Nghịch Thiên
Chương 907
La Chinh ngẩng đầu, nhìn vào khoảng không vô tận, cảm nhận sự dao động vi tế của ý niệm “Thiên” đang rút lui. Không còn là cơn thịnh nộ cuồng bạo muốn nghiền nát mọi thứ, cũng chẳng phải sự thờ ơ lạnh lẽo như khi vũ trụ chưa hình thành. Lần này, anh cảm nhận được một luồng ý thức khác biệt, một sự “tò mò” khó hiểu, pha lẫn sự phân tích và dò xét sâu sắc.
“Tò mò ư?” La Chinh lẩm bẩm, âm thanh vang vọng trong không gian trống rỗng do chính anh kiến tạo. Cái khoảng không này, dù chỉ là một điểm nhỏ trong Hỗn Độn vô biên, lại mang theo quy tắc của riêng anh. Anh đã dùng ý chí của mình để định nghĩa sự tồn tại, để tạo ra một “cái tôi” không thể bị hòa tan, không thể bị phủ nhận bởi ý chí vũ trụ.
Nếu “Thiên” là một cuốn sách vĩ đại ghi chép mọi quy luật, mọi sự kiện, thì La Chinh chính là một câu chữ bị viết sai, một dấu chấm câu lạc lõng, nhưng lại kiên quyết không để bị tẩy xóa. Và giờ đây, cuốn sách đó đang nghiêng mình, cố gắng đọc và hiểu cái lỗi sai này.
Anh hạ mắt, nhìn xuống “mặt đất” hư vô nơi anh đang đứng. Đó không phải là đất đá, cũng không phải là linh khí. Đó là một khái niệm, một định nghĩa. Anh đã định nghĩa nó là “nền tảng”, là “ổn định”, và thế là nó tồn tại. Một sự tồn tại được kiến tạo hoàn toàn từ ý chí, từ “Nghịch Đạo” của riêng anh.
Sự tò mò của “Thiên” không phải là một dấu hiệu của sự yếu kém, mà có thể là một hình thức thăm dò mới. Một sinh mệnh, dù là phàm nhân hay cường giả, khi đối mặt với những điều không hiểu, thường sẽ tìm cách lý giải. Và nếu “Thiên” là ý chí tối cao, thì sự lý giải của nó có thể là một quá trình đồng hóa, hoặc hủy diệt theo một cách tinh vi hơn.
La Chinh khẽ nhắm mắt, tập trung vào không gian vừa được kiến tạo. Anh không thể mãi đứng yên. Việc tạo ra một điểm tựa là bước đầu, nhưng để “Nghịch Đạo” của anh thực sự đứng vững, anh cần phải mở rộng nó, định nghĩa thêm nhiều thứ nữa. Anh cần một “thế giới” của riêng mình, dù chỉ là một tiểu thế giới mang ý chí cá nhân.
Ý niệm của anh lan tỏa, không phải là linh khí hay thần thức đơn thuần, mà là một dòng chảy của “sự định nghĩa”. Anh bắt đầu định nghĩa “không khí” để hít thở, “ánh sáng” để nhìn rõ, “âm thanh” để cảm nhận. Mỗi một định nghĩa xuất hiện, không gian hư vô lại rung chuyển nhẹ, như thể đang đấu tranh với ý chí nguyên thủy của Hỗn Độn, nhưng cuối cùng, đều bị ý chí của La Chinh khuất phục.
Một làn gió nhẹ thoảng qua, mang theo mùi hương của hư vô và một chút gì đó rất “sạch”. Ánh sáng mờ ảo xuất hiện, không phải từ mặt trời hay vì sao, mà là từ chính ý niệm “sáng” của La Chinh. Một tiếng vọng trầm đục vang lên, khi anh định nghĩa “âm thanh” để không gian không còn im lặng đến đáng sợ.
Quá trình này cực kỳ tiêu hao. Không phải tiêu hao linh lực, mà là tiêu hao “ý chí”. Mỗi định nghĩa là một lần anh phải khẳng định mình, phải khắc ghi dấu ấn của mình lên tấm bạt Hỗn Độn vô tận. Anh cảm thấy một sự mệt mỏi sâu sắc trong tâm hồn, nhưng đồng thời, cũng là một niềm hưng phấn chưa từng có.
Đây là cảm giác của một Đấng Sáng Thế, dù chỉ là một Đấng Sáng Thế nhỏ nhoi trong vũ trụ rộng lớn. Anh đang viết nên những trang đầu tiên của một cuốn kinh thư mới, một cuốn kinh thư của “Nghịch Đạo”.
Đột nhiên, một luồng sóng vô hình quét qua. Không phải là công kích, mà là một sự “phủ định” tinh tế. Những định nghĩa mà La Chinh vừa tạo ra bắt đầu trở nên mờ nhạt, như thể bị một lực lượng vô hình cố gắng xóa bỏ. Gió ngừng thổi, ánh sáng lập lòe rồi tắt hẳn, âm thanh tan biến vào hư không.
Đây chính là “Thiên” phản ứng. Nó không tấn công, mà nó cố gắng “phủ định” sự tồn tại của La Chinh, cố gắng trả mọi thứ về trạng thái nguyên thủy mà nó đã định sẵn. Nó đang dùng “quy tắc” của nó để chống lại “định nghĩa” của anh.
La Chinh hít sâu một hơi, ý chí kiên định hơn bao giờ hết. Anh đã đoán trước được điều này. “Thiên” sẽ không dễ dàng chấp nhận một “dị số” có thể tự tạo ra quy tắc. Đây là một cuộc chiến không tiếng súng, một cuộc chiến của triết lý và ý chí.
Anh gầm nhẹ trong lòng, toàn bộ tinh thần lực và ý chí của anh bùng nổ. “Ta định nghĩa gió phải thổi!” Gió lại trỗi dậy, mạnh mẽ hơn, như một lời thách thức. “Ta định nghĩa ánh sáng phải rực rỡ!” Một vầng sáng chói lọi hơn trước xuất hiện, xé tan màn đêm hư vô. “Ta định nghĩa âm thanh phải vang vọng!” Tiếng gầm của anh, tiếng gió rít, tiếng ánh sáng va chạm, tất cả tạo nên một bản giao hưởng của sự sống mới.
Lần này, “Thiên” không còn đơn thuần là phủ định. Nó bắt đầu tìm cách “biến đổi” những định nghĩa của anh. Gió mà La Chinh tạo ra bắt đầu xoáy ngược, cố gắng cuốn anh đi. Ánh sáng trở nên chói chang đến mức làm mờ mắt, muốn thiêu đốt ý thức anh. Âm thanh biến thành những tiếng gào thét kinh hoàng, cố gắng xé nát tâm trí anh.
La Chinh nghiến răng. “Thiên” đang thử nghiệm, đang tìm cách bẻ cong ý chí của anh, hoặc biến những tạo vật của anh thành vũ khí chống lại chính anh. Nhưng anh không lùi bước. Anh đã trải qua vô vàn khổ nạn, đã chứng kiến quá nhiều sự bất công của cái gọi là “Thiên Mệnh”. Anh sẽ không để ý chí của mình bị bẻ gãy.
“Gió của ta, phải thuận theo ý ta!” La Chinh vung tay. Cơn gió xoáy ngược lập tức đổi hướng, trở nên hiền hòa, vờn quanh anh như một người bạn. “Ánh sáng của ta, phải soi rọi con đường ta!” Ánh sáng chói chang dịu xuống, trở thành một vầng hào quang ấm áp, không còn mang theo sát ý. “Âm thanh của ta, phải ca vang ý chí của ta!” Tiếng gào thét biến thành những giai điệu hùng tráng, ngợi ca sự kiên cường.
Mỗi lần anh khẳng định, không gian xung quanh anh lại trở nên ổn định hơn một chút. Cái “tiểu thế giới” của anh, được kiến tạo từ hư vô, đang dần hình thành. Nó không phải là một thế giới vật chất, mà là một không gian của ý niệm, của quy tắc, hoàn toàn thuộc về La Chinh.
Sự tò mò của “Thiên” càng lúc càng sâu sắc. La Chinh có thể cảm nhận được nó, như một con mắt vô hình đang nhìn thấu mọi ngóc ngách trong tâm hồn anh, trong ý chí anh. Nó không còn tìm cách phủ định hay biến đổi một cách thô bạo nữa, mà nó đang cố gắng “phân tích” cấu trúc Nghịch Đạo của La Chinh, để tìm ra điểm yếu, hoặc để hiểu cách nó có thể tồn tại song song với “Thiên Đạo” của nó.
Đây là một nguy hiểm tiềm tàng. Nếu “Thiên” có thể phân tích được Nghịch Đạo của anh, nó có thể tìm cách hấp thụ nó, hoặc tạo ra một phiên bản đối lập để triệt tiêu anh. La Chinh biết anh không thể để điều đó xảy ra.
Anh cần phải làm cho Nghịch Đạo của mình trở nên độc nhất, không thể sao chép, không thể bị phân tích hoàn toàn. Nó phải là một bí ẩn, một sự dị biệt không thể giải thích bởi bất kỳ quy tắc nào khác ngoài chính nó.
La Chinh bắt đầu thi triển một công pháp nội tâm, không phải để tu luyện sức mạnh, mà để “khắc sâu” những định nghĩa của mình vào tầng sâu nhất của Hỗn Độn, vào cả ý niệm của “Thiên”. Anh không muốn chỉ tạo ra một không gian tạm thời, mà là một “quy tắc vĩnh cửu” trong lòng Hỗn Độn.
Mỗi nhịp đập của trái tim anh, mỗi hơi thở, đều là một lời khẳng định. Anh đang cố gắng khắc ghi câu chuyện của mình, câu chuyện của một phàm nhân nghịch chuyển số phận, vào chính bản chất của vũ trụ.
Thời gian trôi qua không định lượng trong Hỗn Độn. La Chinh không biết mình đã ở đây bao lâu, nhưng mỗi khoảnh khắc đều là một cuộc chiến căng thẳng. Anh cảm thấy mình đang tiến hóa, không chỉ về sức mạnh mà còn về sự thấu hiểu. Anh không còn đơn thuần là một tu sĩ, mà là một người kiến tạo, một người định nghĩa.
Sự tò mò của “Thiên” dần biến thành một sự “im lặng” đầy áp lực. Không còn những thử thách nhỏ, không còn sự phủ định tinh tế. “Thiên” dường như đã lùi về, nhưng sự hiện diện của nó lại càng trở nên rõ ràng hơn, như một con thú khổng lồ đang nín thở, chờ đợi thời khắc thích hợp để ra đòn cuối cùng, hoặc để đưa ra một phán quyết.
La Chinh biết, anh đã tạm thời giành được quyền tồn tại trong Hỗn Độn. Anh đã tạo ra một “ốc đảo” của riêng mình giữa đại dương vô tận của ý chí “Thiên”. Nhưng đây chỉ là một sự đình chiến tạm thời. Trận chiến thực sự, trận chiến để định nghĩa lại “Thiên”, để thay đổi bản chất của vũ trụ, vẫn còn ở phía trước.
Anh mở mắt, ánh mắt kiên định xuyên thấu hư vô. Anh đã sẵn sàng. Dù “Thiên” có là một thực thể, một ý chí, hay một hệ thống quy tắc, La Chinh sẽ dùng toàn bộ sức mạnh và ý chí của mình để đối đầu. Anh sẽ không chỉ tồn tại, mà anh sẽ định nghĩa lại ý nghĩa của sự tồn tại. Anh sẽ là kẻ Nghịch Thiên, vĩnh viễn.