Thiên Đạo Luân Hồi
Chương 102
CHƯƠNG 102: LỜI TUYÊN CHIẾN VÀ KHỞI ĐẦU TIÊN VỰC
Không gian xung quanh Lăng Trần dường như ngưng đọng sau lời tuyên bố của hắn. Tiên Quân Minh Viễn, vị Tiên Quân với vẻ ngoài uy nghiêm và khí tức lạnh lẽo, nheo mắt. Sự ngạc nhiên ban đầu nhanh chóng biến thành vẻ hoài nghi sâu sắc, xen lẫn một chút khinh thường. Hàng ngàn năm qua, chưa từng có một kẻ phàm nhân nào vừa phi thăng lại dám buông lời ngông cuồng đến vậy ngay tại cửa ngõ Tiên Vực. “Luân Hồi và Thiên Đạo? Ngươi nghĩ mình là ai mà dám lớn tiếng như vậy, kẻ mới chân ướt chân ráo bước vào Tiên giới?”
Minh Viễn nâng tay, một luồng Tiên lực vô hình nhưng nặng nề lập tức bao trùm lấy Lăng Trần, hòng áp chế hắn. Đây là một thử nghiệm, cũng là một lời cảnh cáo. Bất kỳ Tiên nhân mới phi thăng nào cũng sẽ cảm thấy nghẹt thở, thậm chí quỳ rạp xuống dưới áp lực này. Nhưng Lăng Trần vẫn đứng thẳng tắp, thân hình hắn không hề lay động, khí tức quanh người tựa hồ có một bức tường vô hình, vững chắc như thành đồng vách sắt, hóa giải hoàn toàn áp lực của Tiên Quân Minh Viễn.
Ánh mắt Lăng Trần sắc bén như kiếm, nhìn thẳng vào Minh Viễn. “Ta biết rõ hơn bất cứ ai về Luân Hồi. Và ta không đến đây để tranh cãi hay chứng minh bản thân với ngươi, Tiên Quân. Ta đến để tìm lại thứ đã bị đánh cắp, để vén màn sự thật bị che giấu.”
Sự kiên định trong giọng nói của Lăng Trần, cùng với việc hắn dễ dàng chống lại áp chế của mình, khiến Minh Viễn thoáng rùng mình. Vị Tiên Quân này đã từng thấy vô số Tiên nhân mới phi thăng, nhưng chưa từng thấy một ai có khí chất và sự tự tin đến mức này. Ánh mắt của Lăng Trần không phải là sự ngông cuồng của kẻ mới lớn, mà là sự trầm tĩnh, sâu thẳm của một tồn tại đã trải qua vô số kiếp. Một cảm giác bất an thoáng qua trong lòng Minh Viễn.
“Ngông cuồng! Ngươi dám chống đối Tiên Đình ngay tại cửa ngõ? Ta nghi ngờ ngươi là tàn dư của Ma tộc hoặc kẻ loạn Đạo, âm mưu gây rối Tiên Vực!” Minh Viễn không còn giữ vẻ bình tĩnh. Hắn vung tay, một đạo Tiên pháp hình thành, hóa thành một xiềng xích ánh sáng lao thẳng về phía Lăng Trần, hòng trói buộc hắn.
Xiềng xích này được tạo thành từ Tiên lực thuần túy, mang theo sức mạnh phong ấn và trấn áp. Đối với Tiên nhân bình thường, nó là một gông cùm không thể thoát. Nhưng Lăng Trần lại khẽ nhếch mép. Trong vô số kiếp Luân Hồi, hắn đã từng đối mặt với đủ loại xiềng xích, từ xiềng xích vật chất đến xiềng xích của nghiệp lực và vận mệnh. Xiềng xích Tiên lực này, trong mắt hắn, chẳng qua chỉ là một trò trẻ con.
Thay vì né tránh, Lăng Trần giơ tay, một luồng ánh sáng ngũ sắc lập tức bùng lên từ lòng bàn tay hắn. Đó không phải là Tiên lực thông thường, mà là một loại năng lượng cổ xưa, hỗn độn và mạnh mẽ hơn, như thể tập hợp tinh hoa của vạn vật trong vô số vũ trụ. Ánh sáng đó va chạm với xiềng xích của Minh Viễn. Không có tiếng nổ long trời lở đất, không có sự đối kháng dữ dội. Xiềng xích Tiên lực của Minh Viễn, dưới sự chạm vào của ánh sáng ngũ sắc, lập tức tan rã như băng tuyết gặp lửa, hóa thành những đốm sáng li ti rồi biến mất vào hư không.
Minh Viễn há hốc mồm. Đây là lần đầu tiên hắn chứng kiến Tiên pháp của mình bị hóa giải một cách nhẹ nhàng và triệt để đến vậy. Hắn cảm nhận được một luồng khí tức xa lạ, vượt lên trên phạm trù Tiên lực mà hắn từng biết, ẩn chứa sự huyền ảo của quy tắc nguyên thủy. “Ngươi… ngươi là ai? Ngươi không phải Tiên nhân bình thường! Ngươi dùng tà thuật gì?”
Lăng Trần không trả lời. Hắn biết, giải thích lúc này là vô ích. Tiên Vực này đã bị bao phủ bởi quá nhiều lớp màn che đậy, và sự thật về Thiên Đạo và Luân Hồi đã bị bóp méo đến mức nào thì hắn vẫn chưa thể xác định được. Hắn cần thời gian để tìm hiểu, để thích nghi và để tìm ra những manh mối.
Trong khoảnh khắc Minh Viễn còn đang kinh ngạc, Lăng Trần khẽ động. Thân ảnh hắn hóa thành một ảo ảnh mờ ảo, không phải tốc độ đơn thuần, mà như thể hắn đã vượt qua giới hạn của không gian và thời gian ngay trong khoảnh khắc đó. Minh Viễn chỉ kịp cảm thấy một cơn gió nhẹ lướt qua, rồi Lăng Trần đã biến mất khỏi tầm mắt hắn, tan vào hư không mênh mông của Tiên Vực.
“Biến mất rồi sao?” Minh Viễn lẩm bẩm, vẻ mặt đầy khó tin. Hắn phóng Tiên thức ra khắp bốn phía, nhưng không thể tìm thấy bất kỳ dấu vết nào của Lăng Trần. Kẻ đó cứ như thể chưa từng xuất hiện. “Một Luân Hồi Giả sao? Hay một kẻ nghịch thiên? Hắn rốt cuộc là ai?”
Sự kiện tại cửa ngõ Tiên Vực nhanh chóng được truyền đi, gây chấn động không nhỏ trong giới Tiên nhân canh gác. Một kẻ phi thăng không thuộc bất kỳ Tiên tộc hay Tiên môn nào, lại có thể dễ dàng hóa giải Tiên pháp của một Tiên Quân và biến mất không dấu vết. Tin tức này, như một hòn đá ném vào mặt hồ phẳng lặng, bắt đầu tạo nên những gợn sóng đầu tiên trong cục diện vốn đã phức tạp của Tiên Vực.
Trong khi đó, Lăng Trần đã không ngừng di chuyển. Hắn không bay lượn trên không trung như những Tiên nhân khác, mà sử dụng một loại bí pháp cổ xưa, hòa mình vào các tầng không gian thứ nguyên, lướt đi giữa hư vô. Tốc độ của hắn kinh hoàng, vượt xa mọi khái niệm về di chuyển. Với mỗi bước chân, hắn dường như đi qua hàng vạn dặm, xuyên qua những vùng đất rộng lớn của Tiên Vực.
Tiên Vực. Một thế giới rộng lớn đến vô tận, nơi Tiên khí nồng đậm đến mức có thể hóa lỏng thành sông hồ, Tiên sơn hùng vĩ chọc trời, Tiên thú bay lượn giữa mây trời. Nhưng ẩn sâu bên dưới vẻ tráng lệ ấy, Lăng Trần cảm nhận được một sự dị thường. Thiên Đạo ở đây dường như không hoàn chỉnh. Nó vận hành, nhưng không hoàn toàn tự nhiên. Có những lỗ hổng, những vết nứt vô hình mà chỉ những kẻ có liên hệ sâu sắc với Luân Hồi như hắn mới có thể cảm nhận được.
“Thiên Đạo méo mó… Luân Hồi bị giam cầm…” Lăng Trần lẩm cẩm. Những ký ức chắp vá từ kiếp trước bắt đầu dồn dập ùa về, không còn là những mảnh vỡ rời rạc mà dần kết nối thành một bức tranh lớn hơn. Hắn nhớ lại một kiếp sống huy hoàng, nơi hắn từng là một vị Thần Chủ, nắm giữ một phần quyền năng của Luân Hồi. Nhưng rồi, một sự kiện kinh hoàng đã xảy ra, một cuộc chiến tranh giữa các vị thần sáng thế, hay sự trỗi dậy của một thế lực hắc ám nào đó đã khiến Thiên Đạo bị tổn thương nghiêm trọng, và vòng Luân Hồi bị bóp méo, trở thành công cụ cho một số kẻ có dã tâm.
Hắn hạ xuống một khu rừng Tiên cổ thụ, nơi những cây cổ thụ cao vút chạm tới mây trời, rễ cây đâm sâu vào lòng đất, tựa như những mạch ngầm của Tiên Vực. Tiên khí ở đây đặc quánh, tạo thành sương mù màu ngọc bích. Nơi đây vắng vẻ, thích hợp để hắn ẩn mình và quan sát. Hắn cần phải hiểu rõ cục diện Tiên Vực, những thế lực đang tồn tại, và quan trọng nhất, vị trí của những mảnh vỡ Thiên Đạo, hay những dấu vết của Luân Hồi nguyên thủy.
Trong lúc Lăng Trần đang định thần, một luồng khí tức quen thuộc đột ngột lướt qua. Nó yếu ớt, nhưng đủ để khiến trái tim hắn khẽ rung động. Đó là khí tức của… một cố nhân? Hay một kẻ thù? Ký ức về một gương mặt mơ hồ thoáng hiện trong tâm trí hắn, cùng với cảm giác đau đớn và tiếc nuối khó tả. Khí tức đó nhanh chóng biến mất, như một ảo ảnh, nhưng nó đã đủ để thắp lên một ngọn lửa trong lòng Lăng Trần.
Hắn ngẩng đầu nhìn lên bầu trời Tiên Vực, nơi những đám mây ngũ sắc trôi lững lờ. “Cố nhân… Ta sẽ tìm thấy ngươi. Và ta sẽ tìm ra sự thật.”
Tiên Vực, nơi tưởng chừng là thiên đường, lại ẩn chứa vô vàn bí mật và cạm bẫy. Cuộc hành trình của Lăng Trần, một Luân Hồi Giả mang theo gánh nặng của quá khứ và sứ mệnh định hình lại vận mệnh vũ trụ, chỉ vừa mới bắt đầu. Những thế lực Tiên Đế đối địch, những tổ chức cổ xưa thao túng Luân Hồi, và bản chất méo mó của Thiên Đạo đang chờ đợi hắn. Khúc ca Luân Hồi tại Tiên Vực, giờ đây, đã vang lên những nốt nhạc đầu tiên, bi tráng và đầy thử thách.