Nghịch Thiên
Chương 861
Chư Thiên Vạn Giới vỡ vụn. Ngay khoảnh khắc La Phàm gầm lên lời hiệu triệu, không gian vốn đã hỗn loạn giờ đây càng trở nên điên cuồng, như một tấm gương khổng lồ bị đập nát bởi một bàn tay vô hình. Những thiên thể, từ các hành tinh bé nhỏ đến những tinh hệ rực rỡ, chỉ trong chớp mắt đã biến thành những mảnh vỡ lấp lánh, rồi tan chảy vào hư vô dưới sức ép kinh hoàng của các đòn tấn công đầu tiên.
Trường lực “Nghịch Đạo” của La Phàm tỏa ra, không phải là một lá chắn vật lý đơn thuần, mà là một sự bẻ cong của quy tắc. Nó đứng vững như một hòn đảo giữa cơn sóng thần Hỗn Độn, bảo vệ hàng tỷ sinh linh của Liên Minh khỏi sự ăn mòn của vật chất nguyên thủy và những luồng ý chí áp bức từ “Thiên Đạo”. Bên trong trường lực ấy, ngọn lửa chiến ý của Liên Minh Nghịch Thiên rực cháy mãnh liệt hơn bao giờ hết, đối chọi với sự lạnh lẽo tàn khốc của vũ trụ.
Từ sâu thẳm Hỗn Độn, những đạo quân của “Thiên Đạo” bắt đầu xuất hiện. Chúng không có hình dạng cố định, đôi khi là những luồng ánh sáng chói lòa tựa vạn tinh tú tụ hợp, đôi khi lại là những thực thể khổng lồ được tạo thành từ ý chí vũ trụ, mang theo vẻ uy nghiêm lạnh lẽo của quy luật. Mỗi một “Thiên Binh” hay “Thiên Tướng” của chúng đều sở hữu sức mạnh kinh hoàng, đủ sức san bằng một tiểu thế giới chỉ bằng một cái phất tay. Chúng tuân theo một mệnh lệnh duy nhất: tiêu diệt mọi dị số, mọi kẻ dám chống lại trật tự vĩnh hằng.
Đứng đầu những đạo quân này là những “Thiên Thần Nguyên Thủy” – những tồn tại được sinh ra từ chính bản thể của “Thiên Đạo” ở kỷ nguyên khai thiên lập địa. Chúng mang theo vẻ đẹp siêu việt nhưng ánh mắt vô cảm, không có cảm xúc, chỉ có ý chí duy trì sự thống trị. Một trong số đó, một thực thể với hàng vạn cánh tay bằng ánh sáng, mỗi cánh tay cầm một tạo vật biểu tượng của quy luật vũ trụ, lao thẳng vào đội hình tiên phong của Liên Minh.
“Giết!”
Tiếng gầm thét của Liên Minh Nghịch Thiên vang vọng. Các cường giả từ Thượng Giới, những vị Tiên Đế từng một thời uy chấn, những Thần Tôn cổ xưa bị ruồng bỏ, giờ đây đều hợp lực. Lôi Kiếp Tiên Đế, người từng bị “Thiên Đạo” giáng xuống chín chín tám mốt đạo lôi kiếp hủy diệt, giờ đây toàn thân bùng cháy lôi điện, hóa thành một đạo thần lôi xuyên phá không gian, đối đầu trực diện với Thiên Thần Nguyên Thủy kia. Hắn không còn là Tiên Đế của quá khứ, mà là một chiến binh Nghịch Thiên, chiến đấu không vì bản thân mà vì sự tự do.
Bên cạnh đó, Ma Hoàng Phá Thiên, với thân hình to lớn và đôi mắt đỏ rực như hai vầng thái dương, vung Ma Đao khổng lồ, xé toạc những luồng năng lượng từ Hỗn Độn đang cố gắng xâm nhập trường lực. Hắn không màng đến sự hủy diệt của bản thân, mỗi nhát chém đều mang theo ý chí bất khuất của Ma Giới, của những kẻ bị “Thiên Đạo” định nghĩa là ác quỷ.
La Phàm đứng giữa tâm bão, ánh mắt quét qua chiến trường. Hắn không chỉ là người chỉ huy, mà còn là ngọn hải đăng duy nhất trong đêm tối vô tận này. Trường lực “Nghịch Đạo” của hắn không ngừng giãn nở và co rút, chống đỡ những đòn tấn công từ mọi phía. Những luồng ý chí của “Thiên Đạo” cố gắng xuyên thấu, gieo rắc sự tuyệt vọng và sự chấp nhận định mệnh vào tâm trí các chiến binh Liên Minh. Nhưng mỗi khi chúng chạm tới, “Nghịch Đạo” của La Phàm lại bùng lên, như một lời khẳng định hùng hồn rằng ý chí con người có thể vượt lên trên mọi giới hạn.
Hắn vươn tay, một luồng năng lượng Hỗn Độn tinh khiết nhất, được thanh lọc và chuyển hóa bởi “Nghịch Đạo”, ngưng tụ thành một thanh trường kiếm vô hình. Thanh kiếm không có hình dạng cụ thể, nhưng mỗi một rung động của nó đều làm không gian xung quanh vặn vẹo. La Phàm không chờ đợi, hắn lao thẳng vào vòng vây của những Thiên Binh đang cố gắng bao vây một nhóm Thần Tộc cổ xưa. Tốc độ của hắn vượt qua mọi định luật vật lý, chỉ để lại một vệt sáng chói lòa trong Hỗn Độn.
“Thiên Đạo không phải là tất cả!” La Phàm gầm lên, trường kiếm trong tay hắn chém xuống. Hàng trăm Thiên Binh lập tức hóa thành hư vô, không một dấu vết. Chúng không bị tiêu diệt theo cách thông thường, mà là bị “xóa bỏ” khỏi sự tồn tại, như thể “Nghịch Đạo” của La Phàm đã phủ nhận sự hiện hữu của chúng ngay từ đầu.
Một Thiên Thần Nguyên Thủy khác, mang hình dạng một con rồng khổng lồ bằng tinh tú, toàn thân quấn quanh bởi những dải ngân hà thu nhỏ, lao đến với tốc độ kinh hồn. Nó há miệng, phun ra một luồng năng lượng hủy diệt, đủ sức nghiền nát cả một hành tinh. La Phàm không né tránh. Hắn đứng vững, “Nghịch Đạo” của hắn như một vòng xoáy đen hút lấy luồng năng lượng. Sức mạnh của “Thiên Đạo” va chạm với “Nghịch Đạo” của La Phàm, tạo ra một sự đối kháng không tưởng, nơi hai chân lý đối lập nhau.
“Ngươi dám thách thức sự vĩnh hằng?” Giọng nói của Thiên Thần Nguyên Thủy vang vọng khắp Hỗn Độn, không mang cảm xúc, chỉ là sự tuyên bố của một quy luật. “Ngươi là dị số, là sai lầm. Ngươi sẽ bị xóa bỏ.”
“Vĩnh hằng của ngươi là xiềng xích!” La Phàm đáp lại, giọng nói của hắn không hề thua kém. “Ta sẽ phá vỡ nó, để Vạn Giới được tự do, để sinh linh không còn bị định đoạt!”
Hắn đẩy mạnh “Nghịch Đạo”. Luồng năng lượng hủy diệt của Thiên Thần Nguyên Thủy bắt đầu bị bẻ cong, xoắn lại, rồi không ngờ quay ngược trở lại, tấn công chính bản thể của con rồng tinh tú. Thiên Thần Nguyên Thủy rống lên một tiếng không mang sự đau đớn, mà là sự ngạc nhiên, sự bàng hoàng của một quy luật bị đảo ngược. Ánh sáng của nó lập tức mờ đi, những dải ngân hà thu nhỏ quanh thân bắt đầu nứt vỡ.
Trận chiến diễn ra không ngừng nghỉ. Ở một chiến tuyến khác, Tinh Không Nữ Đế, với vẻ đẹp thoát tục nhưng ánh mắt kiên định, triệu hồi hàng vạn vì sao từ sâu thẳm vũ trụ, biến chúng thành những mũi tên ánh sáng, bắn phá vào đội hình Thiên Tướng của “Thiên Đạo”. Mỗi một mũi tên đều chứa đựng nỗi oán hận của những sinh linh từng bị “Thiên Đạo” chà đạp, mang theo sức mạnh không thể tưởng tượng.
Và không chỉ có những cường giả đỉnh cao. Hàng tỷ chiến binh, từ những tông môn nhỏ nhất ở hạ giới cho đến những thế gia danh tiếng ở thượng giới, những chủng tộc bị lãng quên trong Chư Thiên Vạn Giới, tất cả đều chiến đấu. Họ không có sức mạnh hủy thiên diệt địa như La Phàm hay các Tiên Đế, nhưng ý chí của họ, sự đoàn kết của họ, lại tạo nên một bức tường thép vững chắc. Mỗi một đòn đánh, mỗi một sinh mạng ngã xuống, đều là một lời thề kiên định, một sự từ chối chấp nhận số phận.
Hỗn Độn rung chuyển dữ dội, như thể bản thân vũ trụ đang gầm thét. Các quy tắc không ngừng va chạm, tạo ra những khe nứt không gian, những hố đen sinh diệt. Thời gian và không gian trở nên hỗn loạn, không còn ý nghĩa. Nhưng giữa sự hỗn loạn ấy, “Nghịch Đạo” của La Phàm vẫn đứng vững, như một chân lý mới đang dần được khắc ghi vào tận cùng vũ trụ.
Hắn biết, đây chỉ là khởi đầu. “Thiên Đạo” chưa thực sự bộc lộ toàn bộ sức mạnh của nó. Những Thiên Thần Nguyên Thủy này chỉ là những kẻ tiên phong, những biểu tượng đầu tiên của sự phẫn nộ từ một ý chí vũ trụ vô tận. Cuộc chiến còn dài, và cái giá phải trả sẽ vô cùng đắt. Nhưng nhìn vào ánh mắt kiên định của các đồng đội, nhìn vào ngọn lửa tự do đang bùng cháy trong tim mỗi chiến binh, La Phàm biết rằng họ sẽ không bao giờ lùi bước.
Hắn hít sâu một hơi, toàn bộ “Nghịch Đạo” của hắn lại bùng lên mãnh liệt hơn. Một vòng xoáy Hỗn Độn khổng lồ hình thành quanh hắn, nuốt chửng mọi thứ dám lại gần. Hắn không chỉ chiến đấu bằng sức mạnh, mà còn bằng ý chí, bằng niềm tin mãnh liệt rằng định mệnh không phải là bất biến, rằng “Thiên” không phải là chân lý tối thượng. Hắn là kẻ Nghịch Thiên, và hắn sẽ tái định nghĩa ý nghĩa của vũ trụ này.
Trận chiến vĩnh cửu, vừa mới bắt đầu, nhưng đã định hình lại toàn bộ Chư Thiên Vạn Giới. Mỗi một khoảnh khắc trôi qua, đều là một trang sử mới đang được viết bằng máu và lửa, bằng ý chí kiên cường của những kẻ dám thách thức Thiên Đạo.