Nghịch Thiên
Chương 878
Hành trình Nghịch Thiên, quả thực, chỉ mới bắt đầu.
La Chinh đứng trên đỉnh Hỗn Độn Tháp, nhìn xuống vô tận các giới vực đang dần ổn định sau trận đại chiến long trời lở đất. Tinh Lam Giới, giờ đây, không còn là một điểm sáng cô độc giữa biển sao lạnh lẽo mà đã trở thành tâm điểm của một mạng lưới sinh mệnh khổng lồ, nơi linh khí cuồn cuộn tựa hải triều, nơi những quy tắc mới đang âm thầm định hình. Nhưng anh biết, đây mới chỉ là khởi đầu. Lật đổ Thiên Đạo cũ chỉ là bước đầu tiên của một cuộc cách mạng vĩ đại, và giờ đây, công cuộc tái thiết còn gian nan hơn gấp bội.
Sự sụp đổ của Thiên Đạo không phải là một sự kiện đơn thuần, mà là một vết rách khổng lồ trong tấm màn vận hành của vũ trụ. Những quy tắc từng được củng cố qua hàng tỷ năm, giờ đây lung lay như lá rụng trước bão. Linh khí, từng bị Thiên Đạo cũ kìm hãm và phân phối theo ý muốn của nó, nay bùng nổ tự do, tràn ngập các giới vực nhưng cũng mang theo sự hỗn loạn. Ở một số nơi, linh khí quá dồi dào đến mức gây ra những biến động kinh hoàng: núi lửa phun trào linh nham, biển cả sôi sục linh triều, thậm chí có những sinh linh nhỏ bé không chịu nổi áp lực của linh khí cường đại mà tan biến thành tro bụi.
Bên cạnh La Chinh, Lạc Ly khẽ thở dài, mái tóc đen dài bay trong gió vũ trụ. “Thiên Đạo cũ đã bị phá vỡ, nhưng những tàn dư của nó vẫn còn ám ảnh Vạn Giới. Những kẻ từng được nó ban phước, những chủng tộc từng sống dựa vào sự sắp đặt của nó, giờ đây đang lạc lối. Và tệ hơn, một số kẻ lại muốn lợi dụng sự hỗn loạn này để thiết lập Thiên Đạo của riêng mình.”
La Chinh gật đầu, ánh mắt sắc như dao cạo quét qua những điểm sáng lấp lánh xa xăm. “Đúng vậy. Sự hỗn loạn là điều không thể tránh khỏi. Chúng ta đã phá vỡ xiềng xích, nhưng lại phải dạy cho Vạn Giới cách sống trong tự do. Đó mới là thách thức lớn nhất.”
Anh nhớ lại lời hứa của mình: một kỷ nguyên của Nghịch Đạo, nơi mỗi sinh linh đều có quyền định đoạt số phận của mình, nơi không còn sự áp bức của một ý chí tối cao. Nhưng để biến lý tưởng đó thành hiện thực, cần phải xây dựng lại nền móng. Công việc đầu tiên là ổn định linh khí. Với việc Thiên Đạo cũ không còn hấp thụ và phân tán, linh khí tự do bùng phát, tạo ra những cơn “linh bão” có thể quét sạch cả một tiểu giới. La Chinh đã phải sử dụng Hỗn Độn Tháp, kết hợp với sức mạnh của Thần Cách và Nghịch Đạo mà anh đã dung hợp, để tạo ra một hệ thống dẫn lưu và điều hòa linh khí tạm thời. Nó giống như việc xây dựng một con đập khổng lồ giữa một biển năng lượng vô biên, để dòng chảy trở nên êm đềm hơn.
Sau đó là vấn đề về pháp tắc. Thiên Đạo cũ không chỉ là một ý chí, nó còn là tổng hòa của vô số pháp tắc vận hành vũ trụ. Khi nó sụp đổ, nhiều pháp tắc cũng trở nên yếu ớt, thậm chí biến mất, gây ra những hiện tượng dị thường: trọng lực thay đổi thất thường, thời gian cục bộ bị bóp méo, hoặc ma pháp trở nên khó kiểm soát. Để giải quyết điều này, La Chinh đã triệu tập những cường giả đỉnh cao từ các chủng tộc khác nhau – Tiên Tôn, Thần Hoàng, Ma Đế, Yêu Vương – những người từng là đối thủ hoặc đồng minh của anh trong trận chiến cuối cùng. Họ cùng nhau tạo thành một “Hội Đồng Nghịch Thiên”, tập hợp trí tuệ và sức mạnh để tái thiết các pháp tắc cơ bản, không phải để áp đặt mà để dẫn dắt, để Vạn Giới tự tìm thấy sự cân bằng mới.
“La Chinh,” Lạc Ly tiếp lời, “có một vấn đề đang phát sinh ở biên giới Vạn Giới. Những ‘kẻ xâm lấn’ mới.”
La Chinh quay lại, nhíu mày. “Kẻ xâm lấn? Từ đâu tới?”
“Chúng không phải từ Vạn Giới của chúng ta, cũng không phải từ những vũ trụ nhỏ hơn mà chúng ta đã giải phóng,” Lạc Ly giải thích. “Có vẻ như sự sụp đổ của Thiên Đạo đã tạo ra một lỗ hổng, một khe nứt trong không gian đa chiều. Những thực thể từ ‘bên ngoài’ đang lợi dụng điều đó để xâm nhập.”
Đây là điều La Chinh đã lo ngại. Vũ trụ không chỉ có một Thiên Đạo. Nếu có một thực thể đủ mạnh để thao túng Vạn Giới của họ, thì chắc chắn cũng có những thực thể tương tự ở những vũ trụ khác. Sự sụp đổ của Thiên Đạo cũ, dù mang lại tự do, nhưng cũng có thể đã thu hút sự chú ý không mong muốn.
“Chúng trông như thế nào? Sức mạnh ra sao?” La Chinh hỏi, giọng nói trầm xuống. Anh đã chiến đấu chống lại Thiên Đạo, nhưng chiến đấu với những kẻ ngoại lai hoàn toàn là một câu chuyện khác.
“Chúng không có hình dạng cố định,” Lạc Ly trả lời, vẻ mặt nghiêm trọng. “Chúng giống như những khối năng lượng vô định hình, có khả năng hấp thụ linh khí và pháp tắc để biến đổi. Một số cường giả ở các giới vực biên giới đã cố gắng ngăn chặn, nhưng chúng quá… quỷ dị. Chúng không chết theo cách thông thường, và mỗi khi bị đánh bại, chúng lại phân tách thành nhiều thực thể nhỏ hơn, nhưng mạnh mẽ hơn.”
La Chinh nhắm mắt lại, cảm nhận dao động năng lượng từ xa. Anh có thể cảm nhận được những “kẻ xâm lấn” này. Chúng không giống bất kỳ sinh vật nào anh từng đối mặt. Chúng không có linh hồn, không có ý thức cá nhân rõ ràng, chỉ là một khát khao bản năng để hấp thụ và đồng hóa. Chúng là những “kẻ săn mồi” thuần túy của vũ trụ.
“Chắc chắn là Thiên Đạo cũ đã có một cơ chế nào đó để ngăn chặn những thứ này,” La Chinh suy luận. “Dù nó là một kẻ cai trị độc đoán, nhưng ít nhất nó cũng duy trì được trật tự và bảo vệ Vạn Giới khỏi những mối đe dọa bên ngoài.”
“Đúng vậy,” Lạc Ly gật đầu. “Có lẽ nó đã sử dụng một phần sức mạnh của Vạn Giới để tạo ra một hàng rào bảo vệ. Khi nó sụp đổ, hàng rào đó cũng biến mất.”
La Chinh mở mắt, nhìn về phía Lạc Ly. “Vấn đề này không thể trì hoãn. Chúng ta không thể để những sinh vật này tàn phá các giới vực mới được giải phóng. Hội Đồng Nghịch Thiên cần phải hành động ngay lập tức.”
“Ta đã chuẩn bị một đội tiên phong. Các Tiên Tôn và Thần Hoàng mạnh nhất đã sẵn sàng,” Lạc Ly nói. “Nhưng ta nghĩ, có lẽ cần có sự hiện diện của ngươi, La Chinh. Sự hiện diện của Kẻ Nghịch Thiên, để trấn áp những kẻ ngoại lai này.”
La Chinh mỉm cười nhạt. “Ta không thể ở khắp mọi nơi. Nhưng ta có thể cung cấp sức mạnh và hướng dẫn. Dù Thiên Đạo cũ đã bị đánh bại, nhưng con đường Nghịch Đạo của chúng ta không phải là vô trách nhiệm. Chúng ta không chỉ phá hủy, mà còn phải xây dựng và bảo vệ.”
Anh vươn tay ra, một luồng ánh sáng Hỗn Độn và Nghịch Đạo hòa quyện bay ra từ lòng bàn tay anh, biến thành một viên ngọc bội lấp lánh. “Đây là ‘Nghịch Đạo Ấn’. Nó chứa đựng một phần sức mạnh của ta và là chìa khóa để kích hoạt những cơ chế phòng thủ mà ta đã thiết lập trong Hỗn Độn Tháp. Hãy đưa nó cho đội tiên phong. Với nó, họ có thể thiết lập một hàng rào tạm thời ở các khe nứt không gian, và quan trọng hơn, nó sẽ giúp họ hiểu rõ hơn về bản chất của những kẻ xâm lấn này.”
Lạc Ly đón lấy Nghịch Đạo Ấn, cảm nhận được sức mạnh to lớn ẩn chứa bên trong. “Vậy còn ngươi?”
“Ta cần phải nghiên cứu sâu hơn về những khe nứt này, và tìm cách đóng chúng vĩnh viễn, hoặc ít nhất là thiết lập một hàng rào bảo vệ kiên cố hơn,” La Chinh đáp. “Cuộc chiến với Thiên Đạo cũ đã dạy ta rằng, mọi thứ đều có nguồn gốc và quy luật. Kẻ xâm lấn này cũng vậy. Nếu chúng ta hiểu được bản chất của chúng, chúng ta sẽ tìm ra cách đối phó.”
La Chinh quay lại, nhìn về phía vô vàn thế giới đang tỏa sáng rực rỡ dưới chân mình. Nhiệm vụ của anh không phải là kết thúc, mà là một sự khởi đầu mới. Anh đã phá vỡ xiềng xích của định mệnh, nhưng giờ đây anh phải bảo vệ sự tự do đó. Anh đã trở thành biểu tượng của Nghịch Thiên, và giờ đây, anh phải dẫn dắt Vạn Giới trên con đường của riêng mình, đối mặt với những thách thức mới, những bí ẩn mới của vũ trụ vô tận.
Cuộc hành trình Nghịch Thiên thực sự, chỉ mới bắt đầu, và mỗi bước đi của La Chinh đều là một lời khẳng định cho ý chí không bao giờ khuất phục.