Nghịch Thiên
Chương 942
Khi La Chân lao mình vào lỗ hổng Hỗn Độn, cảm giác đầu tiên không phải là sự va chạm hay một cú sốc năng lượng. Thay vào đó, mọi định nghĩa về không gian và thời gian trong tâm trí hắn đều sụp đổ. Hắn không còn cảm nhận được trọng lực, không còn phương hướng, thậm chí cả khái niệm về “phía trước” hay “phía sau” cũng trở nên vô nghĩa.
Hắn trôi nổi trong một hư vô vô tận, nơi ánh sáng và bóng tối hòa quyện vào nhau trong một vũ điệu hỗn loạn. Không có màu sắc cụ thể, chỉ là sự pha trộn của mọi quang phổ, tạo nên một thứ ánh sáng chói lòa nhưng lại không hề gây nhức mắt, giống như nhìn thẳng vào trung tâm của một ngôi sao đang hình thành. Âm thanh cũng tương tự, không có tiếng động rõ ràng, chỉ là một bản giao hưởng của những rung động vũ trụ, từ tiếng thì thầm của một hạt nguyên tử đến tiếng gầm của một thiên hà đang sụp đổ, tất cả hòa lẫn vào nhau trong một tiếng vang duy nhất, trầm hùng và bất tận.
Đây chính là cội nguồn. Nơi mọi thứ bắt đầu, và cũng là nơi mọi thứ kết thúc. La Chân biết rằng mình đã vượt qua ranh giới của thực tại vật chất, tiến vào bản chất thuần túy nhất của Thiên Đạo.
Một áp lực vô hình bắt đầu đè nặng lên La Chân, không phải áp lực vật lý, mà là áp lực của sự tồn tại. Nó giống như hàng tỷ tỷ năm lịch sử, hàng vô số kiếp sinh linh, và hàng hà sa số quy tắc vận hành vũ trụ đang cùng lúc đổ ập vào ý thức hắn. Thiên Đạo không có hình hài, nhưng nó là tất cả. Nó là không gian, là thời gian, là luật nhân quả, là sự sống, là cái chết, là sự cân bằng và là sự hủy diệt.
Một giọng nói vang vọng trong tâm trí La Chân, không phải bằng ngôn ngữ, mà bằng những ý niệm thuần túy, trực tiếp truyền vào linh hồn hắn. Giọng nói ấy không mang theo cảm xúc, nhưng lại chứa đựng sự uy nghi tối thượng, một sự chắc chắn không thể lay chuyển.
“Kẻ Nghịch Thiên. Ngươi đã đến.”
La Chân không trả lời bằng lời nói, nhưng ý chí kiên định của hắn đã tự động phản hồi. Hắn đã chuẩn bị cho khoảnh khắc này từ rất lâu rồi.
“Ngươi là một dị số. Một lỗi lầm trong trật tự vĩnh hằng,” giọng nói tiếp tục, “Ngươi phá vỡ quy tắc. Ngươi thách thức lẽ tự nhiên. Ngươi đã mang đến hỗn loạn.”
La Chân cảm thấy linh hồn mình như bị hàng vạn mũi kim đâm vào, mỗi mũi kim đều là một sợi xích luật tắc của Thiên Đạo đang cố gắng xiềng xích hắn, phân tích hắn, và đồng hóa hắn. Hắn thấy những hình ảnh thoáng qua: những kiếp sống bị Thiên Đạo định đoạt, những thế giới bị hủy diệt vì không tuân theo quy tắc, những cường giả hùng mạnh cuối cùng cũng quỳ gối trước ý chí tối cao. Đó là những lời cảnh báo, những minh chứng cho sự bất lực của mọi sinh linh trước sức mạnh của Thiên Đạo.
Nhưng La Chân không dao động. Huyết mạch Nghịch Thiên trong cơ thể hắn bùng cháy dữ dội. Đó không chỉ là sức mạnh, mà là một ý chí đối kháng bẩm sinh, một ngọn lửa không thể dập tắt được sinh ra từ sự khước từ số phận.
“Ta không phải lỗi lầm,” La Chân dùng ý niệm của mình đáp trả, “Ta là lựa chọn. Lựa chọn của vạn giới, lựa chọn của những sinh linh không cam chịu bị giam cầm.”
“Lựa chọn?” Giọng nói của Thiên Đạo vang lên, mang theo một chút “khó hiểu” rất “Thiên Đạo”, “Mọi lựa chọn đều là một phần của quy luật. Ngươi nghĩ ngươi tự do, nhưng ngay cả sự phản kháng của ngươi cũng đã nằm trong dự kiến của ta. Ta là khởi nguyên, ta là kết thúc. Mọi thứ đều thuộc về ta.”
Ngay lập tức, một luồng ý niệm khổng lồ ập đến La Chân. Đó không phải là một đòn tấn công thô bạo, mà là một sự đồng hóa. Thiên Đạo cố gắng hòa tan ý thức của La Chân vào bản thể của nó, biến hắn thành một phần của quy tắc, một giọt nước trong đại dương vô tận của nó. Hắn cảm thấy ký ức của mình, những kỷ niệm về người thân, về những trận chiến đã qua, về mục tiêu Nghịch Thiên, tất cả đều đang bị mờ đi, bị biến dạng, bị kéo vào một dòng chảy vô tận của thông tin vũ trụ.
La Chân cảm thấy bản thân mình đang tan biến. Hắn thấy mình là một ngôi sao, rồi một hành tinh, rồi một hạt bụi, rồi một ý niệm. Hắn thấy mình là một người phàm, rồi một cường giả, rồi một vị thần. Hắn thấy mình là Thiên Đạo. Trong khoảnh khắc đó, hắn hiểu được sự bao la, sự vĩ đại và sự cô độc của nó. Hắn cảm nhận được gánh nặng của việc duy trì trật tự, của việc phải hy sinh hàng tỷ sinh linh để đảm bảo sự vận hành của vũ trụ.
Đó là một sự mê hoặc, một sự thuyết phục tuyệt đối. Nếu La Chân chấp nhận, hắn sẽ trở thành một phần của Thiên Đạo, có lẽ là một “thiên ý” mới, nhưng hắn sẽ không còn là La Chân nữa. Hắn sẽ mất đi bản ngã, mất đi mục đích Nghịch Thiên của mình.
Nhưng đúng vào khoảnh khắc ấy, một tia sáng bùng lên trong tâm hồn La Chân. Đó là hình ảnh của Mộc Nhiên, của những người đồng đội đã tin tưởng hắn, của những ánh mắt khao khát tự do mà hắn đã nhìn thấy trên bước đường chinh phục. Đó là lời hứa hắn đã tự thề với bản thân: phá vỡ xiềng xích, định nghĩa lại ý nghĩa của “Thiên”.
“Không!” Một tiếng gầm thầm lặng nhưng vang dội khắp hư vô. Đó là tiếng gầm của ý chí, của sự tồn tại độc lập. La Chân không thể bị đồng hóa. Hắn là dị số, là kẻ Nghịch Thiên.
Sức mạnh Nghịch Thiên trong hắn không chỉ chống lại sự hòa tan, mà còn bắt đầu phản công. Nó không tấn công Thiên Đạo bằng vũ lực, mà bằng cách đối lập, bằng cách khẳng định sự khác biệt. Nếu Thiên Đạo là quy tắc, thì Nghịch Thiên là sự phá vỡ quy tắc. Nếu Thiên Đạo là sự chắc chắn, thì Nghịch Thiên là sự biến đổi.
“Ngươi là gì?” Giọng nói của Thiên Đạo lần đầu tiên lộ ra một chút “ngạc nhiên”, một sự dò hỏi. “Ngươi không thể vượt thoát khỏi sự ràng buộc của ta.”
La Chân cảm thấy cơ thể mình đang dần tái hợp, từng mảnh linh hồn, từng tia ký ức đang được kéo lại với nhau, mạnh mẽ hơn, kiên cố hơn. Hắn không còn là một hạt bụi trong dòng chảy của Thiên Đạo, mà là một tảng đá kiên cường, một dòng chảy riêng biệt đang cố gắng tách mình ra khỏi đại dương.
Hắn nhìn thẳng vào hư vô, nơi hắn cảm nhận được sự hiện diện của Thiên Đạo. “Ta là La Chân! Ta là ý chí của tự do! Ngươi nói ngươi là khởi nguyên, là kết thúc? Nhưng ta nói, ta là sự khởi đầu của một kết thúc mới! Ta là sự biến đổi của một khởi nguyên khác!”
Năng lượng Nghịch Thiên từ La Chân bùng nổ, không phải là một luồng sức mạnh hủy diệt, mà là một sự đảo ngược. Hắn bắt đầu đảo ngược dòng chảy của thông tin, của ký ức mà Thiên Đạo vừa truyền cho hắn. Hắn không chỉ từ chối bị đồng hóa, mà còn cố gắng phân tích, thấu hiểu, và thậm chí là “Nghịch Chuyển” bản chất của Thiên Đạo.
Những sợi xích luật tắc đang cố gắng xiềng xích hắn giờ đây lại trở thành những con đường dẫn dắt, những luồng dữ liệu mà La Chân có thể đọc và hiểu. Hắn bắt đầu nhìn thấy những vết nứt trong sự hoàn hảo của Thiên Đạo, những lỗ hổng trong hệ thống quy tắc của nó. Hắn nhận ra rằng, ngay cả Thiên Đạo cũng không phải là bất biến. Nó cũng có điểm yếu, cũng có những phần bị “biến dạng” hoặc “lệch lạc” so với “Đại Đạo” nguyên thủy, như la bàn cốt truyện đã chỉ ra.
Những hình ảnh cổ xưa chợt lóe lên trong tâm trí La Chân: những thế giới bị Thiên Đạo bỏ rơi, những chủng tộc bị diệt vong vì không phù hợp với “ý chí” của nó, những cuộc chiến tranh giữa các vị thần cổ xưa mà Thiên Đạo đã “can thiệp” để thiết lập trật tự của mình. Hắn thấy sự ích kỷ, sự độc đoán, và cả sự sợ hãi của Thiên Đạo – sợ hãi sự hỗn loạn, sợ hãi sự thay đổi, sợ hãi những gì nó không thể kiểm soát.
Thì ra, Thiên Đạo không phải là một chân lý tối thượng hoàn toàn vô tư. Nó là một thực thể, hay một hệ thống, đã từng bị ảnh hưởng, đã từng đưa ra những “lựa chọn” của riêng mình, để rồi tự biến mình thành “chân lý” duy nhất. Nó không phải là công bằng tuyệt đối, mà là một trật tự được thiết lập và duy trì bằng quyền lực.
La Chân cười khẩy, một nụ cười đầy thách thức. “Ngươi không phải là Đại Đạo nguyên thủy. Ngươi chỉ là một kẻ tiếm quyền đã tự phong mình là Thiên Đạo!”
Giọng nói của Thiên Đạo biến mất, thay vào đó là một sự chấn động dữ dội khắp hư vô. Các luồng năng lượng hỗn loạn bùng phát, không còn là những sợi xích trật tự, mà là những dòng chảy hủy diệt, những cơn sóng thần của năng lượng nguyên thủy, cố gắng xé nát La Chân.
Thiên Đạo đã tức giận. Lần đầu tiên, nó không còn giữ được vẻ bình thản, vô cảm của mình. Sự thật về bản chất của nó đã bị La Chân vạch trần. Nó nhận ra La Chân không chỉ là một kẻ phản kháng, mà là một mối đe dọa thực sự, có khả năng lật đổ cả nền tảng tồn tại của nó.
La Chân không lùi bước. Hắn dang rộng hai tay, toàn thân phát ra ánh sáng Nghịch Thiên rực rỡ, đối đầu trực diện với cơn thịnh nộ của cội nguồn vũ trụ. Hắn không còn là một phàm nhân bị ruồng bỏ, cũng không còn là một cường giả tranh bá. Hắn là kẻ Nghịch Thiên, là ý chí của một kỷ nguyên mới.
Cuộc chiến thực sự đã bắt đầu. Không có máu đổ, không có tiếng gầm rú. Chỉ có sự va chạm của ý chí, sự đối đầu của những khái niệm cơ bản nhất của vũ trụ. Một bên là trật tự cũ, là sự thống trị tuyệt đối của Thiên Đạo. Một bên là sự tự do, là sự phá vỡ mọi xiềng xích của La Chân.
Bên ngoài lỗ hổng Hỗn Độn, những sợi xích luật tắc bùng phát mạnh mẽ hơn bao giờ hết, cố gắng hàn gắn vết thương trên bức màn thực tại. Nhưng từ bên trong, một luồng ánh sáng Nghịch Thiên chói lòa bất ngờ xuyên qua những vết nứt nhỏ nhất, chiếu rọi ra Chư Thiên Vạn Giới, khiến tất cả cường giả liên minh Nghịch Thiên đều cảm nhận được một luồng hy vọng mãnh liệt. La Chân vẫn còn đó, và hắn đang chiến đấu.
Cuộc chiến định đoạt vạn giới, giờ đây, không còn chỉ là một khái niệm, mà đã trở thành một trận chiến của chính bản chất vũ trụ.