Thiên Đạo Luân Hồi
Chương 106

Cập nhật lúc: 2026-03-17 17:30:56 | Lượt xem: 4

Chương 106: Khúc Ca Tiên Vực

Luồng khí tức hùng vĩ bùng nổ từ sâu thẳm linh hồn Lăng Trần không chỉ quét sạch bụi trần, mà còn khuấy động cả dòng chảy hư vô xung quanh. Đó không phải là một loại sức mạnh bạo liệt hay phá hủy, mà là một sự thức tỉnh uyên nguyên, một luồng sinh mệnh và tri thức cổ xưa đến từ tận cùng của thời gian. Cơ thể hắn, vốn đã đạt đến cảnh giới Đại La Kim Tiên đỉnh phong, giờ đây như được tẩm bổ bằng suối nguồn bất tận của Luân Hồi, từng tế bào, từng sợi gân cốt đều vang lên khúc ca cộng hưởng với Thiên Đạo nguyên thủy.

Ánh mắt Lăng Trần sắc bén như dao, nhưng lại mang theo sự thâm sâu của ngàn vạn kiếp. Hắn nhìn chằm chằm vào hai khối cầu đen đang run rẩy. Giờ đây, hắn đã hiểu. Chúng không phải là những thực thể chết, mà là những mảnh vỡ của linh hồn, bị xiềng xích bởi một quy luật méo mó của Luân Hồi, mất đi bản chất vốn có, chỉ còn lại sự đau khổ và khao khát giải thoát. Một trong số đó, hắn cảm nhận được một luồng khí tức quen thuộc đến nhói lòng – đó là của Băng Ngưng, nhưng đã bị bóp méo đến mức gần như không thể nhận ra.

Phiến đá cổ xưa trước mặt hắn, với dòng chữ khắc sâu, giờ đây không còn là những ký tự chết chóc. Trong mắt Lăng Trần, chúng hóa thành những dòng chảy của chân lý, những mảnh ghép của một bức tranh vĩ đại về sự hình thành và biến chất của Thiên Đạo. Hắn đưa tay chạm nhẹ vào mặt đá, vô số thông tin như thác lũ đổ vào thức hải. Đó là những lời tiên tri cổ xưa, những lời cảnh báo về một “Ám Chi Thiên Đạo” đã âm thầm thao túng vòng Luân Hồi, biến nó thành công cụ để giam cầm những linh hồn mạnh mẽ, rút cạn năng lượng của chúng để nuôi dưỡng một thực thể bí ẩn nào đó. Dòng chữ cuối cùng chói lòa: “Muốn giải cứu Luân Hồi, phải tìm về ‘Thái Sơ Chi Mộ’, nơi cất giấu mảnh vỡ ‘Thiên Đạo Nguyên Điển’ và là khởi điểm của mọi biến cố.”

Thái Sơ Chi Mộ! Một cái tên xa lạ nhưng lại mang theo cảm giác quen thuộc đến rợn người, như thể hắn đã từng nghe thấy nó trong một giấc mộng xa xăm nào đó. Lăng Trần thu hồi tay, ánh mắt quét qua hai khối cầu đen. Hắn không thể giải thoát chúng ngay lập tức, bởi vì chúng đã bị ràng buộc quá sâu bởi Ám Chi Thiên Đạo. Chỉ khi nào hắn tìm được Thái Sơ Chi Mộ, phục hồi Thiên Đạo nguyên thủy, mới có thể hóa giải xiềng xích này.

“Băng Ngưng, nàng hãy chờ ta.” Lăng Trần khẽ nói, lời nói không còn là một lời hứa, mà là một lời thề định mệnh. Hắn hít sâu một hơi, luồng khí tức vừa bùng nổ giờ đây đã hoàn toàn dung nhập vào cơ thể, khiến hắn trở nên bình lặng hơn, nhưng cũng mạnh mẽ và thâm sâu hơn gấp bội. Hắn đã không còn là Tiên Tôn thất bại, hắn đã vượt lên trên định nghĩa của một kiếp sống. Hắn là Lăng Trần, người mang theo trọng trách của vô số kiếp Luân Hồi, người sẽ viết lại chương sử của vũ trụ.

Nơi hắn đang đứng, vốn là một bí cảnh cổ xưa nằm sâu trong một tiểu thế giới tu chân đã bị lãng quên. Giờ đây, sau khi Lăng Trần hoàn tất sự thức tỉnh, bí cảnh này bắt đầu sụp đổ. Các bức tường đá nứt toác, phù văn cổ xưa tan rã, không gian vặn vẹo như muốn xé nát mọi thứ. Lăng Trần không hề hoảng sợ, hắn biết đây là dấu hiệu của sự kết thúc một thời đại, và là khởi đầu cho một hành trình mới.

Hắn vươn tay, nhẹ nhàng ôm lấy hai khối cầu đen, chúng vẫn run rẩy trong lòng bàn tay hắn, nhưng giờ đây có vẻ dịu đi đôi chút, như cảm nhận được hơi ấm của hy vọng. Sau đó, hắn bước một bước dài, thân ảnh hóa thành một vệt sáng chói lòa, xuyên phá không gian đang sụp đổ, trực tiếp tiến vào Tiên Vực.

Tiên Vực! Nơi được mệnh danh là thánh địa của tu hành giả, nơi Tiên Vương, Tiên Đế ngự trị, nơi luật lệ của Thiên Đạo được cho là hoàn chỉnh nhất. Nhưng trong mắt Lăng Trần lúc này, Tiên Vực lại hiện lên một cách méo mó và giả tạo đến kinh người. Khí tức Tiên Linh dồi dào, nhưng lại mang theo một chút nặng nề, một sự gò bó vô hình mà chỉ những người đã từng chạm đến bản nguyên của Thiên Đạo như hắn mới có thể nhận ra. Các Tiên Sơn hùng vĩ, các Tiên Cung tráng lệ, tất cả đều được xây dựng trên một nền móng không hoàn hảo.

Sự xuất hiện của Lăng Trần, dù chỉ là một vệt sáng thoáng qua, nhưng vẫn gây ra chấn động nhẹ trong Tiên Vực. Khí tức của hắn, mang theo dấu ấn của Luân Hồi Giả nguyên thủy, giống như một viên đá ném vào mặt hồ phẳng lặng, tạo nên những gợn sóng vô hình lan tỏa khắp nơi. Ở những Tiên Cung cao nhất, nơi các Tiên Đế ẩn mình tu luyện, một vài ánh mắt cổ xưa đột nhiên mở ra, mang theo sự kinh ngạc và nghi ngờ.

“Khí tức này… không phải của Tiên Vực!”

“Luân Hồi… Khí tức của Luân Hồi Giả nguyên thủy? Làm sao có thể?”

“Hắn… hắn thoát khỏi sự ràng buộc của Thiên Đạo hiện tại! Điều này sẽ phá vỡ cục diện đã an bài!”

Những lời thì thầm vang vọng trong hư không, nhưng Lăng Trần không hề hay biết. Hắn đã hạ xuống một khu vực hẻo lánh của Tiên Vực, nơi Tiên khí không quá nồng đậm, và cũng không có sự hiện diện của các thế lực lớn. Hắn cần một nơi để ẩn mình, tìm hiểu rõ hơn về cục diện Tiên Vực hiện tại, và quan trọng hơn, tìm kiếm manh mối về Thái Sơ Chi Mộ.

Ngay khi hắn vừa đặt chân xuống một ngọn Tiên Sơn cằn cỗi, một luồng ý niệm mạnh mẽ đã quét qua. Lăng Trần không né tránh, hắn biết đây là sự thăm dò từ những kẻ thống trị Tiên Vực. Hắn chỉ khẽ nhíu mày, khí tức Luân Hồi Giả trong cơ thể khẽ vận chuyển, tạo ra một bức tường vô hình, chặn đứng luồng ý niệm kia. Ngay lập tức, luồng ý niệm kia như gặp phải bức tường sắt, lập tức rút lui, mang theo sự kinh ngạc tột độ.

“Hừ, phản ứng cũng thật nhanh.” Lăng Trần lẩm bẩm. Hắn biết, sự xuất hiện của hắn chắc chắn đã gây chú ý. Nhưng hắn không sợ hãi. Trái lại, hắn cần điều đó. Bởi vì chỉ khi tạo ra đủ sóng gió, hắn mới có thể tìm thấy những mảnh ghép còn thiếu, và đối đầu trực diện với Ám Chi Thiên Đạo.

Hắn bắt đầu hành trình của mình trong Tiên Vực, không vội vã, nhưng cũng không ngừng nghỉ. Hắn thu thập thông tin, quan sát cách các Tiên Môn vận hành, lắng nghe những lời đồn đại về các Tiên Đế, về những bí mật cổ xưa bị chôn vùi. Hắn nhận ra rằng, Tiên Vực không phải là một khối thống nhất. Nó bị chia cắt bởi vô số thế lực, các Tiên Đế tranh giành tài nguyên, địa bàn, và cả quyền lực diễn giải Thiên Đạo.

Có những Tiên Đế tin tưởng vào trật tự hiện tại, cho rằng đó là Thiên Đạo chân chính. Nhưng cũng có những Tiên Đế già nua, hoặc những tồn tại cổ xưa hơn, dường như cảm nhận được sự bất ổn, sự méo mó trong vòng Luân Hồi. Họ âm thầm tìm kiếm chân tướng, nhưng lại bị các thế lực khác chèn ép, hoặc bị Ám Chi Thiên Đạo lợi dụng, biến thành những con cờ trong ván cờ vĩ đại.

Trong hành trình của mình, Lăng Trần cũng gặp gỡ một vài nhân vật thú vị. Có một Lão Tiên Quân lang thang, tu vi không quá cao nhưng lại có kiến thức uyên bác về lịch sử Tiên Vực và những truyền thuyết đã bị lãng quên. Lão Tiên Quân này đã từng nhắc đến một “Mộ Chi Tiên Cung”, một nơi được cho là cất giấu bí mật của một kỷ nguyên đã sụp đổ, và là nơi khởi nguồn của những biến cố đã thay đổi vĩnh viễn vận mệnh Tiên Vực.

“Mộ Chi Tiên Cung… liệu có liên quan đến Thái Sơ Chi Mộ?” Lăng Trần thầm nghĩ. Hắn cảm thấy một luồng điện xẹt qua, một tia hy vọng lóe lên trong lòng. Có lẽ đây chính là manh mối đầu tiên để hắn tiến gần hơn đến mục tiêu của mình.

Tuy nhiên, hành trình của hắn không hề yên bình. Khí tức Luân Hồi Giả của hắn, dù đã được che giấu một phần, vẫn vô tình thu hút sự chú ý của một số thế lực. Một lần, khi hắn đang trên đường đến một khu vực được cho là có những dấu tích cổ xưa, hắn bị chặn lại bởi một nhóm Tiên Quân dưới trướng một Tiên Đế hùng mạnh.

“Kẻ nào dám xâm phạm địa giới của Đế Quân ta?” Tiên Quân cầm đầu, một nam tử trung niên với vẻ mặt ngạo mạn, quát lớn. “Ngươi mang theo khí tức lạ lẫm, không thuộc về bất kỳ Tiên Môn nào trong Tiên Vực. Mau khai báo thân phận!”

Lăng Trần đứng yên, ánh mắt bình thản quét qua nhóm Tiên Quân. Hắn cảm nhận được một luồng năng lượng quen thuộc, một dấu ấn nhẹ của Ám Chi Thiên Đạo đang bám víu vào những Tiên Quân này, khiến họ trở thành những con rối vô tri. Cuộc chiến này, có lẽ đã bắt đầu sớm hơn hắn nghĩ.

“Ta là người tìm kiếm chân tướng.” Lăng Trần lạnh nhạt đáp, “Và các ngươi, đang cản đường ta.”

Nam tử Tiên Quân cười khẩy: “Ha! Tìm kiếm chân tướng? Trong Tiên Vực này, Thiên Đạo đã là chân tướng tối cao! Ngươi là ai mà dám nói những lời cuồng vọng như vậy? Xem ra, ta phải thay Đế Quân giáo huấn ngươi một bài học!”

Nói rồi, hắn vung tay, một thanh Tiên kiếm lấp lánh xuất hiện, mang theo uy năng của cảnh giới Tiên Quân, chém thẳng về phía Lăng Trần. Ba Tiên Quân khác cũng đồng loạt ra tay, bốn luồng sức mạnh hội tụ, tạo thành một lưới kiếm giam cầm, không cho Lăng Trần đường thoát.

Ánh mắt Lăng Trần lóe lên một tia sắc lạnh. Hắn đã không còn là Tiên Tôn thất bại, hắn đã là Luân Hồi Giả thức tỉnh. Những con rối này, không đủ tư cách để cản bước hắn.

“Thiên Đạo mà các ngươi tôn thờ, chỉ là một cái bóng méo mó mà thôi.” Lăng Trần khẽ nói, rồi hắn vung tay. Không có Tiên pháp hoa lệ, không có thần thông chấn động. Chỉ là một cái vung tay đơn giản, nhưng lại mang theo sức mạnh của cả Luân Hồi và Thiên Đạo nguyên thủy. Không gian xung quanh hắn đột nhiên trở nên trì trệ, thời gian như ngừng lại. Bốn thanh Tiên kiếm đang lao đến, bỗng nhiên chậm lại, rồi tan biến thành hư vô. Bốn vị Tiên Quân kia, thân thể cũng cứng đờ, không thể nhúc nhích.

Họ kinh hoàng nhận ra, linh hồn của mình đang bị một lực lượng vô hình kéo ra khỏi thể xác, bị cuốn vào một vòng xoáy đen kịt như vực sâu không đáy. Đó là Luân Hồi, nhưng không phải Luân Hồi mà họ biết. Đó là sự trừng phạt của một Thiên Đạo chân chính, dành cho những kẻ đã bị mê hoặc và trở thành công cụ của sự giả dối.

“Ngươi… ngươi rốt cuộc là ai?” Tiên Quân cầm đầu thốt lên một tiếng thét đầy sợ hãi, trước khi linh hồn hắn hoàn toàn bị vòng xoáy Luân Hồi nuốt chửng.

Lăng Trần thu tay, không gian và thời gian trở lại bình thường, như chưa từng có chuyện gì xảy ra. Bốn vị Tiên Quân đã biến mất, không để lại một dấu vết. Hắn không giết chết họ, mà chỉ đưa họ vào vòng Luân Hồi nguyên thủy, để họ tự mình trải nghiệm và thức tỉnh. Đó là sự nhân từ cuối cùng của hắn, và cũng là lời cảnh báo đầu tiên gửi đến Tiên Vực.

“Mộ Chi Tiên Cung… ta đến đây.” Lăng Trần nhìn về phía chân trời xa xăm, nơi một luồng khí tức cổ xưa mơ hồ đang ẩn hiện. Hắn biết, con đường phía trước còn rất dài, và đầy rẫy hiểm nguy. Nhưng tâm hắn kiên định, ánh mắt hắn rực cháy. Hắn là người sẽ vén màn chân tướng, sửa chữa Thiên Đạo, và giải phóng Luân Hồi. Khúc ca Luân Hồi tại Tiên Vực, giờ mới chính thức cất lên.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8