Nghịch Thiên
Chương 99
Trần Phong nhắm mắt lại, hít thở thật sâu. Từng thớ thịt, từng kinh mạch trong cơ thể hắn như đang reo vang, đón nhận dòng năng lượng cuộn trào mà trước đây hắn chỉ dám mơ ước. Đan điền vốn bị phế, giờ đây không chỉ được tái tạo mà còn mở rộng gấp bội, biến thành một xoáy nước linh khí khổng lồ, không ngừng hấp thu và tinh luyện năng lượng từ hư không. Hắn cảm nhận được sự kết nối sâu sắc với mảnh di tích cổ xưa này, như thể mỗi viên đá, mỗi vết nứt đều đang thì thầm những bí mật ngàn năm vào tâm trí hắn.
Cảm giác “tái sinh” không phải là một phép ẩn dụ. Hắn thực sự đã vượt qua giới hạn của phàm nhân, bước vào một cảnh giới hoàn toàn mới. Linh khí trong cơ thể hắn không còn là những dòng chảy yếu ớt, mà là những con sông cuồn cuộn, mang theo sức mạnh bùng nổ. Hắn vươn tay, nhẹ nhàng chạm vào vách đá gồ ghề. Một luồng linh lực tinh thuần từ đầu ngón tay hắn tuôn ra, không chút tiếng động xuyên qua lớp đá cứng, để lại một vết lõm sâu hoắm, nhẵn nhụi như được đục đẽo bởi một lưỡi dao sắc bén nhất. Đây chỉ là một phần nhỏ sức mạnh hắn vừa đạt được, một chiêu thức không tên, không kinh điển, chỉ là sự vận dụng bản năng của linh lực.
Trong khoảnh khắc ấy, hắn chợt nhớ lại nguồn gốc của sự biến đổi này. Đó là viên Nghịch Thiên Châu đen kịt, nhỏ bé mà hắn vô tình nhặt được trong một lần phiêu bạt. Nó đã ẩn mình trong cơ thể hắn, im lặng như một hòn đá vô tri, cho đến khi hắn bị dồn vào đường cùng, đối diện với cái chết. Chính trong tuyệt vọng tột cùng ấy, Nghịch Thiên Châu đã thức tỉnh, giải phóng năng lượng cổ xưa, tái tạo đan điền, và ban cho hắn một cơ duyên nghịch chuyển số phận.
Giờ đây, Nghịch Thiên Châu không còn là một vật thể hữu hình. Nó đã hoàn toàn dung nhập vào đan điền của hắn, trở thành trung tâm của xoáy nước linh khí, luân chuyển không ngừng. Hắn có thể cảm nhận sự tồn tại của nó, một hạt nhân đen kịt, lạnh lẽng nhưng lại ẩn chứa sức sống mãnh liệt, như một tiểu vũ trụ thu nhỏ. Từ Nghịch Thiên Châu, hắn không chỉ có được linh lực tinh thuần, mà còn là những mảnh vỡ ký ức xa xưa, những hình ảnh chớp nhoáng về các cảnh giới cao hơn, về những quy tắc bị phá vỡ, về một ý chí vĩnh hằng không chịu khuất phục. Đó là “hạt giống Nghịch Thiên” đã nảy mầm trong hắn, một ngọn lửa bùng cháy thách thức mọi định luật.
Trần Phong mở mắt. Đôi mắt hắn giờ đây sắc bén hơn, sâu thẳm hơn, ánh lên vẻ kiên định không gì lay chuyển được. Hắn quét mắt nhìn quanh di tích. Ánh sáng yếu ớt từ khe nứt trên đỉnh vẫn chiếu xuống, nhưng không khí xung quanh đã thay đổi. Nơi đây không còn vẻ hoang tàn, u ám như trước, mà dường như được bao phủ bởi một tầng năng lượng vô hình, tinh khiết, như thể đã được thanh tẩy bởi sự thức tỉnh của hắn. Mảnh di tích cổ xưa này đã hoàn thành sứ mệnh của nó, trở thành nơi chứng kiến sự lột xác của một kẻ phàm nhân.
Hắn cần phải rời đi. Mặc dù sức mạnh mới khiến hắn muốn thử nghiệm, muốn bùng nổ, nhưng lý trí mách bảo hắn phải cẩn trọng. Thế giới bên ngoài vẫn đầy rẫy hiểm nguy, và những kẻ đã hãm hại hắn chưa hề bị trừng phạt. Lâm gia, những kẻ đã đẩy gia đình hắn vào thảm cảnh, những kẻ đã cười nhạo hắn là phế vật, vẫn đang ung dung tự tại. Nỗi đau mất mát, sự nhục nhã bị ruồng bỏ, tất cả những cảm xúc tiêu cực ấy giờ đây không còn là gánh nặng mà biến thành động lực, thành ngọn lửa hừng hực thúc đẩy hắn.
Trần Phong bước ra khỏi trung tâm di tích, đi dọc theo hành lang đá cũ kỹ. Mỗi bước chân của hắn đều nhẹ như không, thân pháp nhanh nhẹn đến mức hắn gần như lướt đi trên mặt đất. Hắn có thể cảm nhận rõ ràng từng luồng gió nhỏ nhất, từng rung động của đất đá, từng hơi thở yếu ớt của sinh vật ẩn mình trong bóng tối. Giác quan của hắn đã được nâng cao đến một cấp độ phi thường.
Khi đến gần lối ra, hắn chợt dừng lại. Một tiếng động nhỏ lọt vào tai hắn, rõ ràng hơn bất kỳ âm thanh nào khác. Đó là tiếng bước chân, tiếng nói chuyện thì thầm, và cả mùi máu tanh thoang thoảng trong gió. Có người đang ở bên ngoài. Không phải là những thợ săn bình thường, mà là những kẻ mang sát khí, những kẻ được huấn luyện để tìm kiếm và giết chóc.
Hắn nheo mắt. Chẳng lẽ Lâm gia đã cử người đến đây? Hay có kẻ nào đó khác đã phát hiện ra bí mật của di tích này? Dù là ai, chúng cũng đã đến quá đúng lúc. Hắn cần một bài kiểm tra thực chiến cho sức mạnh mới của mình.
Trần Phong khẽ lách mình vào một hốc đá ẩn, thu liễm toàn bộ khí tức, trở nên hòa làm một với bóng tối. Hắn lắng nghe. Bên ngoài, có ba bóng người đang cẩn trọng tiến lại gần lối vào di tích. Chúng mặc trang phục màu đen, trên ngực thêu hình một con mãng xà uốn lượn – đó chính là dấu hiệu của đội ám vệ Lâm gia, những kẻ chuyên thực hiện các nhiệm vụ bẩn thỉu. Hắn nhận ra chúng. Chính những tên này đã từng tham gia vào cuộc vây bắt hắn trước đây, và hắn đã ghi nhớ từng khuôn mặt.
“Sư huynh, nơi này thực sự có linh khí cường đại như vậy sao? Ta cảm thấy có một luồng năng lượng bí ẩn tỏa ra từ bên trong,” một tên trong số chúng thì thầm.
“Đừng nhiều lời. Theo tin tức từ nội tuyến, có kẻ đã phát hiện ra một di tích cổ xưa tại đây. Chúng ta phải tìm kiếm, và nếu có bất kỳ dấu vết của Trần Phong, phải lập tức báo về gia tộc. Gia chủ đã ra lệnh, kẻ phế vật đó phải chết,” tên cầm đầu, một gã đàn ông mặt sẹo hung tợn, lạnh lùng đáp.
Trần Phong nghe rõ mồn một. Chúng đến là vì hắn. Một nụ cười lạnh lẽo nở trên môi hắn. Tốt lắm. Hắn không cần phải đi tìm, mà kẻ thù đã tự dâng đến tận cửa.
Ba tên ám vệ cẩn trọng tiến vào bên trong di tích. Chúng không hề hay biết rằng, tử thần đang chờ đợi chúng trong bóng tối. Tên mặt sẹo đi đầu, ánh mắt cảnh giác quét qua từng ngóc ngách. Khi hắn vừa bước qua ngưỡng cửa, một bóng đen đột nhiên vụt tới, nhanh như chớp giật. Trần Phong ra tay. Hắn không dùng bất kỳ chiêu thức hoa mỹ nào, chỉ là một cú đấm thẳng tắp, mang theo sức mạnh bùng nổ của linh lực.
Tên mặt sẹo không kịp phản ứng. Một tiếng “Rắc!” khô khốc vang lên. Cú đấm xuyên thủng lớp phòng ngự yếu ớt của hắn, trực tiếp đánh vào ngực, khiến hắn hộc ra một ngụm máu lớn, cơ thể văng ngược ra sau, đập mạnh vào vách đá rồi trượt xuống, bất tỉnh nhân sự.
Hai tên ám vệ còn lại kinh hãi. “Ai? Kẻ nào!”
Trần Phong hiện thân, đứng sừng sững trong ánh sáng lờ mờ. Khuôn mặt hắn vẫn còn nét non trẻ, nhưng đôi mắt lại toát ra vẻ lạnh lùng và kiên nghị. “Là ta. Kẻ mà các ngươi đang tìm.”
Hai tên ám vệ nhìn thấy hắn, ban đầu là ngỡ ngàng, sau đó là sự khinh miệt. “Trần Phong? Ngươi vẫn còn sống? Tên phế vật như ngươi sao có thể…!”
Chưa kịp nói hết câu, Trần Phong đã lao tới. Hắn giờ đây không còn là tên phế vật ngày nào để chúng có thể tùy tiện sỉ nhục. Tốc độ của hắn nhanh đến mức chỉ còn là một cái bóng mờ. Hắn tung một đấm vào tên bên trái, rồi xoay người đá một cước vào tên bên phải. Cả hai đều không phải đối thủ của hắn, chúng thậm chí còn không kịp rút vũ khí. Một tên bị trúng đấm vào thái dương, óc vỡ tung. Tên còn lại bị đá gãy xương sườn, bay xa mấy trượng, va vào vách đá và nôn ra máu tươi, chết ngay lập tức.
Chỉ trong vài hơi thở, ba tên ám vệ tinh nhuệ của Lâm gia đã bị Trần Phong xử lý gọn gàng. Hắn đứng giữa thi thể của chúng, hơi thở vẫn đều đặn, không một chút hổn hển. Đây chính là sức mạnh của hắn. Sức mạnh mà Nghịch Thiên Châu đã ban tặng, sức mạnh mà hắn đã tự mình tôi luyện.
Hắn cúi xuống, lục soát thi thể tên mặt sẹo. Hắn tìm thấy một lá thư cùng với một tấm lệnh bài. Lá thư là mệnh lệnh từ Lâm gia, yêu cầu chúng tìm kiếm Trần Phong và bất kỳ dấu hiệu nào của di tích cổ. Tấm lệnh bài là của một trưởng lão Lâm gia, phụ trách khu vực này. Trong thư còn nhắc đến việc Lâm gia đang ráo riết chuẩn bị cho một sự kiện lớn, một cuộc tuyển chọn đệ tử tài năng để gửi đến một tông môn lớn hơn ở vùng đất phía Bắc – Vân Hà Tông. Hơn nữa, lá thư còn đề cập đến việc Lâm gia đang tìm kiếm một loại bảo vật cổ xưa, được cho là có liên quan đến di tích này, để dâng cho Vân Hà Tông, nhằm củng cố địa vị của mình.
Trần Phong nheo mắt. Vân Hà Tông. Một tông môn mà hắn từng mơ ước được gia nhập, nhưng giờ đây lại trở thành công cụ để Lâm gia củng cố quyền lực. Hơn nữa, việc chúng tìm kiếm bảo vật ở đây cho thấy Lâm gia đã biết được một phần bí mật của di tích này, hoặc ít nhất là biết có một thứ gì đó giá trị.
Hắn siết chặt lá thư trong tay. Kế hoạch đã rõ ràng. Hắn sẽ không chỉ báo thù Lâm gia, mà còn phải phá tan âm mưu của chúng, ngăn chặn chúng gửi bảo vật từ di tích này cho Vân Hà Tông. Hắn không thể để sức mạnh cổ xưa của di tích, hoặc bất cứ thứ gì liên quan đến sự lột xác của hắn, rơi vào tay kẻ thù. Và hơn hết, hắn cần phải tìm hiểu sâu hơn về Vân Hà Tông, về thế giới bên ngoài tiểu thế giới này, để chuẩn bị cho hành trình Nghịch Thiên thực sự của mình.
Trần Phong nhìn về phía bầu trời đêm, nơi những vì sao lấp lánh như những ngọn nến dẫn đường. Hắn hít một hơi thật sâu, cảm nhận linh khí tràn đầy trong cơ thể. Cuộc đời hắn, từ giờ phút này, sẽ không còn bị ràng buộc bởi bất kỳ định mệnh nào. Hắn sẽ tự mình viết nên câu chuyện của mình, một câu chuyện về sự phản kháng, về sự vượt qua, về sự Nghịch Thiên.
“Lâm gia,” hắn lẩm bẩm, giọng nói trầm khàn nhưng đầy uy lực. “Các ngươi sẽ phải trả giá.”
Hắn quay lưng lại với di tích, bước đi vào màn đêm. Hướng đi của hắn là thị trấn gần nhất, nơi hắn có thể thu thập thêm thông tin về Lâm gia và kế hoạch của chúng. Hành trình Nghịch Thiên của Trần Phong, sau màn lột xác kinh thiên động địa, đã chính thức bắt đầu, với bước đi đầu tiên là sự phản công mạnh mẽ và tàn khốc nhất.