Nghịch Thiên
Chương 90

Cập nhật lúc: 2026-03-16 17:27:57 | Lượt xem: 5

Trần Phong lao nhanh vào màn đêm, bóng dáng hòa cùng gió, hướng về phía Phù Vân Sơn. Ngọn núi sừng sững, u tịch dưới ánh trăng mờ ảo, dường như ẩn chứa vô vàn bí mật và cả những hiểm nguy chết người. Hắn biết rõ, Phù Vân Sơn không phải là nơi phàm nhân có thể đặt chân. Truyền thuyết kể rằng, nơi đây là lãnh địa của linh thú cấp cao, nơi linh dược quý hiếm mọc dại, và cũng là nơi chôn giấu những cơ duyên nghịch thiên dành cho kẻ có duyên.

Tốc độ của Trần Phong cực nhanh, “Thần Ẩn Quyết” vận chuyển trong cơ thể, không chỉ giúp hắn che giấu khí tức mà còn gia tăng sự nhẹ nhàng, linh hoạt cho từng bước chạy. Hắn lướt qua những tán cây cổ thụ, vượt qua những vách đá dựng đứng, cảm nhận từng luồng gió mang theo hơi thở của núi rừng. Linh khí ở Phù Vân Sơn quả thực nồng đậm hơn hẳn bên ngoài, dù vẫn chưa đủ để coi là linh mạch thượng đẳng, nhưng cũng đủ để nuôi dưỡng những sinh vật đặc biệt.

Khi bình minh ló dạng, Trần Phong đã ở sâu trong Phù Vân Sơn. Hắn tìm thấy một hang động khuất sâu trong một thung lũng nhỏ, được che phủ bởi một thác nước. Nơi đây là điểm lý tưởng để luyện công, vừa kín đáo lại có nguồn nước. Hắn kiểm tra xung quanh, xác nhận không có dấu vết của linh thú mạnh mẽ hay người khác, rồi mới an tâm ngồi xuống.

“Thần Ẩn Quyết… cốt lõi là hòa mình vào thiên địa, ẩn mình trong mọi vật, để rồi bùng nổ khi cần thiết.” Trần Phong lẩm bẩm. Hắn nhắm mắt lại, vận chuyển công pháp. Khí tức của hắn dần trở nên mờ nhạt, hòa lẫn vào không khí, vào đá núi, vào tiếng nước chảy. Dù là một cường giả cấp thấp đi ngang qua, cũng khó lòng phát hiện ra sự tồn tại của hắn nếu không dùng thần thức quét cẩn thận.

Hắn dành trọn ngày đầu tiên để làm quen với cảm giác “ẩn mình”. Trần Phong thử nghiệm khả năng của mình bằng cách di chuyển trong hang động, rồi ra ngoài thung lũng. Hắn cố gắng tiếp cận một con thỏ rừng linh hoạt mà không gây ra bất kỳ tiếng động hay sự xáo trộn nào trong không khí. Ban đầu, con thỏ vẫn giật mình bỏ chạy. Nhưng dần dần, với sự kiên trì và khả năng cảm nhận tinh tế của mình, Trần Phong đã có thể lướt qua nó, chỉ cách một gang tay, mà con thỏ vẫn vô tư gặm cỏ.

“Vẫn chưa đủ.” Hắn nhíu mày. Đối phó với linh thú, đặc biệt là những con có khứu giác và thính giác nhạy bén, hoặc thần thức cường đại, yêu cầu cao hơn nhiều. Hắn cần phải biến mình thành một phần của tự nhiên, không chỉ về mặt khí tức mà còn cả về tâm cảnh.

Những ngày tiếp theo, Trần Phong bắt đầu đi sâu hơn vào Phù Vân Sơn. Mục tiêu của hắn là tìm kiếm linh thú để thực chiến, đồng thời tìm kiếm linh dược. Hắn bắt đầu từ những khu vực ngoại vi, nơi có linh thú cấp thấp hơn. Với “Thần Ẩn Quyết”, hắn có thể dễ dàng tiếp cận chúng, quan sát hành vi của chúng, và sau đó, bất ngờ ra tay.

Con mồi đầu tiên của hắn là một con Hắc Báo Linh Cấp 1, có thân hình to lớn và tốc độ kinh người. Trần Phong ẩn mình trong bụi rậm, quan sát con linh thú đang đi săn. Hắc Báo có đôi mắt sắc lạnh và khứu giác cực nhạy. Hắn chờ đợi, tính toán từng bước di chuyển của nó, từng cơn gió thoảng qua. Khi thời cơ đến, hắn vận dụng “Thần Ẩn Quyết” đến cực hạn, thân pháp như một làn khói, lao thẳng vào tử huyệt của con báo.

Một kiếm sắc bén, không chút tiếng động, xuyên qua cổ họng Hắc Báo Linh. Con linh thú thậm chí còn chưa kịp phản ứng, chỉ kịp gầm lên một tiếng yếu ớt rồi ngã gục. Trần Phong nhanh chóng thu hồi thi thể, đào một cái hố chôn vội để che giấu dấu vết. Kinh nghiệm thực chiến giúp hắn hiểu rõ sự tàn khốc của thế giới tu luyện. Mỗi lần ra tay đều phải gọn gàng, dứt khoát, không để lại hậu hoạn.

Mỗi ngày trôi qua, Trần Phong lại tiến bộ một bước. Hắn đối mặt với đủ loại linh thú: từ những con có khả năng phun độc, đến những con có lớp da cứng như thép, hay những con có tốc độ phi phàm. “Thần Ẩn Quyết” không chỉ giúp hắn ẩn mình, mà còn giúp hắn tối ưu hóa từng động tác, biến hắn thành một sát thủ thầm lặng. Hắn học được cách sử dụng địa hình, cách lợi dụng ánh sáng và bóng tối, và quan trọng nhất, cách kiểm soát hơi thở và nhịp tim của chính mình để hoàn toàn hòa nhập vào môi trường.

Không chỉ luyện tập chiến đấu, Trần Phong còn dành thời gian tìm kiếm linh dược. Với tầm nhìn của một luyện đan sư kiếp trước, hắn có thể dễ dàng nhận ra những cây cỏ tưởng chừng bình thường nhưng lại ẩn chứa linh khí. Trong một khe núi hẹp, hắn phát hiện ra một bụi “Tử Diệp Thảo” – một loại linh dược cấp thấp nhưng cực kỳ hữu ích để hồi phục nguyên khí và chữa trị vết thương. Đây là một phát hiện đáng giá, bởi nó sẽ giúp hắn duy trì trạng thái tốt nhất trong quá trình luyện tập.

Tuy nhiên, Phù Vân Sơn không chỉ có linh thú cấp thấp. Càng đi sâu, hắn càng cảm nhận được những luồng khí tức mạnh mẽ hơn, những tiếng gầm gừ vang vọng từ xa. Đó là những linh thú cấp 2, thậm chí cấp 3, mà với tu vi hiện tại của hắn, đối đầu trực diện là điều không thể.

Một buổi chiều nọ, khi đang dò tìm linh dược gần một vách đá cheo leo, Trần Phong bỗng cảm thấy một luồng áp lực vô hình bao trùm. Hắn lập tức vận chuyển “Thần Ẩn Quyết” đến cực hạn, gần như ngừng thở, cố gắng hòa mình vào khe đá. Một con “Thiên Ưng Kim Cánh” khổng lồ, sải cánh dài hơn chục trượng, lông vũ ánh vàng rực rỡ, bay lượn trên bầu trời. Đây là linh thú cấp 3, có khả năng nhìn thấu vạn vật từ trên cao và tốc độ xé gió. Chỉ một luồng khí tức thoát ra từ nó cũng đủ khiến linh thú cấp thấp run rẩy.

Trần Phong cố gắng không nhúc nhích, thậm chí không chớp mắt. Hắn cảm nhận được ánh mắt sắc bén của Thiên Ưng Kim Cánh quét qua khu vực hắn đang ẩn nấp. Một cảm giác lạnh buốt chạy dọc sống lưng. Dù “Thần Ẩn Quyết” có tinh diệu đến mấy, đối diện với một linh thú cấp cao như thế này, khả năng bị phát hiện vẫn rất lớn. Hắn nín thở, chờ đợi, từng giây phút trôi qua như cả một thế kỷ.

May mắn thay, Thiên Ưng Kim Cánh chỉ lướt qua rồi bay đi, có lẽ nó đang đi săn ở một khu vực khác hoặc không phát hiện ra điều gì bất thường. Trần Phong thở phào nhẹ nhõm, mồ hôi lạnh túa ra ướt đẫm lưng áo. Cuộc đối đầu không tiếng động này đã giúp hắn nhận ra giới hạn của mình, và cũng là một bài học quý giá về tầm quan trọng của sự thận trọng.

“Mình vẫn còn quá yếu.” Hắn tự nhủ. “Thần Ẩn Quyết” có thể giúp hắn sống sót và ra tay bất ngờ, nhưng nó không phải là vạn năng. Sức mạnh tuyệt đối vẫn là yếu tố quyết định. Hắn cần phải tăng cường tu vi nhanh hơn nữa.

Trong quá trình ẩn mình và di chuyển, Trần Phong tình cờ phát hiện một dấu vết kỳ lạ. Đó là một con đường mòn cổ xưa, bị cây cối và dây leo che phủ gần hết, nhưng vẫn có thể nhận ra được. Con đường này dẫn sâu vào một khu vực cấm địa của Phù Vân Sơn, nơi linh khí trở nên đậm đặc đến mức gần như hóa thành sương mù. Hắn cảm nhận được một luồng năng lượng bí ẩn, cổ xưa, dường như không thuộc về bất kỳ linh thú nào hắn từng gặp.

Sự tò mò của Trần Phong trỗi dậy. Hắn biết mình không nên mạo hiểm, nhưng trực giác mách bảo rằng nơi đây có thể chứa đựng một cơ duyên lớn. Hắn quyết định không đi thẳng vào ngay, mà dành thời gian dò xét xung quanh, học cách thích nghi với sự thay đổi của linh khí và cảnh giác với mọi mối nguy tiềm tàng. Hắn dùng “Thần Ẩn Quyết” để đi vòng quanh khu vực, ghi nhớ từng chi tiết nhỏ, từng dấu hiệu bất thường.

Trong vài ngày tiếp theo, hắn tiếp tục rèn luyện “Thần Ẩn Quyết” với cường độ cao, đồng thời thu thập thêm linh dược. Hắn đã tích lũy được một lượng nhỏ Tử Diệp Thảo và một vài loại thảo dược khác có thể dùng để chế thành đan dược sơ cấp. Những thành quả này, tuy nhỏ bé, nhưng là bằng chứng cho sự nỗ lực và khả năng sinh tồn của hắn.

Trần Phong ngước nhìn đỉnh Phù Vân Sơn bị mây mù bao phủ. Hắn cảm thấy mình như một hạt cát nhỏ bé, nhưng lại mang trong mình ý chí sắt đá muốn lật đổ mọi định luật. Vân Thiên Minh, Lôi gia, những kẻ đã đẩy hắn vào đường cùng, sẽ phải trả giá. Nhưng trước hết, hắn cần mạnh hơn nữa, đủ mạnh để đối mặt với những bí mật mà Phù Vân Sơn đang che giấu, và sau đó là cả thế giới bên ngoài.

Hành trình Nghịch Thiên của hắn mới chỉ bắt đầu, và mỗi bước chân trên Phù Vân Sơn này đều là một sự chuẩn bị cho những thử thách lớn lao hơn. Hắn hít sâu một hơi, cảm nhận linh khí tràn vào đan điền. Ánh mắt hắn kiên định, chứa đựng ngọn lửa báo thù và khát vọng vươn lên.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8