Nghịch Thiên
Chương 92

Cập nhật lúc: 2026-03-16 17:29:07 | Lượt xem: 5

Trần Phong nhắm mắt, cảm nhận dòng linh khí cuồn cuộn chảy trong đan điền, mạnh mẽ hơn gấp bội lần so với trước đây. Hắn đã đột phá! Cảnh giới mới mở ra, mang đến một luồng sức mạnh chưa từng có, như thể mỗi thớ thịt, mỗi kinh mạch đều được tái tạo, trở nên rắn chắc và tràn đầy năng lượng.

Một nụ cười lạnh lẽo xuất hiện trên khóe môi hắn. Vân Thiên Minh, Lôi gia, những kẻ đã từng coi hắn là phế vật, đã dồn hắn vào đường cùng, sẽ phải trả giá. Hắn không còn là Trần Phong yếu ớt ngày xưa. Hắn là một kẻ “Nghịch Thiên”, và con đường này mới chỉ bắt đầu.

Ánh mắt hắn lần nữa quét qua tấm bia đá cổ xưa. Những hoa văn phức tạp, những ký tự cổ quái dường như chứa đựng một bí mật thâm sâu. Thôn Thiên Tháp trong thức hải khẽ rung động, truyền đến một ý niệm rõ ràng: “Nơi này… còn nhiều thứ hơn những gì ngươi thấy. Tấm bia này chỉ là một cánh cửa. Hãy cảm nhận, chủ nhân.”

Trần Phong đưa tay chạm nhẹ vào mặt bia đá lạnh lẽo. Một luồng khí tức cổ xưa, hùng vĩ truyền đến, như một dòng sông thời gian chảy ngược, mang theo vô vàn hình ảnh mờ ảo. Hắn thấy những ngọn núi cao chót vót, những cây cổ thụ vươn tận mây xanh, và những sinh vật khổng lồ bay lượn trên bầu trời, mà hắn chưa từng thấy trong bất kỳ thư tịch nào của Phàm Trần Giới.

“Đây là… một thế giới khác?” Trần Phong lẩm bẩm, trái tim đập thình thịch. Thôn Thiên Tháp lại truyền ý niệm: “Không phải thế giới khác, mà là một phần ký ức của Phù Vân Sơn này, từ thời xa xưa. Tấm bia là một phần của trận pháp phong ấn, phong ấn một thứ gì đó… rất quan trọng.”

Phong ấn? Trần Phong nhìn quanh. Phù Vân Sơn trông có vẻ bình thường, thậm chí là hoang tàn ở một số nơi, nhưng giờ đây, dưới góc nhìn của sức mạnh mới và sự dẫn dắt của Thôn Thiên Tháp, hắn bắt đầu nhận ra những điều bất thường. Linh khí ở đây không chỉ đơn thuần là thưa thớt, mà là bị một lực lượng nào đó cố tình che giấu, kìm hãm.

Hắn bắt đầu di chuyển, không còn là những bước chân dò xét cẩn trọng như trước, mà là những bước đi dứt khoát, mang theo sự tự tin của một cường giả. Linh giác của hắn được mở rộng, cảm nhận rõ ràng từng luồng linh khí nhỏ bé nhất, từng dao động năng lượng ẩn sâu dưới lòng đất.

Dọc theo con đường mòn quen thuộc dẫn lên đỉnh Phù Vân Sơn, nơi hắn từng luyện tập trong cô độc, Trần Phong dừng lại trước một vách đá. Nơi này trước đây chỉ là một tảng đá xù xì, không có gì đặc biệt. Nhưng giờ đây, khi hắn tập trung linh lực vào mắt, hắn thấy một lớp màng mỏng trong suốt, lấp lánh như sương khói, bao phủ một khoảng không gian nhỏ phía sau vách đá.

“Ảo trận?” Trần Phong nhíu mày. Hắn đã từng đọc qua về các loại trận pháp trong những cuốn sách cổ mà hắn vô tình tìm được. Nhưng đây là một ảo trận cao cấp, tinh vi hơn rất nhiều so với những gì hắn từng biết.

Thôn Thiên Tháp lại lên tiếng: “Là một Cấm Trận. Không phải để che giấu, mà là để bảo vệ. Phía sau nó… có một kho báu.”

Kho báu! Đôi mắt Trần Phong lóe lên tinh quang. Phù Vân Sơn này quả nhiên là một mỏ vàng chưa được khai thác. Hắn hít sâu một hơi, vận chuyển linh lực trong đan điền, tập trung vào đầu ngón tay. Một luồng linh lực màu xám bạc, mang theo khí tức hủy diệt đặc trưng của Thôn Thiên Tháp, ngưng tụ lại.

“Phá!”

Hắn điểm ngón tay vào lớp màng trong suốt. Không có tiếng nổ long trời lở đất, không có rung chấn dữ dội. Lớp màng chỉ khẽ gợn sóng, sau đó, như một làn khói bị gió thổi qua, nó tan biến vào hư vô. Con đường phía sau vách đá hiện ra.

Đó là một hang động nhỏ, ẩm ướt và tối tăm, nhưng không khí bên trong lại đặc quánh linh khí, gấp mười lần so với bên ngoài. Trần Phong bước vào, ánh sáng mờ ảo từ một loại đá phát quang tự nhiên chiếu rọi, soi rõ mọi ngóc ngách.

Trung tâm hang động là một hồ nước nhỏ, trong vắt như gương, nước hồ màu xanh ngọc bích. Từ trong hồ, một luồng khí tức tinh thuần bốc lên, khiến Trần Phong cảm thấy sảng khoái đến lạ thường. Hắn nhận ra ngay đây chính là linh dịch tinh túy, được cô đọng từ linh khí của Phù Vân Sơn trong hàng ngàn năm.

“Linh Dịch Ngưng Tụ Trì!” Thôn Thiên Tháp reo lên trong thức hải, giọng nói mang theo một chút phấn khích hiếm hoi. “Chủ nhân, đây là một cơ duyên lớn! Với Linh Dịch này, ngươi có thể củng cố cảnh giới vừa đột phá, thậm chí là tiến xa hơn nữa trong thời gian ngắn. Quan trọng hơn, nó sẽ thanh tẩy tạp chất trong cơ thể, giúp ngươi có một nền tảng tu luyện vững chắc hơn.”

Bên cạnh hồ nước, mọc lên ba cây nấm nhỏ màu đỏ rực, tỏa ra một mùi hương ngọt ngào, quyến rũ. Chúng có hình dáng kỳ lạ, như những chiếc ô nhỏ tí hon, nhưng trên mũ nấm lại có những đường vân hình rồng bay phượng múa.

“Long Phượng Linh Chi!” Thôn Thiên Tháp tiếp tục giải thích, “Loại linh chi này cực kỳ hiếm gặp, chỉ mọc ở những nơi có linh khí cực thịnh và được nuôi dưỡng bởi Long Khí hoặc Phượng Huyết. Ăn vào có thể tăng cường thể chất, tinh thần, và quan trọng nhất là giúp dung hợp linh lực, tránh được tình trạng tu luyện quá nhanh mà không vững chắc.”

Trần Phong không kìm được sự hưng phấn. Hắn đã đột phá cảnh giới, lại còn tìm thấy Linh Dịch Ngưng Tụ Trì và Long Phượng Linh Chi. Đây quả là những cơ duyên nghịch thiên, cho phép hắn rút ngắn con đường tu luyện của người khác đến hàng chục năm.

Hắn cẩn thận hái ba cây Long Phượng Linh Chi, cất vào trong túi trữ vật. Sau đó, hắn ngồi xuống bên cạnh Linh Dịch Ngưng Tụ Trì, hít thở sâu, bắt đầu hấp thụ linh dịch.

Khi Trần Phong bắt đầu vận chuyển công pháp, Linh Dịch trong hồ tự động chảy vào cơ thể hắn như một dòng suối ấm áp. Từng giọt linh dịch tinh thuần được kinh mạch hấp thụ, nhanh chóng chuyển hóa thành linh lực của chính hắn. Cảnh giới mà hắn vừa đột phá nhanh chóng được củng cố. Từng tế bào trong cơ thể dường như đang reo vang, tràn đầy sức sống.

Hắn cảm thấy cơ thể mình đang được thanh lọc, những tạp chất nhỏ li ti bị đẩy ra ngoài theo lỗ chân lông. Làn da hắn trở nên mịn màng hơn, xương cốt rắn chắc hơn, và linh hồn cũng trở nên minh mẫn hơn rất nhiều.

Thôn Thiên Tháp không ngừng truyền thụ những hiểu biết về việc hấp thụ linh dịch một cách hiệu quả nhất, giúp Trần Phong tránh được những sai lầm mà một người mới đột phá thường mắc phải. Tháp còn hướng dẫn hắn cách sử dụng Long Phượng Linh Chi để tối ưu hóa quá trình củng cố sức mạnh.

Thời gian trôi qua, Trần Phong không biết mình đã ngồi trong hang động bao lâu. Hắn hoàn toàn đắm chìm trong trạng thái tu luyện. Khi hắn mở mắt ra, toàn bộ Linh Dịch Ngưng Tụ Trì đã cạn khô, chỉ còn lại một lớp bùn màu xanh ngọc dưới đáy hồ. Nhưng đổi lại, cơ thể hắn giờ đây tràn đầy sức mạnh, linh lực lưu chuyển mạnh mẽ và ổn định hơn bao giờ hết.

Hắn đã không chỉ củng cố được cảnh giới vừa đột phá, mà còn cảm thấy mình đã tiến thêm một bước nhỏ trong cảnh giới đó. Nếu trước đây hắn cảm thấy mình mới chỉ đứng ở ngưỡng cửa, thì giờ đây hắn đã thực sự bước vào và đặt nền móng vững chắc.

“Chủ nhân, ngươi đã đạt được thành tựu lớn,” Thôn Thiên Tháp khen ngợi, “Bây giờ, hãy sử dụng Long Phượng Linh Chi để hoàn thiện quá trình.”

Trần Phong gật đầu, lấy ra một cây Long Phượng Linh Chi. Mùi hương ngọt ngào lan tỏa khắp hang động. Hắn cắn một miếng nhỏ. Ngay lập tức, một luồng năng lượng ấm áp, xen lẫn chút hương vị ngọt thanh, lan tỏa khắp cơ thể. Hắn cảm thấy tinh thần trở nên sảng khoái, mọi tạp niệm đều biến mất.

Long Phượng Linh Chi quả nhiên thần diệu. Nó không chỉ bổ sung năng lượng mà còn giúp linh lực trong cơ thể hắn hòa quyện vào nhau một cách hoàn hảo, không còn chút dấu vết nào của sự non nớt. Thể chất hắn cũng được tăng cường một cách đáng kể, cảm giác như có sức mạnh của mãnh thú ẩn chứa trong từng thớ thịt.

Sau khi dùng hết cả ba cây Long Phượng Linh Chi, Trần Phong đứng dậy. Hắn vung tay, một luồng linh lực mạnh mẽ quét ngang, khiến không khí trong hang động rung chuyển. Hắn cảm nhận được sự kiểm soát tuyệt đối đối với sức mạnh của mình. Hắn có thể dễ dàng điều khiển từng luồng linh lực nhỏ nhất, điều mà trước đây hắn chỉ có thể mơ ước.

“Vân Thiên Minh, Lôi gia…” Trần Phong thầm thì, ánh mắt lóe lên vẻ lạnh lẽo. “Các ngươi sẽ không ngờ được, kẻ phế vật mà các ngươi ruồng bỏ, giờ đây đã trở thành một kẻ mà các ngươi không thể với tới.”

Phù Vân Sơn, ngọn núi tưởng chừng cằn cỗi, đã ban cho hắn quá nhiều cơ duyên. Hắn đã khám phá được linh tuyền, Linh Thảo Tử Kim, tấm bia đá cổ xưa, và giờ là Linh Dịch Ngưng Tụ Trì cùng Long Phượng Linh Chi. Mỗi bước chân trên ngọn núi này đều là một sự thăng hoa, một sự lột xác.

Tuy nhiên, hắn biết rằng đây mới chỉ là khởi đầu. Những bí mật của Phù Vân Sơn chắc chắn không chỉ dừng lại ở đây. Và thế giới bên ngoài, Vân Thiên Minh cùng Lôi gia, vẫn đang chờ hắn.

“Thôn Thiên Tháp, ngươi có cảm nhận được gì khác trên Phù Vân Sơn này không?” Trần Phong hỏi, ánh mắt đầy vẻ suy tư. Hắn không muốn bỏ lỡ bất kỳ điều gì.

Thôn Thiên Tháp đáp lại: “Cảm nhận được. Phía đông bắc của ngọn núi, có một luồng khí tức khác lạ, rất mờ nhạt, nhưng lại mang theo một chút hơi thở của yêu thú cổ đại. Nó không phải là một cơ duyên, mà có thể là một mối nguy hiểm, hoặc một dấu hiệu. Một dấu hiệu cho thấy có thứ gì đó đã từng bị giam cầm ở đây, và có thể đã thoát ra, hoặc đang cố gắng thoát ra.”

Yêu thú cổ đại? Bị giam cầm? Trần Phong nhíu mày. Điều này lại càng làm tăng thêm sự bí ẩn của Phù Vân Sơn. Liệu có phải những thế lực đã phong ấn tấm bia đá, cũng là những kẻ đã giam cầm yêu thú này? Và liệu yêu thú đó có liên quan gì đến những gì đang diễn ra ở Phù Vân Sơn, hay thậm chí là bên ngoài?

Hắn quyết định sẽ không vội vàng. Với sức mạnh hiện tại, hắn đã có đủ tự tin để đối mặt với hầu hết các thử thách ở tiểu thế giới này. Nhưng hắn cần phải cẩn trọng, không thể khinh suất. Trước khi đối phó với Vân Thiên Minh và Lôi gia, hắn cần phải hiểu rõ hơn về tình hình xung quanh, và cả những bí mật của Phù Vân Sơn.

“Tạm thời cứ để đó,” Trần Phong nói. “Ưu tiên hiện tại là tìm cách thăm dò tình hình của Vân Thiên Minh và Lôi gia. Ta cần biết rõ thực lực của chúng, và những động thái gần đây của chúng. Sau đó, ta sẽ quay lại khám phá nốt những bí ẩn của Phù Vân Sơn, đặc biệt là luồng khí tức yêu thú đó.”

Hắn bước ra khỏi hang động, ánh nắng mặt trời rọi vào mặt, xua tan đi sự ẩm ướt và tối tăm. Thế giới bên ngoài vẫn như cũ, nhưng Trần Phong đã không còn là Trần Phong của ngày hôm qua. Hắn đã lột xác, trở thành một kẻ mang theo khát vọng nghịch thiên, sẵn sàng đối đầu với mọi thách thức.

Ánh mắt hắn hướng về phía chân núi, nơi có những thị trấn, những tông môn, và những kẻ đã từng khinh rẻ hắn. Một nụ cười đầy ẩn ý xuất hiện trên môi Trần Phong. Cuộc chơi đã bắt đầu, và hắn chính là người sẽ lật đổ mọi quân cờ đã được sắp đặt.

Hắn không vội vàng rời đi ngay. Thay vào đó, hắn dành thêm một ngày nữa trên Phù Vân Sơn, không phải để tìm kiếm cơ duyên, mà là để hoàn toàn thích nghi với sức mạnh mới, thử nghiệm các công pháp mà Thôn Thiên Tháp đã truyền thụ, và luyện tập các kỹ năng chiến đấu cơ bản. Hắn biết rõ, sức mạnh không chỉ nằm ở cảnh giới, mà còn ở khả năng kiểm soát và vận dụng nó một cách tinh xảo.

Đến khi màn đêm buông xuống, và một vầng trăng tròn treo lơ lửng trên bầu trời, Trần Phong mới quyết định rời khỏi Phù Vân Sơn. Hắn không đi theo con đường mòn quen thuộc, mà bay lượn nhẹ nhàng qua các ngọn cây, như một bóng ma trong màn đêm. Hắn không muốn bất kỳ ai biết được hắn đã rời khỏi Phù Vân Sơn, và càng không muốn lộ diện sức mạnh của mình quá sớm.

Mục tiêu đầu tiên của hắn là một thị trấn nhỏ gần Phù Vân Sơn, nơi thường xuyên có những người tu luyện qua lại. Hắn cần thu thập tin tức, và có lẽ, tìm một thân phận mới, trước khi chính thức bắt đầu hành trình báo thù của mình. Con đường Nghịch Thiên còn dài, nhưng Trần Phong đã sẵn sàng cho mọi thử thách.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8