Thiên Đạo Luân Hồi
Chương 1

Cập nhật lúc: 2026-03-17 16:17:28 | Lượt xem: 7

Tại tận cùng phía đông của Phàm Trần Giới, nơi những dãy núi Thanh Mang sừng sững tựa rồng cuốn, và những dòng sông Lam Giang uốn lượn như dải lụa bạc, có một trấn nhỏ mang tên Lạc Nhật. Cái tên này không phải vì cảnh hoàng hôn nơi đây quá đỗi mỹ lệ, mà bởi người dân tin rằng, mặt trời luôn lặn sớm hơn một khắc ở nơi này, báo hiệu một cuộc sống trầm lặng, ít biến động. Lạc Nhật Trấn nhỏ bé, cổ kính, bị bao bọc bởi rừng già và những con đường mòn hiểm trở, khiến cho việc giao thương với thế giới bên ngoài trở nên khó khăn. Ở đây, cuộc sống của người dân gắn liền với việc săn bắn, hái lượm và những nghề thủ công đơn giản. Truyền thuyết về tu tiên, về những người có thể bay lượn trên trời, dời núi lấp biển, chỉ là những câu chuyện cổ tích được kể vào đêm đông lạnh giá, xa vời đến mức không ai còn tin tưởng.

Trong số hàng ngàn người dân lam lũ của Lạc Nhật Trấn, có một thiếu niên tên là Lăng Trần. Năm nay y mười sáu tuổi, dáng người gầy gò, khuôn mặt thanh tú nhưng thường xuyên lộ vẻ mệt mỏi, ốm yếu. Lăng Trần là một cô nhi, được một lão bà hiền lành nhặt về nuôi dưỡng từ khi còn bé. Lão bà đã qua đời cách đây ba năm, để lại cho Lăng Trần một căn nhà tranh tồi tàn và một cuộc sống tự lập đầy khó khăn. Y không có cha mẹ, không anh em, cũng chẳng có chút tài năng đặc biệt nào. Khác với những thanh niên cùng trang lứa có thể vác củi nặng, săn thú rừng hay rèn sắt, Lăng Trần lại yếu ớt đến mức chỉ đi bộ một quãng đường dài cũng thở dốc.

Cũng chính vì sự yếu ớt này, y thường xuyên bị những đứa trẻ lớn hơn trong trấn trêu chọc, gọi là “phế vật”. Lăng Trần không mấy để tâm đến những lời chê bai đó. Y đã quen với việc sống một mình, quen với sự cô độc. Điều duy nhất khiến y bận lòng là những giấc mơ.

Những giấc mơ của Lăng Trần không phải là những giấc mơ bình thường. Chúng là những chuỗi hình ảnh chắp vá, rời rạc, nhưng lại chân thực đến mức y có thể cảm nhận được từng cơn gió, từng giọt mưa, từng nỗi đau và niềm vui trong đó. Y mơ thấy mình đứng trên đỉnh một ngọn núi cao vút, mây mù bao phủ, nhìn xuống một thế giới rộng lớn, nơi những vì sao lấp lánh như bụi vàng. Y mơ thấy mình cầm một thanh kiếm rực lửa, chiến đấu với những quái vật khổng lồ, hay ngồi tĩnh tọa dưới một cây cổ thụ khổng lồ, cảm nhận linh khí tràn ngập không gian. Có lúc, y lại mơ thấy mình là một đứa trẻ sơ sinh, nằm trong vòng tay của một người phụ nữ tuyệt đẹp, đôi mắt nàng chan chứa tình yêu thương vô hạn. Nhưng rồi tất cả đều tan biến, chỉ còn lại một cảm giác trống rỗng, cô đơn đến tận cùng.

Mỗi khi tỉnh dậy, Lăng Trần đều cảm thấy kiệt sức, như thể y vừa trải qua một kiếp sống khác. Y cố gắng tìm kiếm ý nghĩa của những giấc mơ đó, nhưng không thể. Dần dần, y học cách chôn giấu chúng sâu thẳm trong lòng, coi đó là những ảo ảnh do bệnh tật mà ra.

Hôm nay, trời vừa hửng sáng, Lăng Trần đã phải thức dậy. Kho lúa của y đã cạn, và lão Vương hàng xóm nhờ y đi vào rừng sâu tìm một loại thảo dược quý hiếm để chữa bệnh cho cháu trai ông. Lão Vương là một trong số ít người tử tế với y trong trấn, và Lăng Trần không thể từ chối.

Mang theo một con dao cùn và một cái giỏ mây, Lăng Trần bước vào rừng Thanh Mang. Rừng sâu âm u, cây cối cổ thụ vươn mình che khuất ánh mặt trời, chỉ có những tia nắng yếu ớt len lỏi qua tán lá. Không khí ẩm ướt và nặng nề, cùng với tiếng chim kêu, côn trùng rả rích, tạo nên một cảm giác rờn rợn. Lăng Trần rón rén bước đi, đôi mắt cảnh giác quan sát xung quanh. Y yếu ớt, nhưng y không ngốc. Y biết rừng sâu tiềm ẩn vô số nguy hiểm.

Loại thảo dược lão Vương cần là “Thanh Diệp Thảo”, một loại cây mọc ở những nơi ẩm ướt, sâu trong rừng, gần những vách đá có suối chảy. Lăng Trần đã đi sâu vào rừng hơn bình thường, chân y đã bắt đầu mỏi nhừ, mồ hôi ướt đẫm lưng áo. Y cảm thấy lồng ngực mình như bị bóp nghẹt, mỗi hơi thở đều trở nên nặng nhọc. Căn bệnh tiềm ẩn trong y dường như đang phát tác.

Đột nhiên, một tiếng gầm gừ trầm đục vang lên từ phía trước. Lăng Trần giật mình, vội vàng nấp sau một thân cây cổ thụ. Một con sói xám khổng lồ, đôi mắt đỏ ngầu, đang rình rập một con nai con. Con sói này không phải là loại sói bình thường, nó có kích thước lớn hơn nhiều, lông nó xù xì và có vẻ mạnh mẽ hơn những con sói mà y từng thấy. Lăng Trần nhận ra đây là một “Phong Lang” – một loài dã thú hung dữ hiếm khi xuất hiện gần Lạc Nhật Trấn. Nghe nói chúng có thể nhảy cao, chạy nhanh như gió.

Con Phong Lang vồ lấy con nai, tiếng kêu thảm thiết vang vọng khắp khu rừng. Lăng Trần nín thở, cố gắng không gây ra bất kỳ tiếng động nào. Y chỉ muốn lặng lẽ rời đi, tránh xa nguy hiểm. Nhưng rồi, y nghe thấy một tiếng động khác, yếu ớt hơn, từ phía sau tảng đá lớn gần đó. Một con nai con khác, nhỏ hơn, đang run rẩy nép mình, đôi mắt to tròn ngấn lệ nhìn về phía mẹ nó đang giãy giụa trong móng vuốt của Phong Lang.

Một cảm giác lạ lẫm trỗi dậy trong lòng Lăng Trần. Y không biết đó là gì, có lẽ là sự đồng cảm, hay một bản năng bảo vệ yếu ớt. Y biết mình không nên làm gì cả. Một thiếu niên gầy gò, ốm yếu như y, làm sao có thể đối đầu với một con Phong Lang hung dữ? Chỉ cần một cái vồ của nó cũng đủ để xé xác y.

Con Phong Lang đã kết liễu con nai mẹ. Nó ngẩng đầu lên, đánh hơi trong không khí. Đôi mắt đỏ ngầu của nó đột nhiên chuyển hướng về phía tảng đá, nơi con nai con đang ẩn nấp. Lăng Trần biết, nó đã đánh hơi thấy con nai con.

Không nghĩ nhiều, Lăng Trần bật ra khỏi chỗ nấp, hét lên một tiếng. “Này! Mau cút đi!” Giọng y khàn đặc và yếu ớt, hoàn toàn không có chút uy lực nào.

Con Phong Lang ngạc nhiên, quay đầu lại nhìn Lăng Trần. Đôi mắt hung ác của nó quét qua thân hình gầy gò của y, hiện rõ vẻ khinh thường. Nó gầm gừ, nhe hàm răng sắc nhọn, từ từ tiến lại gần. Lăng Trần sợ hãi tột độ, hai chân mềm nhũn, nhưng y vẫn cố gắng đứng vững, dang tay ra chắn trước tảng đá.

Lúc này, một cảm giác nóng rực bùng lên trong lồng ngực Lăng Trần. Không phải là cơn sốt bệnh tật, mà là một nguồn năng lượng ấm áp, mạnh mẽ, từ từ lan tỏa khắp cơ thể. Những hình ảnh chắp vá trong giấc mơ chợt hiện rõ mồn một trong tâm trí y: một bầu trời đầy sao xoay chuyển, một bàn tay khổng lồ nắm giữ tinh hà, và một tiếng thở dài trầm mặc vang vọng từ hư không.

Lăng Trần cảm thấy một sức mạnh lạ thường đang chảy trong huyết quản. Cơn mệt mỏi tan biến, hơi thở trở nên thông suốt. Y không còn cảm thấy sợ hãi nữa. Thay vào đó, là một sự bình tĩnh đến lạ thường, như thể y đã từng đối mặt với hàng ngàn nguy hiểm hơn thế này.

Con Phong Lang nhận ra sự thay đổi trong khí chất của Lăng Trần. Nó chần chừ một chút, nhưng bản tính hung hãn vẫn khiến nó vồ tới. Một cái vuốt sắc nhọn mang theo sức gió rít lên, nhắm thẳng vào cổ họng Lăng Trần.

Trong khoảnh khắc sinh tử, Lăng Trần không nghĩ gì cả. Y chỉ giơ con dao cùn lên. Nhưng lần này, không phải là con dao của một thiếu niên yếu ớt. Một làn khí màu xám nhạt, mỏng như sợi tơ, chợt lóe lên quanh lưỡi dao.

“Vút!”

Tiếng xé gió vang lên. Con dao cùn, dưới sự thúc đẩy của một nguồn sức mạnh vô hình, không ngờ lại cắt xuyên qua lớp lông dày và da thịt cứng rắn của con Phong Lang. Một tiếng rên rỉ đau đớn vang lên. Con Phong Lang lảo đảo lùi lại, một vết thương sâu hoắm xuất hiện trên vai của nó, máu tươi tuôn ra xối xả. Đôi mắt đỏ ngầu của nó tràn đầy sự kinh hoàng. Nó không hiểu tại sao một con người yếu ớt như vậy lại có thể gây ra vết thương chí mạng cho nó.

Lăng Trần cũng sững sờ. Y nhìn con dao trong tay, rồi nhìn vết thương trên vai Phong Lang. Y không hề vận dụng bất kỳ kỹ thuật nào, chỉ là một nhát chém bản năng. Nhưng nó lại mang theo một sức mạnh đáng sợ đến vậy.

Con Phong Lang không dám chần chừ nữa. Nó gầm lên một tiếng giận dữ, nhưng đầy sợ hãi, rồi quay đầu bỏ chạy, nhanh chóng biến mất vào sâu trong rừng.

Lăng Trần đứng đó, vẫn giữ nguyên tư thế giơ dao. Một lúc sau, nguồn năng lượng ấm áp trong lồng ngực dần dịu đi, và cảm giác mệt mỏi quen thuộc lại ùa về. Y thở dốc, hai chân run rẩy. Con nai con từ phía sau tảng đá chui ra, dụi đầu vào chân Lăng Trần, đôi mắt biết ơn nhìn y.

Y khụy xuống, tựa lưng vào tảng đá, nhìn bầu trời xanh thẳm qua kẽ lá. Ngực y vẫn còn đập thình thịch, nhưng không phải vì sợ hãi, mà là vì một sự phấn khích lạ lùng. Điều gì vừa xảy ra? Cái sức mạnh đó là gì?

Lăng Trần vô thức đưa tay lên sờ vào sau gáy. Nơi đó, có một vết bớt nhỏ hình xoáy ốc mà y chưa bao giờ để ý. Giờ đây, y cảm thấy nó đang âm ỉ nóng lên, và một cảm giác râm ran lan tỏa khắp cơ thể. Đồng thời, những mảnh ký ức trong giấc mơ chợt trở nên rõ ràng hơn một chút. Y nhìn thấy một vòng xoáy khổng lồ, luân chuyển không ngừng, nuốt chửng vạn vật và tái sinh chúng. Một giọng nói trầm thấp, cổ xưa, như tiếng vọng từ ngàn vạn kiếp trước, văng vẳng bên tai y: “Luân Hồi… Thiên Đạo… Không hoàn hảo…”

Những từ ngữ đó không có ý nghĩa gì đối với Lăng Trần của Lạc Nhật Trấn, nhưng chúng lại khơi gợi một nỗi khát khao sâu thẳm trong y. Khát khao tìm hiểu, khát khao sức mạnh. Y không muốn mình mãi mãi là một “phế vật” không thể bảo vệ ai. Y muốn biết những giấc mơ đó là gì, vết bớt này là gì, và cái sức mạnh vừa rồi đến từ đâu.

Sau khi bình tĩnh lại, Lăng Trần tìm thấy vài cây Thanh Diệp Thảo mọc gần suối. Y cẩn thận hái chúng, bỏ vào giỏ. Trên đường trở về trấn, y không còn quá sợ hãi rừng sâu nữa. Trong lòng y đã nhen nhóm một ngọn lửa. Một ngọn lửa của sự tò mò, của ý chí muốn thay đổi vận mệnh.

“Luân Hồi… Thiên Đạo…” Lăng Trần lẩm bẩm. Y cảm thấy mình đang đứng trước ngưỡng cửa của một thế giới hoàn toàn mới, một thế giới mà y chỉ từng thấy trong mơ. Y có một linh cảm mạnh mẽ, rằng cuộc đời y sẽ không còn trầm lặng như cái tên Lạc Nhật Trấn này nữa. Y sẽ tìm kiếm sức mạnh, không chỉ để bảo vệ bản thân, mà còn để khám phá bí ẩn về nguồn gốc của mình, về những ký ức đang dần thức tỉnh, và về cái “Thiên Đạo không hoàn hảo” mà tiếng vọng kia đã nhắc đến.

Hạt mầm vô danh đã nảy mầm, tuy yếu ớt, nhưng đã mang trong mình một bí ẩn kinh thiên động địa, chờ ngày thức tỉnh và lay chuyển cả Phàm Trần Giới.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8