Nghịch Thiên
Chương 89

Cập nhật lúc: 2026-03-16 17:27:22 | Lượt xem: 4

Trần Phong bước những bước vững vàng về phía Phù Vân Các, bóng đêm đã buông xuống, nuốt chửng những tia sáng cuối cùng của hoàng hôn. Phù Vân Các, một quán trọ lớn nhất trong vùng, cũng là nơi tụ tập của đủ loại người, từ thương nhân đến tán tu, thậm chí là vài đệ tử của các thế gia nhỏ. Hắn cần một nơi như vậy, một nơi mà thông tin được luân chuyển tự do nhất, dù là tin đồn hay sự thật.

Hắn khoác lên mình một bộ y phục màu xám tro đơn giản, che đi vẻ sắc bén vốn có của một chiến binh trải qua sinh tử. Gương mặt hắn điềm tĩnh, không lộ chút cảm xúc nào, nhưng sâu thẳm trong đôi mắt đen láy ấy là ngọn lửa báo thù đang âm ỉ cháy. Hắn không còn là Trần Phong non nớt, dễ bị lừa gạt của ngày xưa. Cái chết của cha mẹ, sự phản bội của Vân Thiên Minh, và sự tàn nhẫn của Lôi gia đã tôi luyện hắn thành một lưỡi kiếm sắc bén, ẩn mình trong vỏ bọc bình thường.

Vừa đặt chân vào đại sảnh Phù Vân Các, một làn sóng ồn ào lập tức ập đến. Tiếng chén đũa va chạm, tiếng cười nói, tiếng bàn tán xôn xao, tất cả hòa quyện vào nhau tạo nên một bức tranh sống động của thế giới phàm nhân. Trần Phong khẽ quét mắt một lượt, ghi nhớ vị trí của từng nhóm người, từng ánh mắt, từng biểu cảm. “Thần Ẩn Quyết” mà hắn lĩnh ngộ từ tàn phiến ngọc bội không chỉ giúp hắn che giấu khí tức, mà còn tinh luyện tri giác của hắn đến mức đáng kinh ngạc. Hắn có thể nghe được những lời thì thầm nhỏ nhất, cảm nhận được những dao động tinh vi trong linh khí xung quanh.

Hắn chọn một cái bàn khuất trong góc, gần cửa sổ, nơi có thể bao quát được phần lớn đại sảnh mà không bị quá nhiều người chú ý. Gọi một bình trà rẻ tiền và vài món điểm tâm, hắn giả vờ thưởng thức, nhưng thực chất tâm trí hắn đang hoạt động hết công suất. Từng âm thanh, từng câu chuyện vụn vặt đều được hắn phân tích, sàng lọc.

“…Ngươi nghe nói gì chưa? Lôi gia gần đây có vẻ đang ráo riết chuẩn bị gì đó. Lại còn cử thêm không ít cao thủ canh giữ dược khố phía Đông.” Một giọng nam trầm đục vang lên từ bàn gần đó, lọt vào tai Trần Phong.

“Ôi dào, Lôi gia thì lúc nào mà chẳng bí hiểm. Nghe nói Lôi Vân thiếu gia, kẻ vừa đắc thủ ngôi vị thiếu gia kế nhiệm, đang tích cực thu thập các loại linh dược quý hiếm. Chắc là để chuẩn bị cho kỳ thi tông môn sắp tới.” Một giọng khác đáp lời, có vẻ là một tán tu quen thuộc với tin tức địa phương.

Lôi Vân. Trần Phong nhíu mày. Hắn nhớ Lôi Vân là một trong những kẻ luôn ganh ghét hắn, một kẻ tầm thường nhưng giỏi nịnh bợ. Giờ đây, hắn đã trở thành thiếu gia kế nhiệm? Điều này có nghĩa là Lôi gia đang dồn tài nguyên cho hắn ta. “Dược khố phía Đông…” Trần Phong thầm ghi nhớ. Đây có lẽ là một trong những mục tiêu đầu tiên của hắn.

Hắn tiếp tục lắng nghe, những mẩu tin vụn vặt cứ thế được chắp vá lại trong đầu hắn. Lôi gia gần đây tăng cường tuần tra, không chỉ ở bên ngoài mà còn cả bên trong phủ đệ. Các cao thủ cảnh giới Luyện Khí Kỳ tầng trung và hậu kỳ liên tục được điều động. Có vẻ như chúng đang đề phòng điều gì đó, hoặc có một sự kiện quan trọng sắp diễn ra.

Về Vân Thiên Minh, thông tin lại ít hơn hẳn. Hầu hết mọi người chỉ biết hắn ta vẫn là thiên tài số một của Lôi gia, được Lôi lão gia tử đích thân chỉ dạy. Hắn ta hiếm khi xuất hiện công khai, luôn ẩn mình tu luyện. Tuy nhiên, Trần Phong cũng nghe được một tin đồn nhỏ, rằng Vân Thiên Minh đã đạt đến nút thắt cổ chai của Luyện Khí Kỳ, đang bế quan để đột phá Trúc Cơ Kỳ, và có vẻ như hắn đang cần một loại linh vật cực kỳ quý hiếm để hỗ trợ việc đột phá này.

Trúc Cơ Kỳ! Nghe đến đây, Trần Phong siết chặt tay. Nếu Vân Thiên Minh đột phá Trúc Cơ Kỳ, khoảng cách giữa hai người sẽ càng lớn hơn. Hắn không thể chờ đợi. Hắn phải hành động nhanh chóng. Linh vật quý hiếm? Có lẽ nó cũng nằm trong dược khố của Lôi gia, hoặc là thứ mà Lôi gia đang tìm kiếm.

Đột nhiên, một luồng khí tức quen thuộc lướt qua tâm trí Trần Phong. Đó là Lôi Xà, kẻ đã từng theo lệnh Vân Thiên Minh truy sát hắn. Lôi Xà đang đi cùng với hai tên vệ sĩ khác, dáng vẻ vội vã, tiến về phía một căn phòng riêng biệt ở lầu hai. Trần Phong khẽ nhếch mép. Quả là may mắn. Những kẻ như Lôi Xà thường là nguồn thông tin tốt nhất, vì chúng hay khoe khoang hoặc buột miệng trong lúc say xỉn.

Trần Phong âm thầm kích hoạt “Thần Ẩn Quyết” mạnh hơn một chút. Khí tức của hắn hoàn toàn biến mất, như hòa vào không khí. Hắn đứng dậy, bước đi nhẹ nhàng không một tiếng động, theo sát Lôi Xà lên lầu. Hắn không định hành động ngay, mà chỉ muốn nghe ngóng thêm. Căn phòng nơi Lôi Xà và đồng bọn bước vào có vẻ được cách âm tốt, nhưng với thính giác đã được cường hóa của Trần Phong, điều đó không thành vấn đề.

Hắn áp sát vách tường, gần như dán người vào đó, cẩn thận không để bất kỳ ai phát hiện. Bên trong, tiếng nói chuyện vang lên rõ ràng.

“…Lôi Xà, ngươi đã kiểm tra kỹ lưỡng vùng núi Phù Vân chưa? Lôi thiếu gia rất coi trọng việc thu thập ‘Thanh Linh Quả’. Nếu không tìm thấy, e rằng chúng ta sẽ bị phạt nặng.” Một giọng nói thô bạo vang lên.

“Ta đã kiểm tra rồi, Phù Vân Sơn rộng lớn như vậy, tìm một quả Thanh Linh Quả khó như mò kim đáy bể. Huống hồ, nghe nói Thanh Linh Quả thường được canh giữ bởi linh thú cấp cao, chúng ta chỉ có mấy tên Luyện Khí Kỳ như thế này, làm sao mà đối phó nổi?” Lôi Xà càu nhàu, giọng điệu bất mãn.

“Lôi thiếu gia đã ra lệnh, phải tìm bằng được Thanh Linh Quả trong vòng ba ngày tới! Nghe nói Vân Thiên Minh sư huynh đang bế quan đột phá, cần Thanh Linh Quả để củng cố nguyên thần, giảm thiểu nguy hiểm khi phá cảnh. Nếu chúng ta không hoàn thành nhiệm vụ, hắn sẽ không tha cho chúng ta đâu!”

Trần Phong nghe đến đây, trong lòng khẽ động. Thanh Linh Quả! Hắn đã từng đọc qua trong một cuốn sách cổ, đây là một loại linh quả cực kỳ hiếm, có tác dụng dưỡng hồn, tăng cường nguyên thần, quả thật là linh dược tuyệt hảo để hỗ trợ đột phá Trúc Cơ Kỳ. Và nó lại nằm ở Phù Vân Sơn, không xa nơi này. Lôi gia lại chỉ cử những tên Luyện Khí Kỳ đi tìm, có vẻ là vì không muốn gây sự chú ý.

Một kế hoạch táo bạo chợt lóe lên trong đầu Trần Phong. Nếu hắn có thể cướp lấy Thanh Linh Quả trước Lôi gia, không chỉ làm chậm trễ quá trình đột phá của Vân Thiên Minh, mà còn có thể dùng nó để tăng cường tu vi của chính mình. Hắn có “Nghịch Thiên Cửu Chuyển”, có “chân nguyên nghịch thiên”, nếu kết hợp với Thanh Linh Quả, hiệu quả chắc chắn sẽ vượt xa người thường.

Hắn tiếp tục lắng nghe, Lôi Xà và đồng bọn đang than vãn về việc thiếu người, thiếu trang bị, và sự nguy hiểm của Phù Vân Sơn. Chúng còn tiết lộ một số thông tin về tuyến đường chúng định đi, và những khu vực nghi ngờ có Thanh Linh Quả. Tất cả những thông tin này đều là vô giá đối với Trần Phong.

Sau khi thu thập đủ thông tin cần thiết, Trần Phong khẽ lùi lại, không một tiếng động. Hắn trở về bàn của mình, trả tiền và lặng lẽ rời khỏi Phù Vân Các. Bước chân hắn giờ đây càng thêm kiên định. Kế hoạch đã rõ ràng hơn bao giờ hết.

Đầu tiên, hắn sẽ đến Phù Vân Sơn, tìm kiếm Thanh Linh Quả. Đây không chỉ là cách để ngăn cản Vân Thiên Minh, mà còn là một cơ hội để hắn tự mình tôi luyện, kiểm chứng sức mạnh của “Nghịch Thiên Cửu Chuyển” và “Thần Ẩn Quyết” trong thực chiến. Sau đó, với sức mạnh được củng cố, hắn sẽ quay lại, tìm cách đột nhập dược khố phía Đông của Lôi gia, thu thập thêm linh dược và làm suy yếu tài nguyên của chúng.

Và cuối cùng, khi thời cơ chín muồi, hắn sẽ đối mặt với Vân Thiên Minh, kẻ phản bội đã đẩy hắn vào vực sâu tuyệt vọng. Hắn sẽ khiến Vân Thiên Minh phải trả giá đắt cho tất cả những gì hắn đã gây ra. Trần Phong ngước nhìn bầu trời đêm, những vì sao lấp lánh như đang chứng kiến lời thề của hắn. Hắn sẽ là kẻ Nghịch Thiên, và hành trình này, không thể đảo ngược.

Hắn lao nhanh vào màn đêm, bóng dáng hòa cùng gió, hướng về phía Phù Vân Sơn. Ngọn núi bí ẩn với những truyền thuyết về linh thú và linh dược quý hiếm đang chờ đợi hắn, và hắn tin rằng, nơi đó sẽ là bước đệm đầu tiên cho sự quật khởi của hắn.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8