Nghịch Thiên
Chương 88
Khi những tia nắng đầu tiên của bình minh len lỏi qua những rặng núi phía đông, nhuộm vàng cả một vùng trời, Trần Phong đã hòa mình vào dòng người tấp nập đổ về Thanh Vân Thành. Đây là một trong những thành thị lớn nhất của Cửu Châu Vực, nơi tập trung nhiều thế lực tu luyện và thương nhân. Khác với Cổ Di Tích Thiên Ảnh hoang tàn và u ám, Thanh Vân Thành mang một sức sống mãnh liệt, ồn ào và đầy rẫy cơ hội, nhưng cũng ẩn chứa vô vàn cạm bẫy.
Hắn đã thay đổi hoàn toàn diện mạo. Chiếc áo choàng đen giờ được cất kỹ, thay vào đó là bộ y phục vải bố giản dị của một khách lữ hành bình thường, mái tóc được buộc gọn gàng, và trên mặt hắn không còn vẻ u sầu hay phẫn nộ như trước. Thay vào đó là một vẻ bình tĩnh đến lạ lùng, đôi mắt sâu thẳm ẩn chứa sự sắc bén mà ít ai nhận ra. Khí tức của hắn đã được che giấu kỹ càng bằng công pháp mà hắn học được từ tàn phiến ngọc bội tại Cổ Di Tích Thiên Ảnh, biến hắn thành một phàm nhân không hơn không kém trong mắt những người tu luyện bình thường. Đây là một trong những thần thông đầu tiên mà hắn lĩnh ngộ được từ “Thần Ẩn Quyết”, một phần của bí pháp “Nghịch Thiên Cửu Chuyển” mà hắn đã vô tình kích hoạt.
Thanh Vân Thành rộng lớn hơn hắn tưởng, những con phố lát đá xanh trải dài, hai bên là các cửa hàng, quán trọ san sát nhau. Tiếng rao hàng, tiếng mặc cả, tiếng trò chuyện rộn ràng tạo nên một bản giao hưởng của cuộc sống. Trần Phong không vội vàng. Mục tiêu đầu tiên của hắn là tìm kiếm thông tin, và để làm điều đó, không nơi nào tốt hơn những quán trà, tửu lầu hay các chợ phiên lớn.
Hắn tìm đến một quán trà có tên “Vọng Nguyệt Lâu”, nổi tiếng là nơi tập trung của đủ hạng người, từ thương nhân giàu có đến các tán tu giang hồ, nơi tin tức được lan truyền nhanh nhất. Tìm một góc khuất gần cửa sổ, Trần Phong gọi một ấm trà nóng và bắt đầu lắng nghe. Hắn không cần phải hỏi, chỉ cần chú tâm lắng nghe những câu chuyện phiếm xung quanh, những mảnh ghép thông tin sẽ tự động hiện ra.
Quả nhiên, chỉ sau một khắc, tai hắn đã thu thập được không ít điều. “Lôi gia dạo này làm ăn phát đạt thật. Nghe nói họ vừa khai phá được một mỏ khoáng linh thạch mới ở Hắc Sa Lĩnh, tài nguyên dồi dào gấp mấy lần mỏ cũ.” Một gã thương nhân áo gấm nói với vẻ thán phục. “Đúng vậy, còn Vân gia nữa. Nghe nói Vân thiếu gia Vân Thiên Minh vừa đột phá cảnh giới Linh Hồn sơ kỳ, trở thành thiên tài trẻ tuổi nhất của Vân gia trong vòng trăm năm qua. Thanh danh lẫy lừng, chẳng trách lại được hứa hôn với Lôi tiểu thư Lôi Nguyệt Nhi.” Một gã tán tu râu rậm đáp lời, giọng điệu có chút ghen tị.
Trần Phong khẽ nhíu mày. Vân Thiên Minh… cái tên đã khắc sâu vào xương tủy hắn. Linh Hồn sơ kỳ? Hắn nhớ rõ Vân Thiên Minh khi đó chỉ ở Linh Mạch đỉnh phong. Tốc độ tu luyện này quả thực đáng kinh ngạc. Hắn biết, có lẽ đó là nhờ sự hậu thuẫn của Lôi gia và những tài nguyên mà hắn đáng lẽ đã có được. Hôn ước giữa Vân gia và Lôi gia cũng không ngoài dự đoán của hắn, điều này càng củng cố vị thế của cả hai gia tộc.
Hắn tiếp tục lắng nghe, không bỏ sót một chi tiết nào. Những cuộc trò chuyện khác xoay quanh các sự kiện lớn trong thành, các cuộc tỷ thí của các thiên tài trẻ, và thỉnh thoảng lại nhắc đến sự áp bức của các thế lực lớn đối với những tán tu hoặc gia tộc nhỏ hơn. Trần Phong nhận ra, thế giới này khắc nghiệt hơn hắn nghĩ, và sự công bằng chỉ là một khái niệm xa vời đối với những kẻ yếu thế.
Sau khi đã thu thập đủ thông tin cơ bản, Trần Phong rời Vọng Nguyệt Lâu. Hắn quyết định tìm một quán trọ bình dân để tiện bề hành động. Trên đường đi, hắn bất chợt cảm nhận được một luồng khí tức quen thuộc, mỏng manh nhưng không thể nhầm lẫn. Đó là khí tức của Đan Lô Thần Quyết, công pháp mà hắn từng tu luyện và cũng là thứ bị phế bỏ. Hắn khẽ liếc mắt sang một con hẻm nhỏ, nơi một nhóm người đang vây quanh một thiếu niên. Thiếu niên đó mặc y phục rách rưới, gương mặt tái nhợt nhưng đôi mắt lại ánh lên sự kiên cường. Hắn đang chống đỡ một cách yếu ớt trước những cú đấm đá của đám côn đồ, nhưng khí tức trên người hắn lại chính là Đan Lô Thần Quyết.
“Thằng nhãi ranh, dám trộm dược liệu của Lôi gia sao? Muốn chết à!” Một tên côn đồ to con gầm lên, giáng một cú đấm mạnh vào bụng thiếu niên. Thiếu niên ôm bụng ngã gục, nhưng vẫn cố gắng che chắn một bọc vải cũ nát trong tay.
Trần Phong dừng bước. Hắn vốn không muốn dính dáng vào rắc rối, nhưng chứng kiến cảnh tượng này, và đặc biệt là khí tức Đan Lô Thần Quyết trên người thiếu niên, khiến hắn nhớ lại chính mình của ngày xưa. Cái sự bất lực, sự bị chèn ép của kẻ yếu. Hắn đã thề sẽ không bao giờ để mình hay những người khác phải chịu cảnh đó nữa. Đặc biệt, cái tên “Lôi gia” lại một lần nữa xuất hiện.
Hắn khẽ thở dài, bước chân chậm rãi tiến vào con hẻm. “Có chuyện gì vậy?” Giọng hắn trầm thấp, vang lên không quá lớn nhưng đủ để thu hút sự chú ý của đám côn đồ.
Bọn chúng quay lại nhìn Trần Phong, ánh mắt đầy vẻ khinh thường khi thấy y phục giản dị của hắn. “Mày là thằng nào? Muốn xen vào chuyện của Lôi gia à?” Tên to con hất hàm, định xông lên đẩy Trần Phong ra.
Ánh mắt Trần Phong lóe lên một tia lạnh lẽo. Hắn không nói gì, chỉ khẽ nâng tay. Một luồng chân nguyên vô hình từ lòng bàn tay hắn bùng nổ, không hề có bất kỳ dấu hiệu hay dao động linh khí nào, nhưng lại mang theo một sức mạnh đáng sợ. Tên côn đồ to con còn chưa kịp chạm vào hắn đã bị một lực vô hình đánh bay ngược trở lại, đập mạnh vào tường hẻm, ngất xỉu ngay lập tức.
Đám côn đồ còn lại trợn tròn mắt. Chúng không hề cảm nhận được bất kỳ dao động chân nguyên nào, nhưng tên đồng bọn lại bị đánh bay. Điều này chỉ có thể là một cao thủ ẩn giấu thực lực, một cường giả mà chúng không thể đối phó. Sợ hãi hiện rõ trên khuôn mặt chúng. “Tiền bối… chúng tôi không biết… xin tha mạng!”
“Biến đi.” Trần Phong lạnh lùng nói, không thèm nhìn chúng lần thứ hai. Đám côn đồ vội vàng cõng tên đồng bọn còn lại, ba chân bốn cẳng chạy trối chết khỏi con hẻm.
Trần Phong nhìn xuống thiếu niên đang nằm bẹp dưới đất. Hắn khẽ cúi người, chạm nhẹ vào vai thiếu niên. “Ngươi không sao chứ?”
Thiếu niên ngẩng đầu lên, đôi mắt mờ mịt vì đau đớn. Khi nhìn thấy Trần Phong, hắn có chút cảnh giác, nhưng khi cảm nhận được sự dịu dàng trong ánh mắt đối phương, sự cảnh giác đó dần tan biến. “Ta… ta không sao… Đa tạ tiền bối ra tay cứu giúp.” Giọng hắn yếu ớt. Hắn vẫn ôm chặt bọc vải trong tay.
Trần Phong nhìn bọc vải. Một mùi hương thảo dược thoang thoảng bay ra. Hắn khẽ cau mày, nhìn vào vết thương của thiếu niên. “Ngươi tu luyện Đan Lô Thần Quyết?”
Thiếu niên kinh ngạc. “Tiền bối… sao ngài biết?”
“Ngươi có vẻ bị thương nặng, cần được chữa trị. Bên trong bọc vải là dược liệu gì vậy?” Trần Phong không trả lời trực tiếp câu hỏi của thiếu niên, mà hỏi ngược lại.
Thiếu niên do dự một chút, rồi khẽ mở bọc vải. Bên trong là vài cành Mộc Linh Chi đã khô héo và một ít Thiên Sơn Tuyết Liên đã ngả màu. “Đây là… dược liệu ta trộm từ dược khố của Lôi gia. Mẫu thân ta bị bệnh nặng, cần những thứ này để luyện đan… Ta biết ta sai, nhưng ta không còn cách nào khác…” Hắn cúi đầu, giọng đầy uất ức.
Trần Phong im lặng. Mộc Linh Chi và Thiên Sơn Tuyết Liên, đều là những dược liệu quý giá, nhưng lại không phải là thứ hiếm có đến mức không thể mua được. Lôi gia là một thế lực lớn, việc trộm dược liệu của họ quả thực là tự tìm đường chết. Nhưng hành động của thiếu niên lại cho thấy sự tuyệt vọng và tình yêu thương dành cho mẫu thân.
“Ngươi tên gì?”
“Ta là Lâm Phàm.”
“Lâm Phàm, ngươi mang những dược liệu này về nhà trước đi. Ta sẽ đến sau.” Trần Phong nói. Hắn rút ra một túi càn khôn nhỏ từ trong tay áo, đưa cho Lâm Phàm. “Trong đây có một ít linh thạch và một vài viên Bách Thảo Đan, đủ để chữa trị vết thương cho ngươi và giúp mẫu thân ngươi tạm thời. Hãy dùng nó để mua thêm dược liệu tốt hơn, và đừng bao giờ trộm cắp nữa.”
Lâm Phàm ngẩng lên, đôi mắt mở to. Hắn không ngờ vị tiền bối bí ẩn này lại hào phóng đến vậy. Linh thạch, Bách Thảo Đan… đó là những thứ mà một người nghèo khổ như hắn cả đời cũng chưa chắc chạm tới được. “Tiền bối… ta…”
“Không cần nói nhiều. Ta có chuyện muốn hỏi ngươi về Lôi gia.” Trần Phong ngắt lời. “Sau khi an bài cho mẫu thân ngươi xong, hãy đến quán trọ ‘Phù Vân Các’ ở phía tây thành, hỏi tìm ‘Trần huynh’. Ta sẽ đợi ngươi ở đó.”
Lâm Phàm gật đầu lia lịa, trong lòng tràn ngập biết ơn. Hắn biết, có lẽ đây là cơ hội duy nhất để hắn và mẫu thân thoát khỏi cảnh khốn khó. Hắn cẩn thận cất túi càn khôn, rồi khập khiễng rời đi.
Trần Phong đứng đó, nhìn theo bóng Lâm Phàm cho đến khi hắn khuất dạng. Hắn đã tìm được điểm đột phá đầu tiên. Một thiếu niên tu luyện Đan Lô Thần Quyết, bị Lôi gia áp bức. Đây không chỉ là một sự trùng hợp, mà có thể là một điềm báo. Hắn sẽ dùng Lâm Phàm như một cái cớ, một con cờ để thăm dò sâu hơn vào Lôi gia.
Hắn biết mình cần phải hành động thận trọng. Lôi gia và Vân gia không phải là những thế lực nhỏ bé. Để lật đổ chúng, hắn cần một kế hoạch tỉ mỉ và sức mạnh tuyệt đối. Hắn vẫn còn nhớ cảm giác đan điền bị phế, nhớ khuôn mặt khinh bỉ của Vân Thiên Minh, nhớ sự phản bội của những kẻ mà hắn từng tin tưởng. Nhưng giờ đây, những ký ức đó không còn là nỗi đau, mà là ngọn lửa hừng hực cháy trong lồng ngực hắn.
Sức mạnh của tàn phiến ngọc bội, “Nghịch Thiên Cửu Chuyển”, vẫn còn là một bí ẩn sâu sắc. Hắn chỉ mới lĩnh ngộ được một phần nhỏ của “Thần Ẩn Quyết” và một chút chân nguyên nghịch thiên. Nhưng hắn tin, với công pháp này, hắn có thể vượt qua mọi giới hạn. Hắn sẽ không chỉ báo thù, mà còn chứng minh rằng, cái gọi là “Thiên Mệnh”, cái gọi là “số phận” đều có thể bị phá vỡ. Hắn sẽ là kẻ Nghịch Thiên, và hành trình này, chỉ mới bắt đầu.
Trần Phong quay lưng, bước đi vững vàng về phía Phù Vân Các. Trong đầu hắn, một kế hoạch sơ bộ đã dần hình thành. Bước đầu tiên, thu thập thêm thông tin chi tiết về nội bộ Lôi gia, vị trí các dược khố, các cao thủ tọa trấn, và đặc biệt là Vân Thiên Minh. Hắn sẽ không cho phép bất kỳ ai cản đường hắn, và hắn sẽ không bao giờ gục ngã nữa.