Thiên Đạo Luân Hồi
Chương 105
Chương 105: Hắc Thạch Minh Vận
Lăng Trần tựa như một mũi tên xé gió, thân ảnh mang theo luồng hào quang rực rỡ lao thẳng vào trung tâm trận địa. Ba tên cường giả bị “Luân Hồi Ám Ảnh” thao túng, ánh mắt trống rỗng nhưng lại bộc phát sát cơ lạnh lẽo, cùng lúc vận dụng bí pháp, ba đạo công kích mang theo khí tức u ám, nặng nề như sơn hà nghiêng đổ, áp đảo về phía Lăng Trần.
Hắn không hề né tránh, mà là trực diện nghênh đón. Quyền phong của Lăng Trần mang theo uy lực của Thái Sơ Khí, ẩn chứa linh quang của Vạn Kiếp Luân Hồi, không chỉ là sức mạnh vật lý đơn thuần, mà còn là sự va chạm của ý chí và bản nguyên. Hắn biết, những kẻ này không phải là địch nhân thật sự, mà chỉ là con rối bị điều khiển. Mục tiêu của hắn không phải là hủy diệt thể xác, mà là phá vỡ xiềng xích vô hình đang trói buộc linh hồn bọn họ.
“Cút!”
Một tiếng gầm nhẹ vang vọng, Lăng Trần tung ra một quyền. Quyền này không có chiêu thức hoa mỹ, chỉ có sự tinh túy của sức mạnh và ý chí. Khí kình bùng nổ, tạo thành một cơn lốc xoáy năng lượng khổng lồ, trực tiếp đánh tan hai đạo công kích của đối phương. Tên cầm đầu, một lão giả tóc bạc với đôi mắt đỏ ngầu, vung trường kiếm tạo thành một vòng xoáy hắc ám, cố gắng nuốt chửng quyền phong của Lăng Trần. Thế nhưng, Thái Sơ Khí như thủy triều dâng cao, phá tan mọi thứ, khiến vòng xoáy hắc ám rung chuyển dữ dội.
Khi nắm đấm của Lăng Trần va chạm với trường kiếm, một tiếng “Keng!” chói tai vang lên, khiến không gian xung quanh vặn vẹo. Lão giả bị đẩy lùi hàng chục trượng, thân hình lảo đảo, khóe miệng rỉ máu. Nhưng điều khiến Lăng Trần chú ý không phải là vết thương thể xác, mà là một luồng khí tức âm lãnh, quen thuộc, từ trên người lão giả bốc lên, cố gắng ăn mòn linh hồn hắn.
Đây chính là “Luân Hồi Ám Ảnh”!
Lăng Trần hừ lạnh một tiếng, linh quang trong mắt lóe lên. Hắn đã từng cảm nhận được luồng khí tức này trong những mảnh ký ức chắp vá của mình. Nó không chỉ là một loại năng lượng, mà là một ý chí, một sự méo mó của Thiên Đạo, chuyên biến những ký ức đau khổ, tiếc nuối từ vô số kiếp Luân Hồi thành sợi dây xiềng xích, thao túng sinh linh.
Hắn không lùi bước, mà tiến lên. Quyền thứ hai, mang theo ánh sáng luân hồi nhàn nhạt, đánh thẳng vào ngực lão giả. Lần này, Lăng Trần không dùng sức mạnh hủy diệt, mà là sức mạnh thanh tẩy. Ngay khi quyền phong chạm vào, lão giả run rẩy dữ dội, một tiếng gầm rú đau đớn thoát ra khỏi cổ họng, không còn vẻ vô hồn như trước. Từ trong cơ thể lão, những sợi tơ đen mỏng manh như sương khói bay ra, cố gắng thoát ly.
“Còn muốn chạy?” Lăng Trần ánh mắt lạnh băng. Hắn vươn tay, kết thành một ấn quyết phức tạp. Một luồng lực hút vô hình bùng phát, kéo những sợi tơ đen lại, cô đọng chúng thành một khối cầu nhỏ bằng ngón tay cái, lơ lửng trước mặt hắn.
Ngay lúc khối cầu đen xuất hiện, phiến đá đen trên bệ đá cổ xưa bỗng nhiên chấn động kịch liệt hơn. Những đường vân cổ xưa trên bề mặt nó phát sáng mờ ảo, như thể đang phản ứng với sự hiện diện của “Luân Hồi Ám Ảnh”. Lăng Trần có thể cảm nhận được một sự cộng hưởng kỳ lạ, một cảm giác quen thuộc đến rợn người. Như thể, phiến đá này đã từng chứng kiến, thậm chí là bị ảnh hưởng bởi chính thứ năng lượng u ám này.
Trong khoảnh khắc đó, một mảnh ký ức vụn vỡ chợt lóe lên trong tâm trí Lăng Trần. Một hình ảnh mờ ảo về một Tiên Tôn vĩ đại, với ánh mắt tràn đầy bi thương, đang cố gắng phong ấn một thứ gì đó đen tối, tương tự như khối cầu này, vào một phiến đá khổng lồ. Và rồi, sự phản bội, sự sụp đổ của một kỷ nguyên… Mảnh ký ức quá nhanh, quá mơ hồ, khiến đầu óc hắn đau nhói.
Lão giả, sau khi những sợi tơ đen thoát ly, thân thể mềm nhũn đổ sụp xuống. Đôi mắt đỏ ngầu của ông ta dần trở lại vẻ bình thường, nhưng lại chứa đựng sự hoang mang tột độ, như một người vừa tỉnh dậy từ một cơn ác mộng dài. Ông ta nhìn Lăng Trần, rồi nhìn xung quanh phế tích đổ nát, hoàn toàn không hiểu chuyện gì đang xảy ra.
“Hừ, rốt cuộc cũng thoát khỏi khống chế.” Lăng Trần khẽ lẩm bẩm. Hắn quay sang hai tên cường giả còn lại. Thấy đồng bạn bị đánh bại và thoát ly khỏi sự khống chế, chúng không hề sợ hãi, mà trái lại, sự điên cuồng trong mắt càng tăng lên, tựa như bị kích thích bởi một thứ gì đó vô hình. Chúng lao tới, công kích càng thêm cuồng bạo, không màng sống chết.
Lăng Trần thở dài. Hắn biết, “Luân Hồi Ám Ảnh” không hề đơn giản. Nó có thể cảm nhận được sự suy yếu của mình trong một thể, và sẽ dồn toàn lực vào những thể khác để chống cự. Hắn vận dụng “Thiên Đạo Chưởng”, một chiêu thức ẩn chứa quy tắc của Thiên Đạo nguyên thủy, từng bước hóa giải công kích của đối phương. Mỗi lần hắn ra tay, không chỉ là đánh tan chiêu thức, mà còn là thanh tẩy luồng năng lượng u ám bao phủ kẻ địch.
Trong trận chiến đầy kịch tính này, Lăng Trần dần dần cảm nhận được một sự thật đáng sợ. “Luân Hồi Ám Ảnh” không chỉ là một thế lực, mà có thể là một phần của “Thiên Đạo” đã bị biến chất. Nó không hủy diệt hoàn toàn linh hồn, mà là vặn vẹo, bẻ cong chúng, biến chúng thành những công cụ phục vụ cho một ý chí nào đó. Những kẻ bị thao túng không phải là chết, mà là sống trong một vòng luân hồi của sự khống chế, mãi mãi không thể siêu thoát.
Khi Lăng Trần đánh bại tên cường giả thứ hai, một luồng “Luân Hồi Ám Ảnh” lớn hơn thoát ra, cố gắng dung nhập vào tên cường giả thứ ba đang lao tới. Nhưng Lăng Trần nhanh hơn, hắn vung tay, một luồng ánh sáng thuần khiết bùng nổ, bao phủ lấy luồng ám ảnh kia, không cho nó có cơ hội lẩn trốn. Hắn ép buộc nó phải hiện hình, cô đọng thành một khối cầu đen khác, lớn hơn khối cầu đầu tiên.
Hai khối cầu “Luân Hồi Ám Ảnh” lơ lửng trước mặt Lăng Trần, phát ra những tiếng rít gào vô hình, như những linh hồn bị giam cầm đang cố gắng phản kháng. Phiến đá đen trên bệ đá lúc này đã phát sáng mạnh mẽ, những đường vân cổ xưa trên đó biến hóa, tụ lại thành một phù văn kỳ dị, chiếu rọi lên hai khối cầu đen. Dưới ánh sáng của phù văn, hai khối cầu run rẩy kịch liệt, tựa như đang bị thiêu đốt.
Ngay lúc đó, tên cường giả cuối cùng, một nữ tử trẻ tuổi với dung nhan tuyệt mỹ, bỗng nhiên dừng lại. Đôi mắt nàng không còn đỏ ngầu, mà là một màu xanh lam trong vắt, nhưng lại tràn đầy nước mắt. Nàng nhìn Lăng Trần, rồi nhìn vào hai khối cầu đen, rồi lại nhìn phiến đá cổ xưa. Một cảm giác đau đớn tột cùng hiện rõ trên gương mặt nàng.
“Là… ngươi…” Nàng khẽ thốt lên, giọng nói run rẩy, như đang cố gắng gọi tên một người đã bị lãng quên từ rất lâu. Ánh mắt nàng nhìn Lăng Trần, không còn là sự thù địch, mà là một sự phức tạp khó tả, pha lẫn hoài niệm và bi thương.
Lăng Trần sững sờ. Đây không phải là sự hoang mang của kẻ vừa thoát khỏi khống chế, mà là một sự nhận thức. Nàng ta… biết hắn?
“Ngươi là ai?” Lăng Trần trầm giọng hỏi, trong lòng dâng lên một dự cảm không lành. Nữ tử này, có vẻ như không chỉ bị “Luân Hồi Ám Ảnh” khống chế, mà còn mang theo một mảnh ký ức nào đó liên quan đến hắn.
Nàng ta không trả lời, chỉ chậm rãi đưa tay lên, chỉ vào phiến đá đen. “Nơi này… là nơi chúng ta… định ước… Thiên Đạo…”
Giọng nói của nàng yếu ớt, nhưng mỗi từ ngữ đều như một tiếng sấm sét đánh vào tâm trí Lăng Trần. Định ước Thiên Đạo? Hắn và nàng? Từ kiếp nào? Ký ức về một thân phận Tiên Tôn, Thần Chủ lại càng thêm rõ ràng. Hắn nhớ lại những lời từ La Bàn Cốt Truyện: “Tái ngộ cố nhân (hoặc đối mặt với kẻ thù không đội trời chung)”. Nữ tử này… là cố nhân?
Phiến đá đen lúc này rung chuyển mạnh nhất, phù văn cổ xưa trên đó tách ra, từ từ trồi lên một dòng chữ uốn lượn, không thuộc về bất kỳ ngôn ngữ nào của Tiên Vực, nhưng Lăng Trần lại có thể hiểu được:
“Thiên Đạo sai lệch, Luân Hồi giam cầm. Tình cờ gặp gỡ, vạn kiếp khó phai. Huyết mạch thức tỉnh, chân tướng hiện hình.”
Và dưới dòng chữ đó, là một hình ảnh mờ ảo hiện ra trên phiến đá. Đó là hình ảnh một nam tử và một nữ tử, đứng cạnh nhau dưới một cây cổ thụ vĩ đại, cùng nhau nhìn về phía chân trời, ánh mắt tràn đầy tình cảm và khát vọng. Nam tử kia… chính là Lăng Trần trong kiếp trước! Còn nữ tử… chính là nàng!
Tên của nàng, một cái tên đã bị lãng quên hàng vạn năm, bỗng nhiên vang vọng trong tâm trí Lăng Trần như một tiếng chuông cổ: “Lạc Băng Ngưng!”
Trái tim Lăng Trần như bị bóp nghẹt. Cố nhân tái ngộ, nhưng lại trong hoàn cảnh trớ trêu đến vậy. Nàng bị “Luân Hồi Ám Ảnh” thao túng, bị giam cầm trong ký ức đau khổ, và chính nàng lại là một phần của bí mật về sự biến chất của Thiên Đạo. Khúc ca Luân Hồi tại Tiên Vực, giờ đây không chỉ là bi tráng, mà còn là bản tình ca đầy ai oán và thử thách.
Hắn nhìn Lạc Băng Ngưng, ánh mắt phức tạp. Hắn phải làm gì? Giúp nàng thoát khỏi xiềng xích của “Luân Hồi Ám Ảnh”, hay để nàng tiếp tục sống trong sự mê hoặc đau khổ này? Hắn nắm chặt tay, quyết tâm càng thêm kiên định. Hắn không chỉ phải vén màn chân tướng, mà còn phải cứu rỗi những cố nhân của mình, những người đã bị Thiên Đạo méo mó này làm hại.
“Băng Ngưng, ta sẽ cứu nàng. Và ta sẽ vạch trần tất cả!” Lăng Trần khẽ nói, ánh mắt kiên định hơn bao giờ hết. Hắn nhìn hai khối cầu đen đang run rẩy, rồi nhìn lên dòng chữ trên phiến đá. Cuộc chiến này, không chỉ vì bản thân hắn, mà còn vì vận mệnh của vạn vật, vì sự công bằng của Luân Hồi, và vì những người hắn từng yêu thương.
Một luồng khí tức hùng vĩ từ sâu thẳm linh hồn Lăng Trần bùng nổ, quét sạch mọi bụi trần xung quanh. Hắn không còn là thiếu niên phế vật năm nào, cũng không còn là Tiên Tôn đã thất bại trong kiếp trước. Hắn là Lăng Trần, người sẽ định hình lại vận mệnh, người sẽ viết nên một chương mới cho Thiên Đạo Luân Hồi!