Nghịch Thiên
Chương 884
Luồng sáng dịu nhẹ từ viên ngọc bội cổ xưa không mang theo bất kỳ uy áp nào, nhưng lại như một dòng suối mát lành chảy qua đan điền đang cạn kiệt, xoa dịu những vết nứt trong linh hồn La Chinh. Đó không phải là sức mạnh của công pháp, cũng không phải linh lực hay thần nguyên, mà là một ý chí thuần túy, một sự kiên định đã trải qua vô số kỷ nguyên, được khắc sâu vào trong từng thớ ngọc. Nó hòa quyện cùng huyết mạch Nghịch Thiên của anh, cùng với những chân lý anh đã lĩnh ngộ, biến thành một ngọn lửa bất diệt trong tâm hải.
Xung quanh La Chinh, Vạn Giới đang gào thét. Những ngôi sao vụn vỡ như pháo hoa chết chóc, các hành tinh sụp đổ như những khối đá vô tri, và vô số sinh linh đang chiến đấu trong tuyệt vọng hoặc gục ngã trong im lặng. Lực lượng của Thiên Đạo cũ, dưới sự thúc đẩy của ý chí vũ trụ tàn khốc, đang tràn ngập mọi ngóc ngách, biến chiến trường thành một lò luyện ngục. Những Thần Tướng mặc giáp vàng, những Tiên Đế cổ xưa với pháp tướng trùng điệp, những Ma Thần thân thể khổng lồ, tất cả đều đồng loạt nhắm vào La Chinh, như thể anh là mấu chốt duy nhất cần bị hủy diệt.
La Chinh hít sâu một hơi. Mùi máu và bụi tinh thạch tràn ngập khoang mũi. Anh cảm nhận rõ sự suy yếu của cơ thể, sự hao mòn của sinh mệnh, nhưng ý chí lại bùng cháy rực rỡ hơn bao giờ hết. Viên ngọc bội đã không ban cho anh sức mạnh mới, nó chỉ đánh thức sự kiên cường vốn có, củng cố niềm tin vào con đường Nghịch Thiên mà anh đã chọn. Niềm tin đó, giờ đây, còn cứng rắn hơn cả huyền thiết, bất diệt hơn cả tinh không.
“Muốn ta gục ngã?” La Chinh khẽ lẩm bẩm, giọng nói chìm nghỉm giữa tiếng nổ vang trời, “Các ngươi đã lầm. Chừng nào ta còn đứng vững, chừng đó cái gọi là Thiên Đạo cũ của các ngươi sẽ không bao giờ được yên ổn.”
Anh ngẩng đầu. Phía trước, một vị Thần Tướng Thiên Đạo, thân cao vạn trượng, toàn thân tỏa ra khí tức của Thiên Uy, đang giơ cao thanh Thần Kiếm khổng lồ, chém xuống một nhát. Nhát kiếm này không chỉ chém vào không gian vật lý, mà còn cắt đứt cả nhân quả, phong tỏa thời gian, khiến mọi thứ trong phạm vi hàng ngàn dặm đều trở nên đình trệ, bất động.
Đây là một trong những Thiên Tướng mạnh nhất, từng là đại diện cho uy nghiêm của Thiên Đạo, bất khả chiến bại. Hắn mang theo ý chí của vũ trụ, ý chí của sự hủy diệt những kẻ dám thách thức trật tự.
Nhưng La Chinh, dưới ánh sáng dịu nhẹ của ngọc bội, lại cảm thấy một sự rõ ràng đến lạ. Anh nhìn thấy từng đường kiếm, từng luồng sức mạnh, từng quy tắc mà vị Thần Tướng kia đang vận dụng. Đó là những quy tắc của Thiên Đạo cũ, những xiềng xích đã trói buộc Vạn Giới từ thuở hồng hoang. Và giờ đây, La Chinh không chỉ đơn thuần là chống lại nó, anh đang phá giải nó.
Anh không tránh né. Thay vào đó, anh giơ cao tay phải. Không có phép thuật hoa lệ, không có thần thông kinh thiên, chỉ có một luồng khí tức đơn thuần, một loại “Đạo” hoàn toàn khác biệt, ngưng tụ trong lòng bàn tay. Đó là “Nghịch Đạo”, là chân lý của sự phá vỡ, của sự tái định nghĩa.
Khi Thần Kiếm của Thiên Tướng chém tới, không gian bị xé rách, thời gian bị bóp méo, nhưng ngay khoảnh khắc mũi kiếm chạm vào lòng bàn tay La Chinh, mọi thứ đột ngột dừng lại. Không phải là đình trệ do sức mạnh của Thiên Tướng, mà là một sự “ngừng lại” hoàn toàn khác. Quy tắc của Thiên Đạo bị vô hiệu hóa. Thanh kiếm khổng lồ, vốn có thể cắt đôi tinh hà, giờ đây lại giống như một món đồ chơi vô hại, lơ lửng trước La Chinh.
Vị Thiên Tướng khổng lồ rống lên một tiếng kinh hãi. Hắn cảm thấy sức mạnh của mình đang bị hút cạn, chứ không phải bị hóa giải. Không phải bị đẩy lùi, mà là bị “nuốt chửng” bởi một thứ gì đó vượt ra ngoài hiểu biết của hắn, vượt ra ngoài cả quy tắc của Thiên Đạo mà hắn đại diện.
La Chinh nhắm mắt lại. Trong tâm trí, anh nhìn thấy hàng ngàn, hàng vạn sợi chỉ nhân quả đang rối tung. Anh cảm nhận được sự tuyệt vọng của vô số sinh linh bị trói buộc. Anh nghe thấy tiếng khóc than của những thế giới đang lụi tàn. Tất cả những cảm xúc đó, cùng với sự kiên định từ ngọc bội, biến thành một sức mạnh cuộn trào, không ngừng nghỉ.
Anh mở mắt, ánh nhìn sắc như dao. “Thần Tướng Thiên Đạo,” anh nói, giọng nói vang vọng như sấm động, xuyên qua cả tiếng chiến tranh, “ngươi đại diện cho sự mục nát, cho xiềng xích. Ngươi không xứng đáng tồn tại trong kỷ nguyên mới.”
Anh nhẹ nhàng đẩy về phía trước. Không có bạo lực, không có va chạm. Thần Tướng Thiên Đạo khổng lồ, cùng với thanh Thần Kiếm của hắn, bắt đầu tan biến. Không phải tan thành tro bụi, mà là bị “phân giải” về bản chất. Những quy tắc cấu thành nên hắn, những mảnh Thiên Đạo tạo nên hắn, đều bị La Chinh “bóc tách”, “hấp thụ” và “chuyển hóa”. Hắn không còn là một thực thể, mà trở thành một dòng năng lượng thuần túy, chảy vào cơ thể La Chinh, củng cố thêm cho “Nghịch Đạo” của anh.
Cảnh tượng đó đã khiến toàn bộ chiến trường sững sờ trong giây lát. Những cường giả của Liên minh Nghịch Thiên, đang chiến đấu trong tuyệt vọng, bỗng nhiên có một luồng hy vọng bùng cháy trong mắt. Còn những kẻ phục vụ Thiên Đạo, những Tiên Đế, Thần Vương, thì lại run rẩy, ánh mắt lộ rõ sự sợ hãi tột cùng. Một Thiên Tướng, một trong những trụ cột của Thiên Đạo, lại bị tiêu diệt một cách nhẹ nhàng đến vậy, như thể hắn chỉ là một khái niệm bị xóa bỏ, chứ không phải một chiến binh bị đánh bại.
La Chinh cảm thấy một luồng sức mạnh khổng lồ chảy vào mình, nhưng nó không khiến anh trở nên kiêu ngạo. Anh biết, đây chỉ là một hạt cát trong sa mạc rộng lớn. Thiên Đạo cũ không phải là một thực thể đơn lẻ, nó là một hệ thống, một ý chí, một tập hợp vô số quy tắc đã tồn tại từ vô số kỷ nguyên. Tiêu diệt một Thiên Tướng chỉ là một khởi đầu nhỏ bé.
Anh quay đầu. Phía xa, ba vị Tiên Đế Cổ Đại, những kẻ từng tự xưng là chúa tể của một Thượng Giới, đang triệu hồi một pháp trận cấm kỵ. Pháp trận đó, được tạo thành từ máu của hàng triệu sinh linh và linh hồn của các vị thần đã chết, đang dần hiện ra một cánh cổng không gian, từ đó một thứ gì đó vô cùng cổ xưa và kinh khủng đang dần bò ra.
Đó là một trong những “Chân Lý Chi Thể” của Thiên Đạo, một thực thể được hình thành từ chính ý niệm của vũ trụ, không có hình dạng cố định, nhưng lại mang theo sức mạnh hủy diệt mọi thứ. Nó là một sự phản ứng dữ dội của Thiên Đạo trước sự “sai lệch” mang tên La Chinh.
Ánh mắt La Chinh trở nên kiên định hơn bao giờ hết. Anh biết, đây mới chỉ là khởi đầu của sự đối đầu trực diện với bản thể của “Thiên Đạo”. Mỗi bước đi của anh sẽ là một trận chiến, mỗi khoảnh khắc sẽ là một sự giằng co giữa hai ý chí, giữa hai con đường. Con đường của sự áp đặt cũ kỹ, và con đường của sự tự do mới mẻ. Anh sẽ không lùi bước. Anh sẽ dùng chính đôi tay mình, dùng chính ý chí không khuất phục của mình, để khắc sâu chân lý mới của vũ trụ vào mọi ngóc ngách của Chư Thiên Vạn Giới, và khai mở một kỷ nguyên mới, kỷ nguyên của sự tự do, mà không một kẻ nào, dù là Thiên Đạo, có thể ngăn cản.
Anh lao về phía Chân Lý Chi Thể, như một tia chớp xé toạc màn đêm hỗn loạn của Vạn Giới. Trận chiến vĩ đại nhất của vũ trụ, trận chiến định đoạt số phận của mọi sinh linh, vừa mới thực sự bắt đầu.