Nghịch Thiên
Chương 97

Cập nhật lúc: 2026-03-16 17:32:04 | Lượt xem: 4

Trần Phong đứng lặng bên cửa sổ, bóng chiều tà dần nuốt chửng những tia nắng cuối cùng, phủ lên vạn vật một sắc đỏ u buồn nhưng cũng đầy mãnh liệt. Hắn cảm nhận được sự sôi sục trong huyết quản, không phải là cơn giận dữ hay thù hận, mà là một cảm giác hưng phấn tột độ, một ý chí kiên định đến mức gần như hóa thành thực thể.

Di Tích Thần Nông, một cơ duyên mà cả đời phàm nhân như hắn có lẽ không bao giờ dám mơ tới, giờ đây đã nằm gọn trong tay hắn. Hắn nhẹ nhàng đưa tay vào ngực áo, chạm vào một vật thể nhỏ bé, ấm áp đang nằm yên đó. Nó không phải là một món bảo khí lấp lánh, cũng không phải một cuốn bí tịch đồ sộ, mà là một Hạt Giống Thần Nông, xanh biếc như ngọc, ẩn chứa một sinh cơ hùng vĩ đến khó tin.

Ngay từ khi đoạt được nó từ sâu trong Di Tích, Trần Phong đã cảm nhận được một luồng năng lượng thuần khiết, cổ xưa đang chảy trong đó. Nó không giống bất kỳ loại linh khí nào hắn từng hấp thụ, mà là một loại nguyên lực của sự sống, của sự tái tạo. “Hạt giống Nghịch Thiên,” hắn lẩm bẩm, “quả nhiên không hổ danh.”

Hắn quay người, trở lại bàn đá trong căn phòng đơn sơ. Đặt Hạt Giống Thần Nông lên mặt bàn, nó phát ra một ánh sáng xanh nhạt, lay động như nhịp thở của một sinh linh cổ đại. Hắn đưa tay chạm nhẹ vào, một dòng chảy ấm áp lập tức lan khắp cơ thể, xoa dịu những vết thương âm ỉ và phục hồi sự mệt mỏi sau trận chiến vừa qua. Sức mạnh của Di Tích Thần Nông không chỉ là một lời hứa hẹn, mà là một thực tại đang hiển hiện.

“Thần Nông,” Trần Phong thì thầm, “vị tiên hiền đã khai phá muôn vàn loại cây cỏ, y thuật, cứu độ chúng sinh. Di Tích của ngài lại ẩn chứa một hạt giống sinh mệnh như thế này. Phải chăng, đây là con đường để ta tái sinh, để phá vỡ xiềng xích của kẻ phế vật?”

Hắn nhớ lại những lời chế giễu, những ánh mắt khinh miệt khi hắn bị phán là “phế đan điền”, khi huyết mạch dị biến khiến hắn không thể tu luyện như người bình thường. Gia tộc ruồng bỏ, cường giả truy sát, tất cả đều đẩy hắn vào vực thẳm. Nhưng chính tại vực thẳm đó, hạt giống Nghịch Thiên đã nảy mầm. Và bây giờ, Hạt Giống Thần Nông này chính là chất dinh dưỡng để nó vươn mình.

Trần Phong hít sâu một hơi, điều hòa tâm tình. Hắn biết, việc đoạt được Hạt Giống Thần Nông chỉ là bước đầu tiên. Để thực sự dung hợp và phát huy hết sức mạnh của nó, hắn cần phải hiểu rõ hơn về nó. Hắn ngồi xếp bằng, nhắm mắt lại, đặt Hạt Giống Thần Nông vào lòng bàn tay. Từng chút linh lực trong cơ thể hắn bắt đầu kết nối với hạt giống, thăm dò những bí ẩn sâu thẳm bên trong.

Ngay lập tức, một luồng sinh cơ khổng lồ ập đến, mạnh mẽ như thác lũ, tràn vào kinh mạch, xương cốt, thậm chí là từng tế bào của hắn. Nó không gây đau đớn, mà thay vào đó là một cảm giác rạng rỡ, bùng nổ của sự sống. Hắn cảm thấy cơ thể mình đang được gột rửa, tạp chất bị đẩy ra ngoài, kinh mạch khô héo dần được tưới tắm. Điều kỳ diệu nhất là, luồng sinh cơ này không chỉ lấp đầy đan điền trống rỗng của hắn, mà còn bắt đầu định hình một “dòng chảy sinh mệnh” hoàn toàn mới, một con đường tu luyện khác biệt, không bị ảnh hưởng bởi khái niệm “đan điền phế vật” truyền thống.

Trong tâm trí Trần Phong, những hình ảnh chớp nhoáng xuất hiện. Đó là những mảnh vỡ ký ức cổ xưa, về một thế giới xanh tươi rực rỡ, nơi Thần Nông đế quân uy nghi, tay cầm thần trượng, gieo trồng vạn vật, biến hoang địa thành thiên đường. Hắn nhìn thấy những phương thuốc cổ truyền, những cách thức luyện đan độc đáo, và cả những bí pháp điều khiển sinh mệnh lực mà hắn chưa từng nghe đến. Hạt Giống Thần Nông không chỉ là một vật phẩm, nó là một kho tàng tri thức, một di sản sống động.

“Đây chính là cơ hội của ta!” Trần Phong siết chặt Hạt Giống Thần Nông trong tay, mắt hắn lóe lên ánh sáng quyết đoán. Với di sản này, hắn có thể vượt qua giới hạn của huyết mạch, của đan điền, tạo ra con đường tu luyện của riêng mình. Hắn có thể trở thành một cường giả không dựa vào “Thiên Mệnh ban cho”, mà dựa vào chính ý chí Nghịch Thiên của mình.

Tuy nhiên, sự hưng phấn nhanh chóng nhường chỗ cho sự tỉnh táo. Hắn cảm thấy Hạt Giống Thần Nông vẫn còn ẩn chứa những bí mật sâu xa hơn, những sức mạnh chưa được khai phá. Luồng sinh cơ mạnh mẽ đã giúp hắn hồi phục, nhưng để thực sự “kích hoạt” nó, để nó sinh trưởng và hòa nhập hoàn toàn vào cơ thể, cần một lượng lớn linh dược, những tinh hoa của trời đất mà ở tiểu thế giới này vô cùng hiếm có.

Trong số những mảnh ký ức thoáng qua, Trần Phong nhận ra một vài loại linh thảo cổ xưa, những thứ mà hắn chỉ từng đọc qua trong sách vở cũ nát, hoặc nghe truyền thuyết xa xôi. “Huyền Linh Thảo”, “Thất Diệp Bồ Đề”, “Long Huyết Chi”… những cái tên đó chỉ gợi lên sự khó khăn và nguy hiểm khi tìm kiếm. Chúng thường mọc ở những nơi hiểm địa, được canh giữ bởi những linh thú hung tợn, hoặc là mục tiêu săn lùng của các cường giả đỉnh cao.

“Đây là thử thách tiếp theo của ta sao?” Trần Phong nhếch mép cười. Hắn đã quen với thử thách. Cuộc đời hắn từ khi sinh ra đã là một chuỗi những thử thách không ngừng. Và mỗi lần, hắn đều vượt qua, bằng ý chí, bằng sự mưu trí, và đôi khi, bằng cả sự tàn nhẫn cần thiết.

Hắn đứng dậy, đi đến bên cửa sổ một lần nữa. Màn đêm đã bao trùm hoàn toàn thế giới bên ngoài. Nhưng trong mắt Trần Phong, không phải là bóng tối, mà là một bức tranh rộng lớn của những cơ hội và nguy hiểm đan xen. Di Tích Thần Nông đã ban cho hắn một con đường, nhưng con đường đó không trải hoa hồng. Ngược lại, nó sẽ dẫn hắn đến những hiểm nguy lớn hơn, những cuộc đối đầu với những thế lực mà hắn còn chưa thể tưởng tượng được.

“Những kẻ đã ruồng bỏ ta, những kẻ đã hãm hại ta… các ngươi cứ chờ đấy.” Hắn thầm nhủ. “Ta sẽ không chỉ trả lại gấp trăm lần những gì các ngươi đã gây ra, mà ta còn sẽ cho các ngươi thấy, cái gọi là ‘Thiên Mệnh’, cái gọi là ‘số phận’, đều là những thứ có thể bị một phàm nhân như ta đạp đổ.”

Trần Phong không vội vã. Hắn biết mình cần phải cẩn trọng. Sức mạnh mới cần thời gian để củng cố, kế hoạch mới cần sự tỉ mỉ. Việc lộ ra Hạt Giống Thần Nông quá sớm sẽ chỉ mang lại họa sát thân. Hiện tại, hắn vẫn là một kẻ yếu thế trong mắt các cường giả của tiểu thế giới này, một con cá nhỏ trong ao. Nhưng con cá nhỏ này đang ấp ủ một sức mạnh có thể xé toạc cả biển lớn.

Hắn bắt đầu suy tính về những bước đi tiếp theo. Đầu tiên, hắn cần phải tìm cách để tu luyện Hạt Giống Thần Nông một cách bí mật, đồng thời tìm kiếm những linh dược cần thiết. Những linh dược đó, có thể nằm trong những cấm địa của các tông môn lớn, hoặc ẩn mình ở những khu rừng sâu, vực thẳm ít người đặt chân tới. Đó sẽ là một hành trình đầy hiểm nguy, nhưng cũng là cơ hội để hắn tôi luyện bản thân, để đối mặt với những thử thách mới và từng bước vén màn những bí mật của thế giới này.

Cảm giác cô độc không còn là gánh nặng, mà là một người bạn đồng hành. Hắn đã quen với việc tự mình đối mặt với mọi thứ. Hắn tin vào bản thân, tin vào ý chí Nghịch Thiên đang chảy trong huyết quản. Di Tích Thần Nông là ngọn lửa đầu tiên, thắp sáng con đường tối tăm của hắn. Hắn sẽ dùng ngọn lửa này để đốt cháy mọi xiềng xích, mọi quy tắc, và cuối cùng, để thiêu rụi cả cái gọi là “Thiên Đạo” đang thao túng số phận chúng sinh.

Trần Phong ngồi xuống, khoanh chân, nhắm mắt lại. Hắn bắt đầu hấp thụ linh khí xung quanh, đồng thời cảm nhận sự cộng hưởng với Hạt Giống Thần Nông. Dù chưa thể phát huy hết sức mạnh của nó, nhưng chỉ cần kết nối, hắn đã cảm thấy cơ thể mình đang thay đổi từng chút một. Đó là một sự chuyển hóa từ tận gốc rễ, một khởi đầu mới cho một hành trình vĩ đại. Hắn sẽ không bao giờ là phế vật nữa. Hắn là Trần Phong, kẻ Nghịch Thiên.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8