Nghịch Thiên
Chương 939
Vết rách tạm thời trong màn sương ý niệm kia, dẫu chỉ tồn tại trong khoảnh khắc, cũng đủ để phá vỡ sự tĩnh lặng vĩnh hằng của ‘Thiên’. Nhãn Cầu vô cảm, từng trừng phạt vô số sinh linh dám ngước nhìn, giờ đây khẽ rung chuyển. Không có tiếng gầm rống, không có sự phẫn nộ hiển hiện, chỉ có một áp lực vô hình, nặng nề gấp vạn lần trọng lực của hàng ngàn thế giới, đột ngột giáng xuống toàn bộ Chư Thiên Vạn Giới. Đó là phản ứng của một ý chí tối thượng, một sự phủ nhận lạnh lẽo trước hành vi ngạo mạn dám thách thức trật tự.
Từ nơi sâu thẳm nhất của Hỗn Độn, nơi được cho là nguồn gốc của ‘Thiên Đạo’, một làn sóng năng lượng màu xám tro lan tỏa, nhấn chìm mọi vì tinh tú, mọi dải ngân hà. Các quy tắc tự nhiên bỗng chốc trở nên hỗn loạn. Sinh mệnh vật chất hóa thành hư vô, hư vô ngưng tụ thành vật chất. Thời gian đảo ngược, không gian xoắn vặn. Những hành tinh vốn đã chết từ vạn cổ bỗng chốc sống lại, những thế giới phồn hoa trong nháy mắt hóa thành cát bụi. Đó là sự giận dữ của ‘Thiên’, một lời cảnh cáo không tiếng động, nhưng đủ để khiến mọi sinh linh đang tồn tại cảm nhận được sự nhỏ bé tột cùng của mình.
Trên chiến hạm kỳ hạm của liên minh Nghịch Thiên, con thuyền Cửu Thiên Phá Chướng, đang lơ lửng giữa một khoảng không vũ trụ yên tĩnh, bỗng chấn động dữ dội. Bên trong đại sảnh, những vị thủ lĩnh cấp cao đang ngồi vây quanh một tấm bản đồ tinh hệ khổng lồ, khắc họa chi tiết các tuyến phòng thủ và tấn công. Ánh sáng tím biếc lóe lên từ các vì sao, rồi tắt ngấm, đã được tất cả bọn họ nhìn thấy.
Đại Nguyên soái Cổ Phàm, một lão nhân tóc bạc trắng nhưng đôi mắt sắc như dao, bàn tay nắm chặt thanh quyền trượng bằng xương thú cổ đại, chậm rãi đứng dậy. Giọng nói của ông trầm tĩnh, nhưng ẩn chứa một ý chí kiên định như sắt đá: “Tín hiệu đã đến. Nàng ấy đã thành công mở ra con đường. Thời khắc định đoạt đã tới!”
Bên cạnh ông, Vô Ảnh Quân Vương, thủ lĩnh của các sát thủ bóng đêm, một nam nhân thân hình ẩn mình trong áo choàng đen kịt, cất giọng khàn khàn: “Áp lực của Thiên Đạo đang gia tăng. Đây là sự phẫn nộ của nó. Toàn bộ Chư Thiên Vạn Giới đang rung chuyển. Những kẻ yếu đuối đã bắt đầu tan rã.”
Huyết Ma Nữ Vương, người đứng đầu tộc Ma Tộc, một mỹ nhân tuyệt sắc nhưng khí chất tàn bạo, móng tay sắc nhọn khẽ cào lên mặt bàn đá cẩm thạch, tạo thành những vết xước sâu. Nàng cười khẩy: “Kẻ yếu đuối không xứng đáng sống trong kỷ nguyên mới. Kẻ nào còn ôm mộng quy phục ‘Thiên’, hãy để chúng chết trước đi.”
Nhưng ánh mắt của Huyết Ma Nữ Vương, cũng như của tất cả những người khác, đều hướng về một vị thanh niên đang đứng giữa sảnh, lưng quay về phía họ. Đó là La Chân, thủ lĩnh tinh thần của liên minh Nghịch Thiên, người đã từng bước lật đổ mọi định luật, phá vỡ mọi xiềng xích. Chính hắn là người đã gieo hạt giống của sự phản kháng vào tâm trí của vô số sinh linh, tập hợp họ thành một lực lượng khổng lồ dám đối đầu với ‘Thiên’.
La Chân không nói gì, chỉ ngẩng đầu nhìn lên trần chiến hạm, nơi một ma trận ánh sáng mô phỏng không gian bên ngoài. Hắn cảm nhận được sự giận dữ vô biên của ‘Thiên Đạo’, cảm nhận được những quy tắc đang bị bóp méo, những sinh linh đang tan biến. Hắn cũng cảm nhận được tia sáng yếu ớt nhưng kiên cường kia, tia sáng mà nàng đã dùng hết sức lực để thắp lên, mở ra một khe hở mong manh. Đây là hy vọng cuối cùng.
Một nụ cười khẽ nở trên môi La Chân, một nụ cười vừa bi tráng, vừa kiên định. Hắn quay lại, ánh mắt quét qua từng gương mặt quen thuộc, những người đã cùng hắn trải qua sinh tử, cùng hắn nuôi dưỡng giấc mộng Nghịch Thiên. “Đã đến lúc rồi,” hắn nói, giọng nói không lớn, nhưng vang vọng khắp đại sảnh, xuyên thấu mọi trái tim. “Thiên muốn hủy diệt chúng ta. Vậy thì chúng ta sẽ hủy diệt nó. Hãy để cho Chư Thiên Vạn Giới này, một lần nữa được chứng kiến ý chí của sinh linh!”
Lời tuyên bố của La Chân như tiếng sấm đánh thức toàn bộ liên minh. Những mệnh lệnh lập tức được truyền xuống các hạm đội, các quân đoàn đang chờ đợi ở các vị trí chiến lược đã định sẵn từ trước. Hàng triệu chiến hạm, từ những con tàu khổng lồ như tiểu hành tinh đến những phi thuyền nhỏ gọn như mũi tên, bắt đầu khởi động. Động cơ rít lên những âm thanh chói tai, xé rách sự tĩnh mịch của vũ trụ. Các binh đoàn tu sĩ, từ các giới vực khác nhau, mang theo đủ loại pháp khí, binh khí, sẵn sàng lao vào cuộc chiến không khoan nhượng.
Trong khi đó, phản ứng của ‘Thiên’ không chỉ dừng lại ở sự rung chuyển vũ trụ. Từ sâu thẳm Hỗn Độn, những cánh cửa không gian khổng lồ bỗng hé mở, phun trào ra vô số sinh vật kỳ dị, được gọi là “Thiên Vệ”. Chúng không có hình dạng cố định, có thể là những thực thể năng lượng thuần túy, những con quái vật bằng xương cốt cổ xưa, hay những hình nhân bằng ánh sáng lạnh lẽo. Mỗi một “Thiên Vệ” đều mang trong mình sức mạnh của ‘Thiên Đạo’, với ánh mắt vô cảm và nhiệm vụ duy nhất: Tiêu diệt mọi thứ dám chống đối.
Đội quân Thiên Vệ đông đảo không thể đếm xuể, tràn ra như thủy triều đen tối, nuốt chửng các dải ngân hà. Chúng không có sợ hãi, không có đau đớn, chỉ là những cỗ máy giết chóc hoàn hảo được điều khiển bởi ý chí tối thượng. Các thế giới biên giới, nơi liên minh Nghịch Thiên đặt những trạm tiền đồn đầu tiên, là những nơi đầu tiên hứng chịu sự phẫn nộ của ‘Thiên’.
Trên hành tinh Aetheria, một thế giới cổ xưa được bao phủ bởi những khu rừng pha lê, các tu sĩ Tiên Tộc đang triển khai trận pháp phòng ngự. Cung thủ của họ giương cung, mũi tên ánh sáng tích tụ năng lượng, sẵn sàng bắn hạ những Thiên Vệ đầu tiên xuất hiện từ những vết rách không gian. Các kiếm khách ngưng tụ kiếm ý, tạo thành những bức tường kiếm khí sắc bén. Pháp sư tụ tập linh lực, chuẩn bị thi triển những thần thông hủy diệt.
Tiếng gầm rống của Thiên Vệ, hòa lẫn với tiếng pháp khí va chạm, tiếng nổ của thần thông, lập tức vang vọng khắp vũ trụ. Ánh sáng và bóng tối giao tranh, sự sống và cái chết hòa quyện. Các vì sao xa xôi bỗng trở nên mờ ảo, dường như bị nuốt chửng bởi cơn thịnh nộ của cuộc chiến. Máu đổ, xương tan, những linh hồn tan biến vào hư không, nhưng không ai lùi bước.
Mục tiêu của liên minh Nghịch Thiên không phải là cầm cự. Mục tiêu của họ là phản công. Theo kế hoạch đã được vạch ra từ lâu, ngay khi tín hiệu xuất hiện và Thiên Đạo bắt đầu phản ứng, các hạm đội chính yếu của liên minh Nghịch Thiên lập tức di chuyển theo những con đường thoát hiểm mà ‘nàng’ đã mở ra, hướng thẳng vào trung tâm của các thế lực ‘Thiên Đạo’.
La Chân khẽ nhắm mắt lại, một luồng khí tức vô hình lan tỏa từ cơ thể hắn, bao trùm toàn bộ chiến hạm. Hắn không chỉ là một thủ lĩnh, hắn còn là ngọn cờ, là ý chí của toàn bộ liên minh. Hắn cảm nhận được sự hy sinh, sự đau đớn, nhưng cũng cảm nhận được sự quật cường, sự bùng cháy của hy vọng từ hàng tỷ sinh linh đang chiến đấu.
“Tiến lên!” La Chân mở mắt, ánh mắt bùng lên ngọn lửa Nghịch Thiên. “Hãy để chúng ta chứng minh, rằng không có Thiên Đạo nào có thể định đoạt số phận của chúng ta!”
Con thuyền Cửu Thiên Phá Chướng, mang theo ý chí bất khuất của La Chân và toàn bộ liên minh, xé toạc màn đêm vũ trụ, lao thẳng vào trận đại chiến đang bùng nổ, hướng về phía những cánh cửa Hỗn Độn đang phun trào Thiên Vệ. Trận chiến định đoạt vận mệnh Chư Thiên Vạn Giới đã chính thức bắt đầu, không có đường lui, chỉ có tiến lên, hoặc là biến thành hư vô.
Và ở một nơi nào đó, trong vết rách tạm thời kia, một bóng hình mờ ảo đang dần tan biến, nhưng nụ cười trên môi nàng vẫn còn vương vấn, như một lời hứa, một sự bảo chứng cho con đường mà La Chân đang bước đi.