Nghịch Thiên
Chương 880
Lời nói của La Chinh như một mệnh lệnh khắc sâu vào linh hồn, vang vọng khắp đại điện Tái Sinh, nơi các cường giả từ Chư Thiên Vạn Giới đang tụ họp. Sự mệt mỏi sau cuộc đại chiến vừa qua vẫn còn hằn rõ trên từng gương mặt, nhưng ánh mắt ai nấy đều bừng lên sự kiên định. Họ đã cùng nhau lật đổ một Thiên Đạo cũ kỹ, mục nát, giờ đây, một thử thách mới, thậm chí còn vĩ đại và khó lường hơn, đang chờ đợi.
“Triệu tập tất cả trận pháp sư đỉnh cao, những người có khả năng cảm ứng không gian và hư không. Ta muốn một phòng tuyến kiên cố nhất, một hệ thống cảnh báo sớm hoàn hảo nhất,” một vị cường giả cấp bậc Tiên Đế từ Cổ Tiên Giới, tên là Mặc Huyền, lập tức lên tiếng, giọng nói trầm ấm nhưng dứt khoát. Ông là một trong những người đã sát cánh cùng La Chinh từ những ngày đầu chinh phạt Thượng Giới, hiểu rõ ý chí của vị Nghịch Thiên Chi Chủ này hơn ai hết.
Long Ngạo Thiên, với vóc dáng như núi, khí chất hùng vĩ, gật đầu: “Ta sẽ đích thân dẫn dắt đội ngũ tinh nhuệ nhất của Ma Giới, cùng với các chiến binh dũng mãnh của Yêu Tộc, thiết lập các cứ điểm tiền tiêu tại những vùng giao thoa vũ trụ. Chúng ta sẽ là đôi mắt và đôi tai đầu tiên của Vạn Giới.”
Hoàng Tuyền, vị nữ vương thông tuệ của U Minh Giới, bước đến gần La Chinh, ánh mắt phức tạp: “La Chinh, cuộc chiến với Thiên Đạo cũ còn để lại vô số vết thương. Các giới vực cần thời gian để hồi phục, linh khí cạn kiệt, tài nguyên khan hiếm. Việc xây dựng phòng tuyến quy mô này sẽ tiêu tốn một nguồn lực khổng lồ mà hiện tại chúng ta khó có thể đáp ứng ngay lập tức.”
La Chinh khẽ nhíu mày. Anh hiểu điều Hoàng Tuyền nói. Vạn Giới vừa trải qua một trận chiến hủy diệt, vô số tinh cầu tan vỡ, linh mạch đứt gãy. Sự sống đang lay lắt ở nhiều nơi. Nhưng mối đe dọa từ hư vô còn đáng sợ hơn bất cứ kẻ thù hữu hình nào. Nó là sự xóa sổ tuyệt đối, không có hình hài, không có ý chí, chỉ có sự tàn phá. Nếu không có phòng bị, mọi nỗ lực của họ sẽ tan thành mây khói.
“Ta biết,” La Chinh đáp, giọng nói trầm tĩnh, “nhưng chúng ta không có lựa chọn. Hãy ưu tiên những khu vực trọng yếu, những nơi linh khí còn dồi dào, hoặc có khả năng hồi phục nhanh chóng. Ta sẽ đích thân đi đến các giới vực lớn, dùng lực lượng của mình để thúc đẩy sự tái sinh của linh mạch. Đồng thời, chúng ta cần tìm kiếm những tài nguyên đặc biệt, những vật liệu có khả năng chống lại sự ăn mòn của hư vô.”
Anh quay sang nhìn Mặc Huyền: “Mặc Huyền tiền bối, ngài là người tinh thông trận pháp nhất. Ta muốn ngài nghiên cứu sâu hơn về bản chất của hư vô. Liệu có những trận pháp cổ xưa nào có thể chống lại nó, hay chúng ta phải sáng tạo ra một loại trận pháp hoàn toàn mới? Ta sẽ cung cấp mọi tài liệu, mọi bí mật mà ta thu thập được từ Thiên Đạo cũ, hy vọng có thể tìm thấy manh mối.”
Mặc Huyền gật đầu, ánh mắt đầy suy tư. “Hư vô là một khái niệm mà ngay cả các Cổ Thần cũng e ngại. Nó không phải là một thực thể, mà là một quy luật của vũ trụ, sự trở về của vạn vật về trạng thái không có gì. Để chống lại nó, chúng ta không chỉ cần sức mạnh, mà còn cần sự thấu hiểu sâu sắc về bản nguyên của sự tồn tại.”
La Chinh gật đầu, chính xác là điều anh đang nghĩ. Anh đã chiến đấu với Thiên Đạo cũ, một trật tự có thể nhìn thấy, có thể cảm nhận được. Nhưng hư vô thì khác. Nó là một bức màn đen vô tận, một cái hố sâu không đáy có thể nuốt chửng tất cả. Cuộc chiến này không phải là một trận đấu sức mạnh đơn thuần, mà là một cuộc chạy đua với thời gian, một cuộc khám phá chân lý. Anh không chỉ là một chiến binh, anh phải trở thành một nhà hiền triết, một người tiên phong trong việc định nghĩa lại ranh giới giữa tồn tại và hư không.
Sau khi giao phó những nhiệm vụ ban đầu, La Chinh rời khỏi đại điện, để lại các cường giả bắt tay vào công việc. Anh không thể ngồi yên. Anh cần phải tự mình tìm hiểu, tự mình cảm nhận mối đe dọa này. Bước vào một không gian tĩnh lặng, nơi linh khí ngưng tụ đến mức hóa thành sương mù huyền ảo, La Chinh ngồi xuống, tâm thần hợp nhất. Anh bắt đầu vận chuyển công pháp Nghịch Thiên, không phải để tăng cường sức mạnh, mà để cảm nhận. Cảm nhận sự rung động của vũ trụ, sự biến thiên của Đạo, và cả sự hiện diện vô hình của hư vô.
Trong tâm thức của mình, La Chinh du hành qua những vùng không gian vừa được tái định nghĩa. Anh thấy các vì sao mới được thắp sáng, các giới vực đang dần hồi sinh. Cái “Thiên” mà anh đã định nghĩa lại, không còn là một ý chí độc đoán, mà là một dòng chảy sinh mệnh tự do, một sự cân bằng giữa các quy tắc. Nhưng ngay cả trong dòng chảy ấy, anh vẫn cảm nhận được những vết rách vô hình, những lỗ hổng đen kịt đang âm thầm lan rộng. Đó là dấu vết của hư vô, những nơi mà sự tồn tại bị xóa sổ, không để lại bất kỳ dấu vết nào.
Anh nhớ lại những ghi chép cổ xưa mà anh đã vô tình tìm được trong kho tàng của một vị Tiên Đế đã bị Thiên Đạo cũ giam cầm. Những ghi chép đó nói về một thời kỳ xa xưa, trước cả khi Chư Thiên Vạn Giới hình thành hoàn chỉnh, khi vũ trụ vẫn còn trong trạng thái Hỗn Độn Nguyên Thủy. Khi đó, không có khái niệm sinh diệt, chỉ có sự biến chuyển không ngừng. Rồi một ngày, hư vô xuất hiện, không phải là một thực thể, mà là một sự “khuyết thiếu” trong bản nguyên. Nó bắt đầu nuốt chửng Hỗn Độn, buộc các Cổ Thần phải liên thủ tạo ra Thiên Đạo đầu tiên để chống lại, để định hình sự tồn tại.
Vậy ra, Thiên Đạo cũ không hoàn toàn là kẻ thù. Nó cũng từng là một bức tường thành chống lại hư vô. Nhưng theo thời gian, nó đã trở nên mục nát, ích kỷ, biến thành một xiềng xích thay vì một người bảo hộ. La Chinh đã phá vỡ xiềng xích đó, nhưng vô tình cũng đã làm suy yếu bức tường thành. Giờ đây, anh phải xây dựng lại một bức tường mới, kiên cố hơn, linh hoạt hơn, và quan trọng nhất, không bao giờ biến thành nhà tù.
Hơi thở của La Chinh trở nên đều đặn, sâu lắng. Anh mở mắt, ánh sáng trong đôi mắt anh không phải là ánh sáng của sức mạnh bùng nổ, mà là ánh sáng của sự thấu hiểu. Anh đã nhìn thấy một phần chân tướng của hư vô. Nó không thể bị đánh bại bằng sức mạnh thuần túy, mà phải bằng sự cân bằng, bằng sự duy trì và phát triển của sự sống. Nó giống như một căn bệnh ung thư của vũ trụ, âm thầm lan rộng, nuốt chửng mọi thứ.
Anh đứng dậy, bước ra khỏi không gian tĩnh lặng. Bên ngoài, các cường giả đã bắt đầu hành động. Từng đội ngũ tinh nhuệ được phái đi, những trận pháp sư tài ba nhất đang tập trung nghiên cứu. Cả Vạn Giới đang chuyển mình, không phải để chiến đấu, mà để bảo vệ. La Chinh cảm thấy một gánh nặng vô cùng lớn đè lên vai, nhưng cũng là một sứ mệnh cao cả.
Anh nhìn về phía xa, nơi những vì sao mới đang lấp lánh, nơi sự sống đang cựa mình. Anh đã định nghĩa lại Thiên, giờ đây, anh phải bảo vệ sự định nghĩa đó. Cuộc hành trình Nghịch Thiên chưa bao giờ kết thúc, nó chỉ đang bước vào một chương mới, một cuộc chiến không có hồi kết với chính bản chất của sự tồn tại và hư vô. Và La Chinh, vị Nghịch Thiên Chi Chủ, đã sẵn sàng để đối mặt với nó, không chỉ bằng sức mạnh, mà bằng cả trí tuệ và ý chí không bao giờ khuất phục.