Nghịch Thiên
Chương 975
Lạc Thần ngẩng đầu lên, nhìn về phía hư vô vô tận. Ngoài kia, Chư Thiên Vạn Giới đang vang vọng những tiếng kêu gọi thầm lặng, những khao khát tự do bị kìm nén. Hắn không hề mệt mỏi. Trái lại, mỗi cuộc đối đầu như thế này lại làm ý chí của hắn thêm kiên định, thêm thấu hiểu. Hắn không chỉ là người du hành, mà là người gieo mầm cho một cuộc cách mạng ý thức trên quy mô vũ trụ. Hắn là người kiến tạo nên một “Đạo” mới, không phải bằng cách áp đặt, mà bằng cách khơi gợi. Và hắn, Lạc Thần, người du hành vĩ đại nhất, sẽ tiếp tục hành trình của mình, mang theo ngọn lửa Nghịch Thiên, thắp sáng khắp mọi nơi mà “Thiên” đã cố gắng dập tắt. Chương mới của vũ trụ, của tự do, đang chờ đợi.
Một bước chân nhẹ nhàng, Lạc Thần đã vượt qua vô số giới vực, xuyên qua những dòng chảy thời không hỗn loạn, đặt chân đến một thế giới hoàn toàn khác biệt. Đây là Giới Vực Thường Hằng, một trong số ít những lãnh địa còn lại chưa bị ngọn lửa Nghịch Thiên của hắn chạm tới một cách trực diện. Khác với những giới vực đầy rẫy bạo tàn hay áp bức trắng trợn mà hắn từng đối mặt, Giới Vực Thường Hằng bao trùm một vẻ yên bình đến mức quái dị. Bầu trời nơi đây luôn mang một màu xanh ngọc bích không đổi, những đám mây trôi lững lờ theo một quỹ đạo hoàn hảo, và mặt đất trải dài những cánh đồng lúa mạch vàng óng, cao thấp đều tăm tắp như được đo đạc cẩn thận.
Không có tiếng cười lớn, không có tiếng khóc than, không có những cuộc tranh chấp hay sự kiện đột ngột. Mọi thứ vận hành như một cỗ máy khổng lồ, tinh vi và không bao giờ sai lệch. Người dân ở đây, những sinh linh mang hình hài phàm nhân nhưng linh hồn dường như đã bị gọt giũa, sống một cuộc đời tuần hoàn. Họ thức dậy vào một giờ cố định, làm việc đồng áng theo một trình tự đã được thiết lập từ ngàn vạn năm, ăn uống những món ăn có hương vị giống hệt nhau mỗi ngày, và đi ngủ đúng lúc mặt trời vừa lặn. Không ai hỏi tại sao, không ai muốn thay đổi, không ai khao khát điều gì khác ngoài sự “thường hằng” mà họ đã được ban cho.
“Thiên” của Giới Vực Thường Hằng không phải một thực thể hung tợn hay một vị thần tàn bạo. Nó là Đạo Thường Hằng, một quy luật cổ xưa đã ăn sâu vào tận xương tủy của thế giới này, được duy trì bởi những Cổ Linh Giả không hình thể, chúng chỉ là những ý niệm thuần túy của sự ổn định và cân bằng. Chúng không áp bức bằng vũ lực, mà bằng sự hoàn hảo đến mức ngột ngạt, bằng việc loại bỏ mọi khả năng của sự khác biệt. Đối với Đạo Thường Hằng, mọi cảm xúc mãnh liệt, mọi ý tưởng đột phá, mọi hành động vượt ra ngoài khuôn khổ đều là những “sai số” cần được “hiệu chỉnh” một cách nhẹ nhàng nhưng dứt khoát.
Lạc Thần đứng giữa một khu chợ, nơi mọi cuộc giao dịch diễn ra trong im lặng, không tiếng mặc cả, không tiếng chào mời. Ánh mắt hắn lướt qua những gương mặt vô cảm, những đôi mắt trống rỗng. Một cảm giác lạnh lẽo chạy dọc sống lưng hắn, còn hơn cả khi đối mặt với những vị thần tàn bạo nhất. Bởi lẽ, sự tàn bạo còn có thể chống lại, còn sự trống rỗng này, nó đã ăn mòn linh hồn từ bên trong.
Hắn nhìn thấy một đứa trẻ, đôi mắt ngây thơ bỗng lóe lên một tia tò mò khi nhìn một bông hoa dại mọc lệch ra khỏi hàng rào đá. Ngay lập tức, một Cổ Linh Giả vô hình (mà chỉ những cường giả như Lạc Thần mới có thể cảm nhận) nhẹ nhàng vươn tới, một làn sóng năng lượng trấn an lan tỏa. Tia tò mò trong mắt đứa trẻ vụt tắt, thay vào đó là sự bình thản quen thuộc. Bông hoa dại kia, trong khoảnh khắc, cũng héo rũ, hòa vào đất mẹ như chưa từng tồn tại.
Đây chính là “Thiên” mà hắn phải đối mặt. Không phải bằng một trận chiến long trời lở đất, mà bằng một cuộc chiến của ý chí, của tinh thần, của sự đánh thức. Hắn không thể áp đặt tự do cho họ, bởi đó sẽ lại là một hình thức áp đặt khác. Hắn phải khơi gợi.
Lạc Thần nhẹ nhàng bước vào một quán trà nhỏ, nơi những người dân ngồi uống trà thảo mộc theo một nhịp điệu đều đặn. Hắn gọi một chén trà, rồi đột nhiên, hắn khẽ nắn bóp một chiếc lá trà khô trong lòng bàn tay. Một mùi hương mới lạ, phức tạp hơn, bỗng lan tỏa trong không khí. Mùi hương ấy không quá nồng, nhưng đủ để khiến một vài người nhíu mày, rồi lại nhanh chóng thả lỏng. Duy chỉ có một lão nhân ngồi ở góc quán, đôi mắt đã mờ đục bỗng run lên một chút, một ký ức mơ hồ nào đó dường như vừa thoáng qua tâm trí ông.
Lạc Thần mỉm cười, đặt chén trà xuống. Hắn không nói gì, chỉ tiếp tục nắn bóp những chiếc lá trà khô khác, mỗi lần lại tạo ra một biến thể mùi hương riêng biệt. Ban đầu, mọi người chỉ phớt lờ. Nhưng dần dần, sự tò mò bắt đầu len lỏi. Một vài ánh mắt bắt đầu nhìn về phía hắn. Rồi một thiếu nữ, vốn đang đan lát một cách máy móc, bỗng buông rơi chiếc kim. Đôi mắt nàng nhìn chằm chằm vào những chiếc lá trà đang biến đổi trong tay Lạc Thần, như thể lần đầu tiên trong đời nàng nhìn thấy một điều gì đó thực sự mới mẻ.
Cổ Linh Giả cảm nhận được “sai số”. Một làn sóng trấn an mạnh hơn lan tỏa, cố gắng dập tắt những mầm mống tò mò, những cảm xúc chớm nở. Nhưng Lạc Thần không phải là một bông hoa dại. Hắn là một cái cây cổ thụ, rễ cắm sâu vào Đạo Nghịch Thiên. Hắn nhẹ nhàng, nhưng kiên định, chống lại làn sóng trấn an đó, không bằng sức mạnh bạo liệt, mà bằng một sự tồn tại thuần túy của ý chí tự do. Hắn không làm gì cả, nhưng sự hiện diện của hắn đã là một sự thách thức.
Thiếu nữ kia, dưới sự bảo vệ vô hình của Lạc Thần, đã không còn bị ảnh hưởng bởi làn sóng trấn an. Nàng đứng dậy, run rẩy bước đến gần bàn của Lạc Thần. “Ngươi… ngươi đang làm gì vậy?” Giọng nàng khẽ khàng, như thể sợ hãi chính câu hỏi của mình. Đó là một câu hỏi không nằm trong quy luật của Đạo Thường Hằng.
Lạc Thần ngẩng đầu, đôi mắt sâu thẳm nhìn thẳng vào nàng. “Ta đang tìm kiếm những hương vị mới mẻ. Và ta đang tạo ra chúng.”
“Tạo ra…?” Nàng lặp lại, như thể từ ngữ đó quá xa lạ.
“Đúng vậy,” Lạc Thần đáp, “Mọi thứ đều có thể có nhiều hình thái, nhiều hương vị. Chỉ cần ngươi dám nghĩ, dám thử.” Hắn đưa một chiếc lá trà đã được nắn bóp theo một cách đặc biệt cho nàng. “Ngươi có muốn thử cảm nhận sự khác biệt không?”
Thiếu nữ do dự. Trong Giới Vực Thường Hằng, mọi thứ đều phải giữ nguyên. Sự khác biệt là cấm kỵ. Nhưng sự tò mò trong nàng đã mạnh hơn nỗi sợ hãi đã được lập trình. Nàng run rẩy cầm lấy chiếc lá, khẽ đưa lên mũi. Một mùi hương thanh thoát, hơi cay nhẹ, hoàn toàn khác biệt với mùi trà thảo mộc quen thuộc. Một cảm giác lạ lẫm chạy qua nàng, một tia sáng bừng lên trong đôi mắt trống rỗng.
Và rồi, nàng mỉm cười. Đó là một nụ cười ngây thơ, nhưng cũng là nụ cười đầu tiên mà Lạc Thần thấy ở Giới Vực Thường Hằng. Nụ cười ấy giống như một vết nứt nhỏ trên bề mặt hoàn hảo của thế giới này, một vết nứt cho phép ánh sáng của tự do len lỏi vào.
Cổ Linh Giả phản ứng. Lần này, chúng tập trung lại, tạo thành một luồng áp lực vô hình nhằm “hiệu chỉnh” thiếu nữ. Nhưng Lạc Thần chỉ khẽ phất tay. Một vòng xoáy năng lượng Nghịch Thiên vô hình bao bọc lấy nàng, không phải để chống lại, mà để bảo vệ sự lựa chọn, sự khác biệt mới chớm nở đó.
“Ngươi là ai?” Một giọng nói vang lên, không phải từ Cổ Linh Giả, mà từ một nam nhân trung niên, người đã ngồi im lặng từ nãy đến giờ. Đôi mắt hắn vẫn vô cảm, nhưng lời nói của hắn lại mang một sự rung động hiếm thấy.
“Ta là một người du hành,” Lạc Thần đáp, “Ta đến để cho các ngươi thấy rằng thế giới này còn nhiều hơn những gì các ngươi được dạy.”
Hắn đứng dậy, bỏ lại chén trà và những chiếc lá trà đã được biến đổi. Hắn không cần phải chiến đấu, không cần phải thuyết giảng. Hắn chỉ cần gieo hạt giống của sự khác biệt, của sự lựa chọn. Nụ cười của thiếu nữ, sự tò mò của lão nhân, và câu hỏi của nam nhân trung niên – đó chính là những hạt giống đầu tiên.
Khi Lạc Thần bước ra khỏi quán trà, hắn cảm nhận được một luồng sóng năng lượng từ Đạo Thường Hằng đang dần mạnh lên, cố gắng sửa chữa “sai số” mà hắn đã tạo ra. Nhưng hắn biết, một khi hạt giống đã nảy mầm, rất khó để nhổ bỏ nó hoàn toàn. Sự “thường hằng” sẽ không còn là độc tôn nữa.
Hắn ngẩng đầu nhìn bầu trời xanh ngọc bích vẫn không thay đổi, nhưng trong tâm trí hắn, bầu trời ấy đã bắt đầu nhuốm màu của những khả năng vô hạn. Lạc Thần không dừng lại. Hắn sẽ tiếp tục hành trình của mình, từ Giới Vực Thường Hằng đến những thế giới khác, nơi mà những hình thái “Thiên” khác đang ngự trị, và nơi mà ngọn lửa Nghịch Thiên của hắn sẽ tiếp tục thắp lên những tia sáng tự do đầu tiên, từng chút một, cho đến khi toàn bộ Chư Thiên Vạn Giới đều rực sáng trong ánh sáng của sự lựa chọn và ý chí.
Chương mới của vũ trụ, của tự do, đã thực sự bắt đầu.