chiến của những ý niệm, của những sự thật bị chôn vùi. Mộ Chi Tiên Cung, và có lẽ cả Mộ Quang Tiên Đế, nắm giữ chìa khóa cho những bí ẩn về Thiên Đạo đã bị biến chất, và Luân Hồi bị giam cầm.
Ánh mắt Lăng Trần sắc bén như dao. Hắn đã sẵn sàng cho cuộc chiến này, cuộc chiến để vén màn chân tướng, để tái tạo lại trật tự của vũ trụ. Khúc ca Luân Hồi tại Tiên Vực, giờ đây, đang bước vào chương gay cấn nhất.