Nghịch Thiên
Chương 93
Trần Phong lướt đi trong màn đêm, thân ảnh như hòa vào bóng tối. Phù Vân Sơn dần lùi lại phía sau, những đỉnh núi sừng sững giờ chỉ còn là những đường nét mờ ảo dưới ánh trăng. Hắn không vội vàng, nhưng mỗi bước chân, mỗi cú nhún mình đều mang theo sự tinh tế của một kẻ đã đạt đến cảnh giới phi phàm. Linh khí quanh thân hắn dao động nhẹ nhàng, đủ để nâng đỡ cơ thể, nhưng lại ẩn giấu đến mức ngay cả cường giả ở Phàm Trần cảnh giới này cũng khó mà phát hiện.
Cảm giác gió đêm lướt qua mặt, mang theo hơi sương lạnh lẽo, không làm lung lay ý chí của Trần Phong. Trái lại, nó càng củng cố thêm quyết tâm trong lòng hắn. Hắn đã trải qua quá nhiều, mất mát quá nhiều. Cái tên “phế vật” mà người đời gán cho hắn, những lời sỉ nhục, những ánh mắt khinh miệt, tất cả đều trở thành động lực mạnh mẽ nhất. Đặc biệt là hình ảnh người thân ngã xuống dưới lưỡi kiếm tàn độc của kẻ thù, nó hằn sâu trong tâm trí hắn, là ngọn lửa báo thù không bao giờ tắt.
“Sẽ có ngày, ta khiến các ngươi phải trả giá gấp vạn lần.” Hắn thầm nhủ, ánh mắt sắc như dao găm xuyên qua màn đêm tĩnh mịch. Hắn hiểu rõ, con đường trước mắt đầy chông gai, nhưng hắn đã không còn là Trần Phong yếu đuối của ngày xưa. Cái cổ tháp thần bí trong thức hải, những công pháp cấm kỵ hắn tu luyện, và cả ý chí sắt đá được tôi luyện qua sinh tử, tất cả đã biến hắn thành một con người hoàn toàn khác.
Sau gần hai canh giờ di chuyển, một vệt sáng mờ ảo xuất hiện ở phía chân trời. Đó là ánh đèn từ thị trấn Lâm Giang, mục tiêu đầu tiên của Trần Phong. Thị trấn này nằm trên con đường giao thương quan trọng, nối liền nhiều tông môn nhỏ và thế gia. Nơi đây là điểm dừng chân lý tưởng cho những người tu luyện cấp thấp và trung cấp để nghỉ ngơi, trao đổi vật phẩm, và quan trọng hơn cả, thu thập tin tức.
Trần Phong giảm tốc độ, không còn bay lượn trên không mà hạ xuống một khu rừng thưa cách thị trấn không xa. Hắn phủi nhẹ bụi đất trên y phục, chỉnh lại dung mạo. Hắn không muốn quá nổi bật, nhưng cũng không muốn trông quá tầm thường. Một bộ y phục bằng vải thô màu xám, khuôn mặt hơi xanh xao nhưng ánh mắt kiên nghị, đủ để người ta nghĩ hắn là một tán tu gặp chút khó khăn, đang tìm kiếm cơ duyên.
Hắn bước vào thị trấn khi những ánh đèn lồng đã bắt đầu mờ dần, nhường chỗ cho ánh bình minh le lói. Đường phố vẫn còn vắng vẻ, chỉ có vài người bán hàng rong sớm đã bày biện quán xá. Mùi hương của bánh mì nướng và trà thảo mộc thoang thoảng trong không khí. Trần Phong tìm một quán ăn nhỏ, gọi một bát mì nóng hổi và một ấm trà. Hắn ngồi ở một góc khuất, vừa ăn vừa lắng nghe những câu chuyện phiếm từ những người xung quanh.
Thông tin đầu tiên hắn thu thập được là về tình hình của các tông môn lân cận. Tông Thiên Vũ, một tông môn hạng ba, gần đây đã phát hiện ra một mỏ khoáng linh thạch nhỏ, gây ra sự tranh chấp ngầm với Vân Hải Các, một thế lực thương hội lớn hơn. Có vẻ như những tranh chấp lợi ích nhỏ nhặt như vậy là chuyện thường ngày ở Phàm Trần giới.
Một lát sau, quán ăn bắt đầu đông hơn. Ba vị tu sĩ trẻ bước vào, khoác trên mình bộ y phục của Tông Thiên Vũ, vẻ mặt kiêu ngạo. Một trong số họ, với vẻ ngoài bảnh bao và mái tóc búi cao, lớn tiếng: “Lão bản, cho ba bát mì đặc biệt! Hôm nay chúng ta phải ăn mừng, vừa mới săn được một con Ma Xà Xích Diễm, thu hoạch không nhỏ!”
Lão bản quán ăn vội vàng chạy ra chào đón, cười nịnh nọt: “Ôi chao, thì ra là ba vị thiên tài của Thiên Vũ Tông. Chúc mừng các vị, chúc mừng! Mì của các vị sẽ có ngay!”
Trần Phong liếc nhìn qua. Ba tên này tu vi chỉ ở Luyện Khí tầng ba, tầng bốn, cũng dám tự xưng là thiên tài. Hắn cười thầm trong lòng. So với hắn, người đã đạt đến Khai Mạch cảnh tầng bảy, thậm chí còn có dấu hiệu đột phá, thì ba người này chẳng khác nào ếch ngồi đáy giếng.
Một tên tu sĩ khác trong nhóm, dáng người cao lớn hơn, vỗ vai tên bảnh bao kia: “Trần sư huynh, lần này nhờ có huynh ra tay, con Ma Xà Xích Diễm mới bị tiêu diệt nhanh như vậy. Chiêu ‘Thiên Vũ Phá’ của huynh quả nhiên danh bất hư truyền.”
Tên Trần sư huynh cười đắc ý: “Chỉ là chút tài mọn thôi. Nhưng nói đi cũng phải nói lại, con Ma Xà này dù sao cũng là yêu thú cấp hai, da thịt cứng rắn, nếu không có ta, các ngươi muốn hạ nó cũng phải tốn không ít công sức.”
Những lời khoe khoang của chúng lọt vào tai Trần Phong. Ma Xà Xích Diễm, yêu thú cấp hai. Hắn nhớ lại, khi còn ở Phù Vân Sơn, hắn đã từng đối phó với những yêu thú cấp ba, cấp bốn dễ dàng hơn thế nhiều. Sức mạnh của hắn đã vượt xa tưởng tượng của những người ở Phàm Trần giới này.
“À phải rồi, Trần sư huynh,” tên tu sĩ thứ ba nói, “Huynh có nghe tin gì về cái vụ ở Phù Vân Sơn không? Nghe đồn có một tên phế vật của Trần gia đã trốn thoát khỏi đó. Trần gia đang phát lệnh truy nã khắp nơi, treo thưởng không ít linh thạch đâu.”
Trần Phong khẽ nhíu mày. Hắn biết, tin tức này sớm muộn gì cũng sẽ lan ra. Hắn là mục tiêu của Trần gia, và chắc chắn, chúng sẽ không bỏ qua bất kỳ ngóc ngách nào để tìm hắn.
Trần sư huynh nhấp một ngụm trà, vẻ mặt khinh thường: “Phế vật Trần gia ư? Ta cũng có nghe loáng thoáng. Nghe nói là một kẻ không có linh căn, không thể tu luyện, lại còn dám đắc tội với Trần gia. Thật là không biết tự lượng sức mình. Dù hắn có trốn thoát được, thì cũng chỉ là con chó nhà có tang, sớm muộn gì cũng bị bắt lại thôi.”
Trần Phong nắm chặt tay dưới bàn, nhưng khuôn mặt vẫn giữ vẻ bình tĩnh. Những lời nói đầy khinh miệt đó, hắn đã nghe quá nhiều. Nhưng giờ đây, nó không còn khiến hắn tuyệt vọng, mà chỉ càng hun đúc thêm ngọn lửa trong lòng. Hắn sẽ chứng minh cho tất cả thấy, kẻ mà họ gọi là phế vật, sẽ là người lật đổ tất cả.
“Mà thôi, chuyện phế vật đó không đáng để chúng ta bận tâm,” Trần sư huynh tiếp tục, “Điều quan trọng là phải tìm cách đột phá Luyện Khí tầng năm. Nghe nói Thiên Vũ Tông sắp tổ chức một giải thi đấu nhỏ để tuyển chọn đệ tử ưu tú tham gia vào khóa huấn luyện đặc biệt ở Cổ Mộc Lâm. Nếu có thể vào đó, cơ hội tiếp xúc với các công pháp cao cấp hơn sẽ rất lớn.”
Cổ Mộc Lâm? Trần Phong ghi nhớ cái tên này. Có vẻ đây là một nơi quan trọng đối với các đệ tử trẻ. Có thể hắn sẽ tìm thấy cơ hội ở đó để tiếp cận những thông tin sâu hơn về thế lực của Trần gia, hoặc thậm chí là một số vật phẩm hữu ích cho hành trình của mình.
Sau khi ăn xong, Trần Phong trả tiền và rời quán. Hắn đi dạo quanh thị trấn, quan sát những cửa hàng dược liệu, binh khí, và cả những nơi chuyên bán tin tức. Hắn cần một thân phận mới, một vỏ bọc hoàn hảo để tiếp tục hành trình mà không bị Trần gia phát hiện quá sớm.
Hắn dừng lại trước một cửa tiệm nhỏ, treo biển “Tạp Hóa Cổ Vật”. Cửa tiệm trông có vẻ cũ kỹ, nhưng lại có một vẻ bí ẩn thu hút Trần Phong. Bên trong, một ông lão râu bạc đang ngồi gật gù trên ghế, xung quanh là vô số vật phẩm cũ kỹ, từ bình ngọc, kiếm gãy, đến những cuộn da thú đã ố vàng.
“Có gì cần không, tiểu hữu?” Ông lão mở mắt, giọng nói khàn khàn.
Trần Phong nhìn quanh. “Lão bản, ta muốn mua một ít thông tin, và có lẽ là… một thân phận.”
Ông lão nhướn mày, ánh mắt sắc bén quét qua Trần Phong. “Thông tin thì dễ, nhưng thân phận thì không phải ai cũng bán. Tiểu hữu muốn thông tin gì? Và muốn thân phận như thế nào?”
“Ta muốn biết về những thế lực lớn ở vùng này, đặc biệt là những tin tức liên quan đến Trần gia. Còn thân phận…” Trần Phong hơi dừng lại, suy nghĩ. “Ta muốn một thân phận của một tán tu mới từ vùng núi ra, không có nhiều liên hệ, nhưng có chút tài năng tiềm ẩn.”
Ông lão vuốt râu, mỉm cười đầy ẩn ý. “Ồ, một tán tu mới ra núi, lại có tài năng tiềm ẩn… Xem ra tiểu hữu không phải là người đơn giản. Trần gia là một trong Tứ Đại Thế Gia của Phàm Trần giới này, thế lực rất lớn. Tiểu hữu muốn tìm hiểu về họ, e rằng cái giá không hề nhỏ.”
Trần Phong lấy ra một túi linh thạch hạ phẩm. Đây là số linh thạch hắn thu được từ việc bán một số yêu đan cấp thấp mà hắn săn được trên Phù Vân Sơn. “Đây là 20 viên linh thạch hạ phẩm. Nếu lão bản có thể cung cấp thông tin và thân phận phù hợp, ta sẽ không bạc đãi.”
Ông lão cầm lấy túi linh thạch, cân nhắc trong tay. “20 viên linh thạch hạ phẩm, cũng không tệ cho một tán tu mới. Được thôi, ta sẽ giúp tiểu hữu. Về thông tin, ta sẽ cung cấp cho ngươi một bản đồ chi tiết về các thế lực lớn trong vùng, và một vài tin tức nội bộ về Trần gia, bao gồm cả cấu trúc quyền lực và một số chi nhánh quan trọng. Còn về thân phận…”
Ông lão dừng lại, nhìn thẳng vào Trần Phong. “Ta có thể sắp xếp cho ngươi một thân phận là ‘Lâm Phong’, đến từ một tiểu sơn thôn hẻo lánh đã bị yêu thú tàn phá. Ngươi là người sống sót duy nhất, mang theo chút ít tài sản gia truyền và mong muốn tu luyện để báo thù cho thôn làng. Thân phận này đủ hợp lý để giải thích việc ngươi không có tông môn hay thế lực chống lưng, và cũng là một lý do để ngươi khao khát sức mạnh.”
Trần Phong gật đầu. “Lâm Phong… được. Nghe có vẻ hợp lý.”
“Tốt lắm,” ông lão cười khẩy. “Để có được thông tin chi tiết và giấy tờ chứng minh thân phận này, ngươi cần đợi đến tối. Quay lại đây vào lúc đèn lồng đã lên. Trong thời gian đó, ngươi có thể đi dạo, làm quen với thị trấn. Nhưng nhớ kỹ, ở Lâm Giang này, đừng bao giờ gây rắc rối với Tông Thiên Vũ hay Vân Hải Các. Chúng tuy nhỏ, nhưng lại có nhiều tai mắt.”
Trần Phong gật đầu, hiểu ý. “Đa tạ lão bản.”
Rời khỏi tiệm tạp hóa, Trần Phong cảm thấy nhẹ nhõm hơn một chút. Ít nhất, bước đầu tiên đã thành công. Có một thân phận mới, hắn có thể tự do hành động hơn. “Lâm Phong” sẽ là vỏ bọc của hắn. Còn “Trần Phong”, cái tên mang theo nỗi đau và mối thù sâu sắc, sẽ chỉ sống trong bóng tối, chờ đợi ngày hắn lật đổ tất cả.
Hắn biết, cái giải thi đấu của Thiên Vũ Tông kia có thể là một cơ hội tốt. Với thân phận “Lâm Phong” và sức mạnh ẩn giấu của mình, hắn có thể dễ dàng nổi bật, thu hút sự chú ý, và có lẽ là… tiếp cận được một số thông tin quan trọng mà một tán tu bình thường khó lòng có được. Con đường Nghịch Thiên đã chính thức bắt đầu, và mỗi bước đi của hắn đều là một sự tính toán kỹ lưỡng, một sự thách thức âm thầm với số phận đã định.
Mặt trời lên cao, chiếu rọi khắp thị trấn Lâm Giang, nhưng trong lòng Trần Phong, một ngọn lửa khác đang bùng cháy, sẵn sàng thiêu rụi mọi chướng ngại vật trên con đường hắn đã chọn.