Nghịch Thiên
Chương 860
Luồng sáng chói lòa bùng nổ từ vị trí của Liên Minh Nghịch Thiên, không phải là thứ ánh sáng đơn thuần có thể đo đếm bằng mắt thường, mà là một sóng xung kích của ý chí, một tiếng gầm thét của sự tồn tại. Nó xuyên phá màn sương Hỗn Độn dày đặc, xé toạc tấm màn vô hình của không gian và thời gian, lan tỏa khắp Chư Thiên Vạn Giới như một lời tuyên chiến không thể đảo ngược.
Khoảnh khắc ấy, toàn bộ vũ trụ dường như nín thở. Các vì sao xa xôi rung chuyển, những hành tinh cổ xưa nứt vỡ, và ngay cả những dải thiên hà bất tận cũng uốn mình như thể đang bị một lực lượng vô hình bóp nghẹt. Đây không còn là một cuộc chiến giữa các thế lực, mà là sự va chạm giữa hai loại quy tắc, hai định nghĩa về sự tồn tại.
“Thiên” phản ứng. Không cần một lời nói, không cần một mệnh lệnh. Ý chí tối cao, vốn đã định hình vũ trụ từ thuở hồng hoang, nay thức tỉnh với một cơn thịnh nộ thầm lặng nhưng khủng khiếp. Từ những khoảng không gian sâu thẳm nhất, những sợi xích cosmic khổng lồ bằng năng lượng nguyên thủy hiện hình, chúng mang theo sức nặng của hàng tỷ năm lịch sử, lao về phía Liên Minh Nghịch Thiên, cố gắng xiềng xích, nghiền nát ngọn lửa phản kháng vừa bùng cháy.
Từng sợi xích là một Đạo tắc, một quy luật sinh diệt. Chúng không chỉ là đòn đánh vật lý, mà còn là sự áp đặt của định mệnh, của sự luân hồi, của cái chết không thể tránh khỏi. Những cường giả yếu hơn trong Liên Minh cảm thấy linh hồn mình như bị kéo vào một vòng xoáy vô tận, thân thể như muốn tan biến thành hư vô, hòa nhập vào quy luật của “Thiên”.
Nhưng La Phàm đứng đó, sừng sững như một ngọn núi cổ đại. Mái tóc đen của hắn bay phấp phới trong luồng năng lượng hỗn loạn, đôi mắt sâu thẳm phản chiếu toàn bộ cảnh tượng kinh hoàng. Hắn không hề né tránh, mà thay vào đó, một luồng ánh sáng tối tăm, bất định, bùng lên từ cơ thể hắn. Đó là “Nghịch Đạo” mà hắn đã tôi luyện qua vô số kiếp, vô số lần sinh tử, một con đường đi ngược lại mọi quy tắc, mọi chân lý.
“Thiên muốn xiềng xích chúng ta sao?” La Phàm cất tiếng, giọng nói không còn là tiếng người phàm, mà là sự cộng hưởng của hàng tỷ ý chí tự do. “Vậy thì, hãy để xiềng xích vỡ tan!”
Hắn vươn tay. Không cần bất kỳ chiêu thức hoa mỹ nào, chỉ là một động tác đơn giản, nhưng lại mang theo sức mạnh của sự phá vỡ. “Nghịch Đạo” của hắn không phải là sức mạnh chống lại, mà là sức mạnh bác bỏ. Nó không đối đầu với Thiên Đạo, mà là tuyên bố sự tồn tại của một chân lý khác, một con đường khác.
Ngay lập tức, những sợi xích cosmic đang lao tới La Phàm và tiền tuyến của Liên Minh bỗng chốc trở nên mờ nhạt, rồi tan rã như sương khói. Chúng không bị phá hủy, mà là bị “bác bỏ” sự tồn tại, bị phủ nhận quy tắc vận hành của chính mình. Sự kiện này gây ra một phản ứng dây chuyền kinh hoàng hơn cả một vụ nổ thiên hà, bởi nó là sự đổ vỡ của nền tảng vũ trụ.
Vô số cường giả của Liên Minh Nghịch Thiên, những người từng là Tiên Đế, Thần Tôn, Ma Chủ, Yêu Hoàng, hay những kẻ tu luyện dị biệt từ các tiểu thế giới, đều cảm thấy một luồng sức mạnh mới trào dâng trong cơ thể. Nỗi sợ hãi vô hình từ “Thiên” bỗng chốc tan biến, thay vào đó là sự giải thoát và một khát khao chiến đấu chưa từng có.
“Vì tự do!”
“Vì ý chí của chúng ta!”
Hàng vạn tiếng gầm thét vang lên, hòa cùng tiếng trống trận từ những chiến thuyền cổ xưa được triệu hồi từ các giới vực khác. Các cường giả tiên phong, những người đã theo La Phàm từ những ngày đầu hay mới gia nhập liên minh, lao lên. Tiên thuật hủy diệt, ma pháp cuồng bạo, thần thông chí cao, yêu lực vô biên, tất cả hòa quyện vào nhau tạo thành một dòng thác năng lượng, đối đầu trực diện với những biểu hiện đầu tiên của “Thiên Đạo”.
Từ sâu thẳm Hỗn Độn, những Vệ Thần của “Thiên” bắt đầu xuất hiện. Chúng không có hình dạng cố định, đôi khi là những thực thể ánh sáng khổng lồ với đôi cánh bằng tinh vân, đôi khi là những quái vật hư vô được tạo thành từ ý chí của vũ trụ, hoặc là những Tiên Đế cổ xưa đã bị “Thiên” đồng hóa, trở thành những công cụ bảo vệ trật tự cũ.
Một Vệ Thần khổng lồ, thân hình được tạo thành từ hàng triệu vì sao đang lụi tàn, giơ cao một quyền trượng bằng tinh thể vũ trụ, giáng xuống một đòn. Đòn đánh ấy mang theo sức nặng của một ngôi sao băng đang lao vào một hành tinh, đủ để thổi bay cả một dải ngân hà. Nhưng trước mặt nó, một cự nhân Hỗn Độn từ Liên Minh Nghịch Thiên, thân thể được bao bọc bởi giáp trụ bằng xương rồng vũ trụ, gầm lên một tiếng, vung thanh đại phủ xé toạc không gian, đón lấy đòn đánh.
Âm thanh va chạm không còn là tiếng động, mà là sự rung động của chính Đạo. Vô số tiểu thế giới lân cận bị ảnh hưởng, nứt vỡ thành những mảnh vụn, linh khí tan biến, sinh linh diệt vong. Nhưng không ai lùi bước. Bởi vì, trận chiến này không chỉ vì sự sống còn của bản thân, mà là vì định nghĩa của sự tồn tại.
La Phàm không tham gia vào những trận chiến tầm thường. Hắn đứng ở tuyến đầu, đôi mắt xuyên thấu Hỗn Độn, tìm kiếm bản thể của “Thiên”. Hắn biết, những Vệ Thần này chỉ là tay sai, những biểu hiện bề mặt. “Thiên” thực sự là một thứ gì đó sâu thẳm hơn, vô hình hơn, và nguy hiểm hơn gấp vạn lần.
Một luồng suy nghĩ lạnh lẽo, không mang theo cảm xúc, trực tiếp truyền vào tâm trí La Phàm. Đó là ý chí của “Thiên Đạo”, một cảnh cáo, một lời đe dọa.
“Ngươi là dị số. Ngươi sẽ bị xóa bỏ. Mọi thứ sẽ trở về trật tự cũ.”
La Phàm nhếch môi cười. Nụ cười đó mang theo sự khinh miệt đối với định mệnh, và sự kiên định không gì lay chuyển. “Trật tự của ngươi đã mục nát rồi, Thiên. Ngươi không còn là chân lý. Ngươi chỉ là xiềng xích.”
Đáp lại lời tuyên bố của hắn, Hỗn Độn bỗng chốc sôi sục dữ dội hơn. Hàng tỷ tia sét cosmic xé ngang bầu trời, những cơn bão năng lượng nguyên thủy hình thành, nuốt chửng những thiên hà gần đó. Dường như “Thiên” đã thực sự nổi giận, không còn là sự phản ứng thầm lặng, mà là sự bùng nổ của toàn bộ quyền năng.
La Phàm cảm thấy áp lực đè nặng lên mình, nhưng hắn không hề run sợ. Hắn biết, đây mới chỉ là khởi đầu. Trận chiến định đoạt Vạn Giới sẽ không kết thúc trong một sớm một chiều. Nó sẽ là một hành trình dài của máu và lửa, của sự hy sinh và ý chí không ngừng nghỉ. Mỗi một sinh linh trong Liên Minh Nghịch Thiên, mỗi một giọt máu đổ xuống, đều là một mảnh ghép khắc ghi chân lý mới vào tận cùng Vạn Giới.
Hắn hít sâu một hơi. Toàn bộ “Nghịch Đạo” của hắn bùng phát, hình thành một trường lực vô hình bao phủ toàn bộ Liên Minh, bảo vệ họ khỏi sự ăn mòn của Hỗn Độn và sự áp bức của “Thiên Đạo”.
“Hãy chiến đấu!” La Phàm gầm lên, giọng nói vang vọng khắp Chư Thiên Vạn Giới, như tiếng kèn hiệu của một kỷ nguyên mới. “Hãy để Hỗn Độn rung chuyển. Hãy để Chư Thiên tái sinh!
Và họ đã chiến đấu. Những cuộc chạm trán đầu tiên đã biến vô số thiên thể thành bụi mịn, nhưng ngọn lửa trong tim những kẻ Nghịch Thiên không hề tắt. Họ là những hạt giống của sự tự do, và giờ đây, họ đang dùng máu và lửa để gieo trồng chúng trên khắp Vạn Giới, thách thức sự vĩnh hằng của “Thiên Đạo”. Trận chiến vĩnh cửu, vừa mới bắt đầu.