Thiên Đạo Luân Hồi
Chương 103

Cập nhật lúc: 2026-03-17 17:28:38 | Lượt xem: 4

Chương 103: Tiên Vực Sóng Ngầm

Lăng Trần bước ra từ hư không, cảm giác đầu tiên ập đến không phải là sự choáng ngợp trước cảnh tượng kỳ vĩ, mà là một làn sóng linh khí hỗn loạn đến khó tin. Hắn đứng trên một phiến đá lơ lửng giữa biển mây ngũ sắc, dưới chân là vực sâu không đáy, trên đầu là những chùm sáng rực rỡ từ vô số cung điện và tháp cao trôi nổi trong không trung. Tiên Vực, đúng như tên gọi, là một thế giới được dệt nên từ những tia sáng thần diệu và năng lượng nguyên thủy.

Nhưng sự choáng ngợp nhanh chóng nhường chỗ cho một cảm giác bất an sâu sắc. Với linh giác nhạy bén của một Luân Hồi Giả đã trải qua vô số kiếp, Lăng Trần cảm nhận được một sự “sai lệch” trong dòng chảy của Thiên Đạo tại đây. Linh khí Tiên Vực tuy hùng hậu, nhưng lại mang theo một chút tạp chất, một sự gượng ép, như một dòng sông bị bẻ cong khỏi quỹ đạo tự nhiên của nó. Âm thanh của Đạo pháp vang vọng khắp nơi, nhưng lại không đồng điệu, tạo thành một khúc giao hưởng vĩ đại nhưng lạc điệu. Đây không phải là Thiên Đạo nguyên thủy mà hắn từng mơ hồ cảm nhận.

“Thiên Đạo méo mó… Quả nhiên không sai.” Lăng Trần lẩm bẩm, ánh mắt quét qua những tòa Tiên cung lấp lánh như ngọc. Dưới vẻ ngoài tráng lệ, hắn thấy được những vết nứt vô hình, những sợi xích vô ảnh đang trói buộc vận mệnh của vạn vật.

Gương mặt mơ hồ của cố nhân lại thoáng hiện trong tâm trí hắn, cùng với một cảm giác đau nhói như bị xé rách. Nàng ở đâu trong cái Tiên Vực đầy biến động này? Nàng có phải cũng đang gánh chịu sự méo mó của Thiên Đạo? Ngọn lửa khao khát tìm kiếm và khám phá trong lòng Lăng Trần càng bùng cháy dữ dội.

Hắn hạ xuống một hòn đảo nhỏ hơn, được bao phủ bởi rừng cây cổ thụ rậm rạp, nơi linh khí không quá nồng đậm để tránh thu hút sự chú ý. Dù đã đột phá cảnh giới phàm nhân, bước chân vào Tiên Vực, nhưng Lăng Trần biết mình vẫn chỉ là một người mới đến. Sự xuất hiện của một Luân Hồi Giả như hắn chắc chắn sẽ gây chấn động, nhất là khi có những thế lực đang cố gắng thao túng Luân Hồi và che giấu sự thật về Thiên Đạo.

Lăng Trần vận dụng phép thuật ẩn mình, thu liễm toàn bộ khí tức và biến hóa dung mạo thành một Tiên nhân bình thường. Hắn cần thông tin, cần hiểu rõ cục diện của Tiên Vực trước khi hành động. Theo những gì hắn biết từ những mảnh ký ức vụn vặt, Tiên Vực rộng lớn đến vô tận, được chia thành nhiều khu vực dưới sự cai quản của các Tiên Đế khác nhau. Mỗi Tiên Đế đều có lãnh địa riêng, quyền lực tối cao, nhưng giữa họ luôn tồn tại những mâu thuẫn và tranh chấp ngầm.

Hướng về phía xa, Lăng Trần thấy một vầng hào quang rực rỡ, nơi tụ tập nhiều Tiên nhân nhất. Đó chắc hẳn là một Tiên Thành, nơi giao thương và trao đổi thông tin của Tiên giới. Hắn quyết định đến đó.

Sau vài canh giờ phi hành, Lăng Trần đã tới gần một Tiên Thành khổng lồ mang tên “Thanh Vân Tiên Thành”. Bốn bề thành là những Tiên sơn hùng vĩ vươn thẳng lên trời, được bao phủ bởi Tiên khí và cầu vồng. Cửa thành rộng lớn, tấp nập Tiên nhân ra vào, người cưỡi Tiên thú, kẻ ngự Tiên kiếm, đủ loại thần thông pháp bảo lấp lánh. Sự giàu có và phồn thịnh của Tiên Vực được thể hiện rõ nét nơi đây.

Bước vào Thanh Vân Tiên Thành, Lăng Trần cảm thấy một luồng áp lực vô hình từ vô số Tiên nhân mạnh mẽ xung quanh. Tiên Quân, Tiên Vương, thậm chí là khí tức mơ hồ của Tiên Tôn cũng thấp thoáng trong những tòa lầu các nguy nga. Hắn đi dọc theo những con phố rộng lớn lát ngọc, quan sát mọi thứ với sự thận trọng. Các gian hàng bày bán đủ loại Tiên dược, Tiên khí, công pháp tu luyện và các loại linh vật quý hiếm mà phàm giới không thể nào sánh được. Nhưng điều khiến hắn chú ý hơn cả là những lời đồn đại và tin tức mà hắn vô tình nghe được.

“Ngươi nghe gì chưa? Vụ Thiên Kiếp của Tiên Quân Hoa Vô Cực ở Hạo Thiên Tiên Vực lần này thật sự quá khủng khiếp. Cứ như có ý chí nào đó đang muốn ngăn cản ông ấy đột phá vậy.” Một Tiên nhân thì thầm với bạn mình trong một Tiên quán.

“Đúng vậy, ta cũng nghe nói. Gần đây, nhiều Tiên Quân đột phá đều gặp phải Thiên Kiếp khó khăn bất thường. Có người nói, đó là do ‘Luân Hồi Ám Ảnh’ đang hành động, muốn kiểm soát con đường phi thăng của chúng ta.” Tiên nhân kia đáp lời, giọng đầy vẻ sợ hãi.

“Luân Hồi Ám Ảnh?” Lăng Trần thầm nhíu mày. Cái tên này đã xuất hiện. Nó phù hợp với những gì đề cương đã nói: “một ‘Luân Hồi Ám Ảnh’ nào đó thao túng” Tiên Vực. Hắn cần tìm hiểu thêm về tổ chức bí ẩn này.

Lăng Trần tiếp tục đi sâu vào thành phố, tìm kiếm một Tiên Lâu (quán trà/rượu của Tiên giới) để nghỉ chân và thu thập thêm thông tin. Hắn chọn một nơi khá yên tĩnh, gọi một chén Tiên trà và lắng nghe những câu chuyện xung quanh.

Một nhóm Tiên nhân đang bàn tán về một cuộc tranh chấp lãnh địa giữa hai Tiên Đế lớn: Tiên Đế Hạo Thiên và Tiên Đế Cửu U. Cuộc chiến không chỉ đơn thuần là tranh giành tài nguyên, mà còn liên quan đến một “Di Tích Thái Cổ” vừa xuất hiện, được cho là chứa đựng bí mật về “Thiên Đạo Nguyên Thủy”.

“Di Tích Thái Cổ… Thiên Đạo Nguyên Thủy…” Lăng Trần ghi nhớ những từ khóa này. Đây có thể là manh mối quan trọng để tìm hiểu về sự biến đổi của Thiên Đạo và Luân Hồi.

Trong lúc lắng nghe, Lăng Trần đột nhiên cảm nhận được một luồng khí tức quen thuộc, mờ nhạt nhưng khiến trái tim hắn đập mạnh. Đó là khí tức của một loại công pháp cổ xưa, một loại ấn ký đặc biệt mà hắn đã từng tiếp xúc trong những mảnh ký ức rời rạc của mình. Khí tức này không xuất phát từ Tiên nhân nào trong Tiên Lâu, mà từ một vật phẩm đang được bày bán ở một gian hàng đối diện.

Hắn nhìn sang. Đó là một chiếc vòng tay ngọc bích cũ kỹ, không có vẻ gì đặc biệt, nhưng lại tỏa ra một luồng năng lượng rất nhỏ, rất khó nhận thấy, mà chỉ có Lăng Trần mới có thể cảm nhận được. Nó không giống Tiên khí hay Tiên bảo thông thường, mà giống một vật phẩm mang theo dấu ấn của thời gian và một ý chí cổ xưa.

Lăng Trần đứng dậy, bước đến gian hàng. Người chủ là một Tiên nhân gầy gò, đang ngáp ngắn ngáp dài. Hắn hỏi về chiếc vòng tay. Người chủ liếc nhìn hắn, thờ ơ nói:

“À, cái đó à. Một Tiên nhân vô danh nào đó bán lại cho ta, nói là nhặt được từ một khu phế tích ở biên giới Tiên Vực. Chẳng có giá trị gì đặc biệt, chỉ là một món đồ trang sức cũ kỹ, linh khí cũng không còn. Ngươi muốn mua thì cứ trả một viên hạ phẩm Tiên tinh là được.”

Lăng Trần không nói gì thêm, đưa cho Tiên nhân một viên Tiên tinh và cầm lấy chiếc vòng tay. Khi chạm vào nó, một dòng điện lạnh lẽo chạy qua tay hắn, và một hình ảnh chớp nhoáng lướt qua tâm trí: một bàn tay thon dài, trắng nõn, đang nắm chặt chiếc vòng này, cùng với một tiếng thở dài đầy tiếc nuối. Mặc dù hình ảnh vẫn rất mờ ảo, nhưng cảm giác quen thuộc ngày càng trở nên rõ nét. Đây chính là khí tức của cố nhân!

Chiếc vòng tay ngọc bích, tuy đơn sơ, lại trở thành manh mối đầu tiên và rõ ràng nhất của Lăng Trần trong Tiên Vực rộng lớn. Nó không chỉ là một vật phẩm, mà là một sợi dây liên kết với quá khứ, một dấu vết của người mà hắn đang tìm kiếm.

“Phế tích ở biên giới Tiên Vực…” Lăng Trần thì thầm. Vùng đất đó có thể là nơi cố nhân của hắn đã từng xuất hiện, hoặc thậm chí là nơi chôn giấu những bí mật sâu xa hơn về nàng và cả Thiên Đạo Luân Hồi.

Hắn rời khỏi Tiên Thành, tâm trí đã có một mục tiêu rõ ràng. Tiên Vực, nơi tưởng chừng là thiên đường, lại ẩn chứa vô vàn bí mật và cạm bẫy. Những lời đồn về “Luân Hồi Ám Ảnh”, những cuộc chiến tranh giành “Di Tích Thái Cổ”, và sự méo mó của Thiên Đạo đều chỉ ra rằng cuộc hành trình của hắn sẽ không hề dễ dàng. Nhưng với manh mối từ chiếc vòng tay ngọc bích, và khao khát tìm lại cố nhân, Lăng Trần đã sẵn sàng đối mặt với tất cả.

Khúc ca Luân Hồi tại Tiên Vực, giờ đây, đã vang lên những nốt nhạc đầu tiên, bi tráng và đầy thử thách, dẫn lối hắn đến một vùng phế tích cổ xưa, nơi cất giấu những bí mật bị thời gian lãng quên.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8