Nghịch Thiên
Chương 98

Cập nhật lúc: 2026-03-16 17:32:27 | Lượt xem: 5

Cảm giác cộng hưởng với Hạt Giống Thần Nông không giống bất kỳ điều gì Trần Phong từng trải qua. Nó không phải là một luồng linh khí lạnh lẽo hay nóng bỏng cuộn trào, mà là một sự rung động ấm áp, nhẹ nhàng, nhưng lại vô cùng sâu sắc, như thể một hạt giống cổ xưa đang từ từ nảy mầm trong chính huyết quản của hắn. Linh khí vốn thưa thớt trong đan điền bị phế của hắn giờ đây như được dẫn lối, hội tụ về trung tâm, nơi Hạt Giống Thần Nông đang tỏa ra một ánh sáng xanh nhạt, mờ ảo.

Hạt Giống Thần Nông không chỉ là một vật phẩm, nó dường như có sinh mệnh, có ý thức riêng. Mỗi nhịp đập của nó đều truyền đi một cảm giác về sự sống mãnh liệt, về sự luân chuyển không ngừng của vạn vật. Trần Phong cảm thấy đan điền của mình, vốn là một vùng đất hoang tàn, đang được gieo một hạt giống mới, một hạt giống mang theo hy vọng và sức sống vô tận. Luồng linh khí từ Di Tích Thần Nông, vốn bị cơ thể hắn bài xích, nay lại ngoan ngoãn chảy vào, được Hạt Giống Thần Nông tinh lọc, biến đổi thành một dạng năng lượng tinh thuần hơn, mạnh mẽ hơn.

Đầu tiên, hắn cảm thấy một làn sóng ấm áp lan tỏa khắp cơ thể, từ đan điền lên đến đỉnh đầu, xuống đến các ngón chân. Các kinh mạch khô héo, tắc nghẽn của hắn như được tưới tắm bởi dòng suối sinh mệnh. Từng sợi gân, từng thớ thịt, từng tế bào đều rung động, khát khao hấp thụ nguồn năng lượng mới này. Trần Phong cảm nhận rõ ràng sự thay đổi từ bên trong. Những vết sẹo cũ trên cơ thể, dù mờ nhạt, cũng bắt đầu ngứa ran, rồi dần dần mờ đi một cách kỳ diệu. Sức sống tràn đầy, xua tan đi sự mệt mỏi và yếu ớt đã đeo bám hắn suốt bao năm tháng.

Quá trình này diễn ra không nhanh, nhưng lại vô cùng vững chắc. Hạt Giống Thần Nông không vội vàng thúc ép, mà từ tốn dẫn dắt linh khí, từng chút một hồi phục và cải tạo cơ thể hắn. Đây không phải là sự tu luyện thông thường, mà là một sự tái sinh. Đan điền của Trần Phong, vốn đã bị phá hủy hoàn toàn, giờ đây không chỉ được phục hồi, mà còn được tái tạo thành một hình thái hoàn toàn mới. Nó không còn là một đan điền yếu ớt, dễ vỡ như trước, mà là một không gian nội tại vững chắc, tràn đầy sinh cơ, như một mảnh đất màu mỡ sẵn sàng nuôi dưỡng một cây đại thụ.

Khi linh khí tinh thuần tràn ngập, Trần Phong cảm thấy một tầng màng mỏng như bị xuyên thủng. Hắn đã đột phá! Từ một phế vật không thể tu luyện, hắn đã chính thức bước vào Luyện Khí Kỳ tầng thứ nhất. Nhưng cảm giác này không giống với những gì hắn từng nghe về Luyện Khí Kỳ. Năng lượng trong đan điền hắn không chỉ là linh khí, mà còn ẩn chứa một sức sống kỳ lạ, một sự kết nối sâu sắc với tự nhiên, với vạn vật xung quanh. Hạt Giống Thần Nông dường như đã ban cho hắn một loại “Khí” độc nhất, không thuộc bất kỳ hệ phái tu luyện nào hắn biết.

Cứ thế, từng tầng, từng tầng tu vi được củng cố. Luyện Khí Kỳ tầng một, tầng hai, tầng ba… Không có bất kỳ trở ngại nào, không có bất kỳ nút thắt nào. Sự tích lũy của Hạt Giống Thần Nông và linh khí dồi dào trong Di Tích Thần Nông đã tạo ra một nền tảng vững chắc đến mức khó tin. Chỉ trong vòng vài canh giờ, Trần Phong đã vượt qua giới hạn mà người khác phải mất hàng tháng, thậm chí hàng năm trời để đạt được. Hắn cảm thấy mình như một miếng bọt biển khô khát, đang điên cuồng hấp thụ từng giọt nước quý giá.

Đến khi đạt đến Luyện Khí Kỳ tầng năm, Hạt Giống Thần Nông trong đan điền hắn khẽ rung lên một cái, sau đó chìm vào trạng thái ổn định. Nó không tiếp tục thúc đẩy hắn đột phá nữa, mà thay vào đó, truyền vào tâm trí hắn một luồng thông tin mơ hồ, nhưng đủ để hắn hiểu được một điều: đây chỉ là bước khởi đầu. Hạt Giống Thần Nông cần thời gian để “hấp thụ” và “chuyển hóa” triệt để, và nó đã chọn Luyện Khí Kỳ tầng năm làm điểm dừng tạm thời, củng cố nền tảng vững chắc nhất cho hắn.

Trần Phong mở mắt. Ánh nhìn của hắn giờ đây không còn sự u ám, tuyệt vọng của một phế vật, mà thay vào đó là sự tinh anh, sắc bén và đầy tự tin. Hắn đứng dậy, cảm nhận sự thay đổi rõ rệt trong cơ thể. Từng khớp xương kêu răng rắc một cách dễ chịu, cơ bắp săn chắc hơn, nhẹ nhàng hơn. Hắn vung tay, không khí xung quanh khẽ rung động. Một luồng sức mạnh chưa từng có đang chảy trong người hắn, mạnh mẽ hơn gấp bội so với khi hắn chưa bị phế đan điền.

Hắn hít một hơi sâu, cảm nhận linh khí trong Di Tích Thần Nông. Giờ đây, hắn có thể thấy rõ ràng từng dòng linh khí đang luân chuyển, từng hạt bụi linh lực đang lơ lửng trong không khí. Thị giác, thính giác, khứu giác đều được tăng cường đến mức đáng kinh ngạc. Hắn có thể nghe thấy tiếng côn trùng bò dưới lòng đất, ngửi thấy mùi hương của những loài thực vật xa lạ đang ẩn mình trong góc khuất của di tích. Đây là một thế giới hoàn toàn mới mở ra trước mắt hắn, một thế giới mà trước đây hắn chỉ có thể mơ ước.

Hắn đưa tay ra, tập trung ý niệm. Một luồng linh khí xanh nhạt tụ lại trong lòng bàn tay hắn, ấm áp và đầy sinh lực. Hắn khẽ nhúc nhích ngón tay, luồng linh khí ấy biến thành một sợi dây mỏng manh, nhẹ nhàng chạm vào một thân cây khô héo gần đó. Ngay lập tức, một màu xanh nhạt lan tỏa từ điểm chạm, thân cây như được tưới tắm, một vài mầm non mới bắt đầu nhú ra từ vỏ cây sần sùi. Đây là khả năng của Hạt Giống Thần Nông! Năng lực điều khiển sinh mệnh, thúc đẩy sự sống! Đây chính là thứ sẽ khiến hắn trở nên khác biệt, một kẻ Nghịch Thiên thật sự.

Một nụ cười khẽ nở trên môi Trần Phong. Hắn đã không còn là phế vật nữa. Hắn là một cường giả, một người mang trong mình sức mạnh của sự sống, của sự tái sinh. Hạt Giống Thần Nông đã ban cho hắn một cơ hội, một con đường để lật đổ định mệnh, để chứng minh rằng ý chí của một cá nhân có thể thay đổi mọi thứ. Ngọn lửa Nghịch Thiên trong lòng hắn giờ đây không còn âm ỉ, mà đã bùng cháy rực rỡ, thiêu đốt mọi nghi ngờ, mọi sợ hãi.

Di Tích Thần Nông, nơi từng là điểm cuối cùng của hy vọng, giờ đây lại trở thành điểm khởi đầu cho hành trình vĩ đại của hắn. Hắn tin vào bản thân, tin vào Hạt Giống Thần Nông, và tin vào con đường Nghịch Thiên mà hắn sẽ đi. Những kẻ đã hãm hại hắn, những kẻ đã gọi hắn là phế vật, sẽ phải trả giá. Thiên Đạo, thứ đang thao túng số phận chúng sinh, cũng sẽ phải run sợ trước ý chí của hắn.

Trần Phong ngẩng đầu nhìn lên vòm đá cao vút của di tích, nơi ánh sáng yếu ớt từ khe nứt trên đỉnh chiếu xuống, tạo thành một vệt sáng lung linh. Hắn cảm thấy mình như vừa được sinh ra lần nữa, mạnh mẽ hơn, kiên cường hơn. Cuộc đời hắn, kể từ giờ phút này, sẽ không còn bị ràng buộc bởi bất kỳ định mệnh nào. Hắn sẽ tự mình viết nên câu chuyện của mình, một câu chuyện về sự phản kháng, về sự vượt qua, về sự Nghịch Thiên.

Hắn siết chặt nắm đấm. Sức mạnh này, con đường này, chính là thứ hắn cần để bảo vệ những người hắn yêu thương, để trả thù những kẻ đã gây ra bi kịch cho hắn. Và quan trọng nhất, để chứng minh rằng không có gì là không thể thay đổi. “Thiên” có thể là chân lý tối thượng đối với kẻ khác, nhưng đối với Trần Phong, “Thiên” chỉ là một xiềng xích cần phải phá vỡ. Hắn là kẻ Nghịch Thiên, và hành trình của hắn chỉ mới bắt đầu.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8